“Hít hà, lại là Địa giai đan dược, số lượng còn không ít. Xem ra Tần Dương chết cũng không uổng, đổi lại là người khác chắc đã mất mạng rồi!”
“Tần Dương chết cũng không thiệt thòi gì, dù sao thiên phú tu luyện của Tần Lôi mạnh hơn nhiều. Cha mẹ hắn đều hy vọng hắn có thể lọt vào top năm cuộc thi tranh bá ở quận thành!”
“Đúng vậy, tu vi của Tần Lôi đã đạt đến Chân Vũ bát trọng, lần này trong cuộc thi đấu toàn quận nhất định sẽ vào được top bốn. Mà một khi vào top bốn thì sẽ có tư cách tranh đoạt ba vị trí dẫn đầu.”
“Một khi vào được top ba, hắn sẽ có tư cách cạnh tranh vị trí phò mã của Quận Vương phủ. Đến lúc đó, Triệu Hạo và Liễu Mộng Dao, cặp Kim Đồng Ngọc Nữ trời sinh này, tất nhiên sẽ kết thành thông gia. Đây quả là một chuyện tốt.”
“Không sai, cặp đôi trời ban này nhất định sẽ trở thành nhân vật phong vân của cả quận Thương Lan.”
Lâm Phàm đứng trong đám đông, lặng lẽ lắng nghe mọi người bàn tán, vẻ mặt dần trở nên phức tạp.
Nguyên chủ của thân thể này là Tần Dương, một đứa trẻ mồ côi không nơi nương tựa. Mẹ hắn là một kỹ nữ, từ nhỏ đã dắt hắn bôn ba khắp nơi.
Ba năm trước, mẹ của Tần Dương bị kẻ thù giết chết, sau đó nguyên chủ cũng bị truy sát, suýt chút nữa mất mạng. May mà Tần Lôi kịp thời đến cứu.
Tần Dương vô cùng biết ơn Tần Lôi, từ đó nhận ông làm cha nuôi. Mà khởi nguồn của tất cả chuyện này là do Triệu Khải, đại công tử của thương hội Triệu thị.
“Triệu Khải.” Lâm Phàm siết chặt nắm đấm, đôi mắt lóe lên tia lạnh lẽo.
Trước đây, Tần Dương bị kẻ thù truy sát là vì đã cướp mất món quà mà Triệu Khải yêu thích nhất, viên Tử Hà Châu trị giá mấy chục triệu kim tệ.
Tần Lôi biết chuyện thì nổi giận đùng đùng, muốn đi báo thù nhưng bị Tần Dương ngăn lại. Chuyện này cuối cùng chọc giận Triệu Khải, khiến Tần Dương bị buộc phải trốn đến đây, mai danh ẩn tích, âm thầm tu luyện.
“Haiz!” Lâm Phàm thở dài.
“Ủa? Sao bên kia lại có một cái xác chết?” Bỗng có người nghi hoặc lên tiếng, mọi người lập tức nhìn theo hướng người đó chỉ, quả nhiên là một thanh niên có khuôn mặt tuấn tú.
Lâm Phàm cũng quay lại nhìn, chỉ thấy một thanh niên tuấn tú đang nằm ngửa mặt lên trời, trên ngực có một lỗ thủng đẫm máu trông đến ghê người, máu tươi vẫn đang không ngừng tuôn ra.
“Vị huynh đệ này, sao cậu lại ra nông nỗi này? Lẽ nào bị kẻ thù giết hại?” Một người đàn ông trung niên bước tới, ân cần hỏi.
“Ta cũng không biết. Vừa rồi ta định bán một viên Tẩy Tủy Đan, lấy tiền xong sẽ lập tức về tông môn. Ai ngờ giữa đường lại bị kẻ thù đánh lén, ta vô ý ngã xuống sườn núi, lúc tỉnh lại đã thấy mình ở đây rồi.” Thanh niên lạnh lùng liếc người đàn ông trung niên, cất giọng nói.
“Ồ?” Người đàn ông trung niên hơi giật mình, rồi nhíu mày nói: “Tu vi của các hạ là Chân Vũ lục trọng, còn kẻ đánh lén lại là Chân Vũ thất trọng, chênh lệch giữa hai người lớn lắm đấy.”
“Hừ!” Thanh niên hừ lạnh một tiếng, không trả lời câu hỏi của ông ta.
Nhìn thanh niên, người đàn ông trung niên nhíu mày, trầm ngâm một lát rồi nói tiếp: “Các hạ có thể cho ta biết quý danh được không?”
“Triệu Nguyên Minh.” Thanh niên do dự một chút rồi nói ra tên thật, dù sao người đàn ông trung niên này cũng cho hắn cảm giác bất an.
“Triệu Nguyên Minh, chưa từng nghe qua. Lẽ nào ngươi không phải người của quận Thương Lan?”
“Không phải người của quận Thương Lan.”
“Không phải người của quận Thương Lan...” Người đàn ông trung niên lẩm bẩm, mắt hơi híp lại nói:
“Tu vi của các hạ là Chân Vũ lục trọng, nói theo lý thì với thực lực này, ở quận Thương Lan tuyệt đối là một nhân vật có tiếng tăm. Nếu ngươi không phải người ở đây, vậy ngươi từ đâu tới?”
“Ta... ta bị người ta truy sát nên chạy đến đây.” Triệu Nguyên Minh ngập ngừng nói.
