Sau khi biết chuyện, Tần Lôi giận tím mặt, định đi tìm người trả thù nhưng bị Tần Dương ngăn cản. Cuối cùng, gã chọc giận Triệu Khải, bất đắc dĩ phải trốn đến nơi này, mai danh ẩn tích, âm thầm tu luyện.
"Haiz!" Lâm Phàm thở dài một hơi.
"Hả? Sao bên kia lại có một cái xác?" Bỗng có người kinh ngạc thốt lên. Lập tức, tất cả mọi người đều nhìn theo hướng tay gã, quả nhiên thấy một thanh niên có khuôn mặt tuấn tú.
Lâm Phàm cũng quay lại nhìn, chỉ thấy thanh niên kia đang nằm ngửa mặt lên trời, trên ngực có một vết thương đẫm máu trông mà kinh hãi, máu tươi vẫn đang không ngừng tuôn ra.
"Vị huynh đệ này, sao ngươi lại nằm đây? Lẽ nào bị kẻ thù sát hại?" Một người đàn ông trung niên bước tới, ân cần hỏi.
"Ta cũng không biết. Vừa rồi ta định bán một viên Tẩy Tủy Đan, bán xong sẽ lập tức về tông môn, ai ngờ giữa đường lại bị kẻ thù đánh lén. Ta vô ý ngã xuống sườn núi, tỉnh lại đã thấy mình ở đây." Thanh niên lạnh nhạt liếc nhìn người đàn ông trung niên, cất giọng băng giá.
"Hả?" Người đàn ông trung niên khẽ giật mình, rồi nhíu mày nói: "Các hạ có tu vi Chân Vũ Lục Trọng, mà kẻ đánh lén ngươi lại là Chân Vũ Thất Trọng, chênh lệch giữa hai người các ngươi lớn lắm đấy."
"Hừ!" Thanh niên hừ lạnh một tiếng, không trả lời câu hỏi của người đàn ông trung niên.
Nhìn dáng vẻ của thanh niên, người đàn ông trung niên nhíu mày, trầm ngâm một lát rồi nói tiếp: "Các hạ có thể cho ta biết tên họ được không?"
"Triệu Nguyên Minh." Thanh niên do dự một chút rồi cũng báo tên thật, dù sao gã cũng cảm thấy người đàn ông trung niên này mang lại cho mình một cảm giác bất an.
"Triệu Nguyên Minh, chưa từng nghe qua. Lẽ nào ngươi không phải người của quận Thương Lan?"
"Không phải."
"Không phải người của quận Thương Lan..." Người đàn ông trung niên lẩm bẩm, hai mắt hơi híp lại: "Tu vi của các hạ là Chân Vũ Lục Trọng, theo lý mà nói, với thực lực này, ngươi tuyệt đối là một nhân vật có tiếng tăm ở quận Thương Lan. Nếu đã không phải người ở đây, vậy ngươi từ đâu tới?"
"Ta... ta bị người ta truy sát nên chạy đến đây..." Triệu Nguyên Minh ngập ngừng nói.
Hắn không muốn tiết lộ thân phận thật của mình, một là lo rước họa vào thân, hai là sợ thân thế bại lộ sẽ khiến kẻ thù của Tần Dương kéo đến trả thù.
"Truy sát? Ngươi có biết thực lực của đám người đó không?"
"Không biết."
"Ha ha, không biết mà ngươi còn dám một mình xông vào Cổ Lâm Thương Lan, ta thật sự lo cho ngươi đấy."
Triệu Nguyên Minh co giật khóe miệng, không thèm để ý đến người đàn ông trung niên nữa mà đi thẳng về phía trung tâm quảng trường.
Trên tế đàn giữa quảng trường, Tần Lôi đang khoanh chân ngồi.
Lúc này, hắn đã uống một viên Tụ Nguyên Đan, nguyên khí hùng hậu đang không ngừng rót vào cơ thể, bồi bổ cho thân thể của hắn.
Tần Dương ở bên cạnh cũng đang nhắm mắt điều tức, khí thế quanh thân chậm rãi tăng cường.
"Hử? Khí thế của Tần Dương dường như đã mạnh lên rất nhiều, hắn đang đột phá cảnh giới!" Một gã tráng hán kinh ngạc kêu lên, những người khác cũng vội ngẩng đầu nhìn về phía Tần Dương.
Sau một thoáng ngưng trệ, Tần Dương đột nhiên mở mắt, trong con ngươi đen láy lóe lên một tia sáng sắc bén rồi nhanh chóng thu lại, thay vào đó là một vẻ mờ mịt.
Hắn cử động gân cốt, cảm thấy cơ thể nhẹ nhõm đi nhiều, như thể vừa được thoát thai hoán cốt.
"Chúc mừng con đã đột phá cảnh giới." Tần Lôi cười ha hả nói.
"Cảm tạ nghĩa phụ, viên Ngưng Cương Đan này giúp con rất nhiều." Tần Dương cẩn thận cất viên đan dược óng ánh trong suốt đi.
Ngưng Cương Đan là đan dược Hoàng phẩm cao cấp, có hiệu quả cực lớn đối với võ giả Chân Vũ Nhất Trọng Thiên, uống một viên tương đương với ba tháng khổ tu.
Đương nhiên, Tần Dương bây giờ chỉ cần hai viên là đủ.
"Bây giờ mình mới là Chân Vũ Nhất Trọng Thiên, nếu đột phá đến Chân Vũ Nhị Trọng Thiên, thực lực sẽ lại tăng lên một bậc. Đến lúc đó, dù gặp phải võ giả Chân Vũ Ngũ, Lục Trọng Thiên, mình cũng có thể chống lại! Thậm chí còn có cơ hội chém giết đối phương!"
Tần Dương siết chặt nắm đấm.
"Không tồi, sau này phải chăm chỉ tu hành, mau chóng nâng cao cảnh giới." Tần Lôi cười vỗ vai Tần Dương.
"Vâng, nghĩa phụ. Con nghe nói thực lực của người đã khôi phục..."
"Ừm, ta bây giờ đã là Chân Vũ Thất Trọng đỉnh phong, chỉ còn cách Chân Vũ Bát Trọng một bước chân thôi." Tần Lôi cười lớn.
"Chúc mừng nghĩa phụ!" Tần Dương tươi cười rạng rỡ.
"Ha ha, lần khảo hạch này, ta nhất định phải giành được thứ hạng cao! Tu vi của ta đã đạt đến Chân Vũ Thất Trọng đỉnh phong, chỉ còn cách Chân Vũ Bát Trọng một bước chân thôi!" Tần Lôi cười lớn, lời nói tràn đầy vẻ hào hùng, rồi lại nói tiếp: "Bây giờ ta sẽ xung kích Chân Vũ Bát Trọng, đến lúc đó chắc chắn sẽ đoạt giải quán quân, để cho đám lão già đó phải nhìn ta bằng con mắt khác."
Tần Dương nghe vậy thì sững sờ, rồi gật đầu đồng tình.
Hắn đã sớm đoán tu vi của Tần Lôi có lẽ đã khôi phục, bây giờ nghe câu này càng khẳng định thêm suy đoán của mình, nhưng trong lòng vẫn không khỏi chấn động.
Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi mà đã khôi phục được thực lực, thủ đoạn nghịch thiên thế này, quả thực không thể tưởng tượng nổi.
Mặc dù không biết tu vi của Tần Lôi đã khôi phục đến mức nào, nhưng không nghi ngờ gì, thực lực của ông ta chắc chắn vô cùng đáng sợ.
Tần Lôi không ở lại lâu, sau khi dặn dò Tần Dương vài câu liền dẫn theo mấy thị vệ rời đi, chuẩn bị bế quan xung kích Chân Vũ Bát Trọng để đảm bảo giành được suất tham gia cuộc thi thí luyện của quận thành.
Nhìn bóng lưng Tần Lôi xa dần, Tần Dương thở phào nhẹ nhõm, trên mặt lộ ra nụ cười rạng rỡ.
"Cuối cùng ông ta cũng đi rồi." Tần Dương lẩm bẩm.
Dưới sự giám sát của Tần Lôi, Tần Dương luôn phải lẽo đẽo theo sau. Cứ vài tháng họ lại ra ngoài rèn luyện một lần, trong lúc đó nếu gặp yêu thú thì về cơ bản đều do Tần Lôi ra tay, còn Tần Dương chỉ phụ trách dọn dẹp, sau đó thu thập linh thảo và khoáng thạch.
Lâm Phàm vẫn luôn theo dõi, chỉ có điều tu vi của hắn quá yếu, căn bản không phát hiện ra Tần Dương, hơn nữa cũng không có bất kỳ hành động nào.
"Tiểu tử, ngươi đừng quên đã hứa với ta những gì. Ta cứu ngươi, giúp ngươi vượt qua thí luyện của quận thành, vậy bây giờ đến lượt ngươi làm việc rồi đấy." Tần Lôi nhìn Tần Dương, lạnh lùng nói.
"Nghĩa phụ yên tâm, con nhất định sẽ hoàn thành giao ước."
"Hy vọng ngươi không làm ta thất vọng."
Tần Dương và Tần Lôi tách ra, hắn tùy tiện tìm một chỗ ẩn nấp, yên lặng hấp thu linh khí xung quanh.
Vết thương của hắn đã hồi phục, chỉ là vì tu luyện Hỗn Độn Tinh Thần Quyết nên khả năng hồi phục cực mạnh, cộng thêm tu vi không đủ, không thể hoàn toàn khống chế được nguồn nguyên khí mênh mông trong cơ thể, cho nên chỉ có thể mượn ngoại lực để nén ép, rèn luyện thân thể.
Theo linh khí tiến vào cơ thể, tạp chất bên trong hắn dần bị đẩy ra ngoài. Làn da vốn ngăm đen dần trở nên trắng hơn, còn lỗ chân lông thì từ từ giãn nở, rỉ ra từng chút chất lỏng màu đỏ sẫm.
Đây là tạp chất do độc tố để lại. Tần Dương đi suốt chặng đường, giết không ít yêu thú, độc tố tích tụ trong cơ thể tự nhiên cũng rất nhiều, tất cả đều bị hắn ép ra ngoài.
Một canh giờ sau, Lâm Phàm đứng dậy, nhìn quanh bốn phía, trên mặt nở một nụ cười lạnh nhạt. Hắn quay đầu nhìn về phía dãy núi sau lưng, quát khẽ:
"Lăn ra đây!"
Tiếng nói của Lâm Phàm vừa dứt, một luồng khói đen tỏa ra, hóa thành một Thi Khôi có thân hình cao lớn.
"Bái kiến chủ nhân!" Thi Khôi quỳ một gối xuống đất.
"Người ta bảo ngươi theo dõi đâu rồi?"