Hắn không muốn tiết lộ thân phận thật của mình, một là lo rước họa vào thân, hai là sợ thân thế bị bại lộ sẽ khiến kẻ thù của Tần Dương tìm đến báo thù.
“Truy sát? Ngươi có biết thực lực của bọn chúng thế nào không?”
“Không biết.”
“Ha ha, không biết mà ngươi còn dám một mình xông vào Cổ Lâm Thương Lan, ta thật thay ngươi đổ mồ hôi lạnh đấy.”
Khóe miệng Triệu Nguyên Minh giật giật mấy cái, hắn không thèm để ý đến người đàn ông trung niên nữa mà đi thẳng về phía trung tâm quảng trường.
Trên tế đàn giữa quảng trường, Tần Lôi đang khoanh chân ngồi.
Lúc này, hắn đã uống một viên Tụ Nguyên Đan, nguyên khí hùng hậu đang không ngừng rót vào cơ thể, bồi bổ cho thân thể hắn.
Bên cạnh, Tần Dương cũng đang nhắm mắt điều tức, khí thế trên người chậm rãi tăng lên.
“Hửm? Khí thế của Tần Dương hình như mạnh lên rất nhiều, hắn đang đột phá cảnh giới!” Một tráng hán kinh ngạc kêu lên, những người khác cũng vội ngẩng đầu nhìn về phía Tần Dương.
Sau một thoáng ngưng trệ, Tần Dương đột nhiên mở mắt, trong con ngươi đen láy lóe lên một tia sáng rồi nhanh chóng thu lại, thay vào đó là một vẻ mờ mịt.
Hắn cử động gân cốt, cảm thấy cơ thể nhẹ nhõm hơn nhiều, như thể vừa được thay da đổi thịt.
“Chúc mừng con đã đột phá.” Tần Lôi cười ha hả nói.
“Cảm ơn nghĩa phụ, viên Ngưng Cương Đan này giúp con rất nhiều.” Tần Dương cẩn thận cất viên đan dược óng ánh đi.
Ngưng Cương Đan là đan dược Hoàng phẩm cao cấp, có hiệu quả cực lớn đối với võ giả Chân Vũ nhất trọng thiên, uống một viên tương đương với ba tháng khổ tu.
Đương nhiên, Tần Dương bây giờ chỉ cần hai viên.
“Con bây giờ mới là Chân Vũ nhất trọng thiên, nếu đột phá lên Chân Vũ nhị trọng thiên, thực lực sẽ lại tăng lên. Đến lúc đó, dù gặp phải võ giả Chân Vũ ngũ, lục trọng thiên, con cũng có thể chống lại! Thậm chí có cơ hội chém giết đối phương!”
Tần Dương siết chặt nắm đấm.
“Tốt lắm, sau này phải cố gắng tu hành, mau chóng nâng cao cảnh giới.” Tần Lôi cười vỗ vai Tần Dương.
“Phải rồi nghĩa phụ, con nghe nói thực lực của người đã khôi phục...”
“Ừm, ta bây giờ đã là Chân Vũ thất trọng đỉnh phong, chỉ còn cách Chân Vũ bát trọng một bước chân nữa thôi.” Tần Lôi cười ha hả.
“Chúc mừng nghĩa phụ!” Tần Dương tươi cười nói.
“Ha ha, lần khảo hạch này, ta nhất định phải thành công. Tu vi của ta đã đạt đến Chân Vũ thất trọng đỉnh phong, chỉ còn cách Chân Vũ bát trọng một bước nữa thôi!”
Tần Lôi cười lớn, lời nói đầy hào sảng, rồi nói tiếp: “Ta định sẽ đột phá Chân Vũ bát trọng ngay bây giờ, đến lúc đó nhất định sẽ đoạt chức quán quân, để cho đám lão già kia phải nhìn bằng con mắt khác.”
Tần Dương nghe vậy thì sững sờ một chút, rồi gật đầu đồng tình.
Hắn đã sớm đoán tu vi của Tần Lôi có lẽ đã khôi phục. Bây giờ nghe câu này, hắn càng thêm chắc chắn, nhưng trong lòng vẫn không khỏi chấn động.
Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi đã khôi phục thực lực, thủ đoạn nghịch thiên thế này thật không thể tưởng tượng nổi.
Mặc dù không biết tu vi của Tần Lôi đã khôi phục đến mức nào, nhưng không nghi ngờ gì, thực lực của ông ta chắc chắn vô cùng đáng sợ.
Tần Lôi không ở lại lâu, sau khi dặn dò Tần Dương vài câu liền dẫn mấy thị vệ rời đi, chuẩn bị bế quan đột phá Chân Vũ bát trọng để chắc chắn giành được suất tham dự cuộc thi ở quận thành.
Nhìn bóng lưng Tần Lôi xa dần, Tần Dương thở phào nhẹ nhõm, trên mặt nở một nụ cười rạng rỡ.
“Gã này cuối cùng cũng đi rồi.” Tần Dương lẩm bẩm.
Dưới sự giám sát của Tần Lôi, Tần Dương luôn phải lẽo đẽo theo sau ông ta. Cứ vài tháng họ lại ra ngoài rèn luyện một lần, mỗi khi gặp yêu thú, về cơ bản đều là Tần Lôi ra tay, còn Tần Dương thì phụ trách dọn dẹp chiến trường, thu thập linh thảo và khoáng thạch.