Tần gia bây giờ tuy chỉ còn lại một mình hắn, nhưng lão tổ tông Tần gia là Tần Trường Không lại là một cường giả Chân Võ cảnh.
Cao thủ Chân Võ cảnh, cho dù là người ở Chân Võ cảnh tầng ba tầng bốn gặp phải cũng muốn đi đường vòng, chỉ có cường giả Chân Võ cảnh tầng tám tầng chín mới miễn cưỡng chống đỡ được một phen.
Một tồn tại mạnh mẽ như vậy không thể nào không nhìn thấu thi khôi, nhưng lạ một điều là vị cường giả Chân Võ cảnh này từ đầu đến cuối đều không hề lộ diện.
“Cao thủ Chân Võ cảnh của Lâm gia ta có thể đến đây trong nháy mắt, ngươi ngăn được bọn họ sao?” Lâm Phàm hừ lạnh một tiếng, giọng điệu càng thêm khinh thường.
“Ngươi chắc chắn như vậy là ta sẽ từ chối à?” Tần Dương mỉm cười hỏi lại.
“Ta…”
Lâm Phàm lập tức cứng họng, lời vừa rồi nói quá tự tin, khiến hắn bây giờ có chút đâm lao phải theo lao.
Tên luyện khí sư phế vật Tần Dương này, nhìn thế nào cũng là một con chó điên, nếu hắn thật sự dám hủy thi khôi, thì chắc chắn cũng dám đồng quy vu tận.
“Nếu ngươi lo bị diệt khẩu thì mời.” Tần Dương khoát tay, làm ra dáng vẻ tiễn khách.
Sắc mặt Lâm Phàm âm u bất định, hắn nghiến răng nghiến lợi nhìn chằm chằm Tần Dương, một lúc lâu sau, hắn hít sâu một hơi rồi chậm rãi nói: “Được, ngươi muốn điều kiện gì mới bằng lòng trao đổi?”
“Điều kiện sao…” Tần Dương kéo dài giọng, bỗng nhiên ngẩng đầu, ánh mắt nóng rực nhìn chằm chằm Lâm Phàm.
“Thật sự điều kiện gì ngươi cũng sẽ đáp ứng?”
“Ta…”
“Ta chỉ có một điều kiện thôi.” Tần Dương đưa tay phải ra, năm ngón tay xòe rộng: “Lấy ra năm mươi vạn Linh Tinh!”
“Ngươi đừng hòng!” Lâm Phàm giận tím mặt: “Ta cho ngươi biết, cái giá này đủ để mua một ngàn cỗ thi khôi, mà những thi khôi đó cũng được luyện chế từ thi thể cấp bậc Chân Võ cảnh tầng bảy đấy!”
“Vậy thì ngươi cút đi, ta lười nói chuyện với ngươi. Chẳng phải chỉ là năm mươi vạn Linh Tinh thôi sao, ta tự bỏ ra là được.” Tần Dương liếc mắt, đứng dậy đi ra ngoài.
“Khoan đã!”
“Ồ? Lâm gia chủ, ngài còn có gì chỉ giáo sao?”
“Ngươi…” Sắc mặt Lâm Phàm tái xanh, nắm đấm siết chặt, hận không thể đánh cho tên khốn trước mắt một trận, nhưng cuối cùng hắn vẫn nhịn xuống, nghiến răng nói:
“Ta đáp ứng ngươi, năm mươi vạn Linh Tinh, ta lập tức đưa cho ngươi. Ngươi phải nhớ kỹ, ngươi chỉ có một lần cơ hội, bỏ lỡ rồi, sau này dù ngươi có quỳ xuống đất cầu xin, ta cũng sẽ không bán tin tức này cho ngươi!”
“Đi!” Tần Dương gật đầu, quay người đi vào trong phòng.
“Chờ đã!”
“Làm gì?” Tần Dương dừng bước, quay đầu lại, kinh ngạc nhìn về phía Lâm Phàm: “Sao thế, ngươi đổi ý rồi à?”
“Không… không phải, ta muốn nói, ngươi bây giờ vẫn chưa có cách nào rời khỏi Cổ Mộ Quần!”
“Ta biết, cho nên?” Tần Dương nhún vai:
“Ta cũng không muốn tiếp tục chờ ở Cổ Mộ Quần, hay là chúng ta làm một giao dịch, ngươi đưa ta năm mươi vạn Linh Tinh, ta đem cỗ thi khôi kia tặng cho ngươi.”
“Sau này nếu ngươi lại đến tìm ta, thì xem như ngươi nợ ta một ân tình, với tu vi của ngươi, chắc là không trả nổi món nợ ân tình này đâu nhỉ?”
“Ta không tin ngươi có thể tìm được người mạnh hơn Chân Võ cảnh tầng chín, thậm chí là Chân Võ cảnh đỉnh phong hay nửa bước Chân Võ!”
Trên mặt Lâm Phàm hiện lên một tia giãy giụa, một lát sau mới nghiến răng nói: “Được! Giao dịch thành công, một tay giao tiền, một tay giao hàng! Ta chuẩn bị một chút, ngươi đi lấy Linh Tinh, sẵn tiện đem thi khôi giao cho ta.”
“Không vội, Lâm công tử không ngại nghe thử điều kiện của ta trước đã!”
“Còn có điều kiện?”
“Đương nhiên, ngươi lấy ra năm mươi vạn Linh Tinh trước, ta lại nói điều kiện với ngươi, ngươi thấy thế nào?”
“Ngươi…”
“Ngươi yên tâm, Tần Dương ta tuy danh nghĩa là Chân Võ cảnh tầng một, nhưng chiến lực của ta đã sớm vượt xa Chân Võ cảnh tầng một rất nhiều, ta có đủ tự tin để giết ngươi!”
Lâm Phàm trầm ngâm rất lâu, mới đau lòng móc ra một chiếc nhẫn trữ vật ném cho Tần Dương: “Đây là năm mươi vạn Linh Tinh!”
Tần Dương nhận lấy, dùng thần niệm quét qua, khóe miệng giật giật.
“Ta nhớ Lâm công tử vừa nói, những thi khôi này, chỉ cần người Lâm gia các ngươi động vào, thì dù có đuổi tới chân trời góc biển, cũng nhất định sẽ giao cho ta.”
Tần Dương lắc lắc chiếc nhẫn trữ vật trong tay, cười như không cười nói: “Bây giờ ngay cả một chút thành ý cũng không có, Lâm công tử, ngươi muốn quỵt nợ sao?”
“Ta…” Lâm Phàm mặt đỏ bừng, uất ức đến sắp hộc máu.
Hắn đúng là có ý định để thi khôi lấy lại năm mươi vạn Linh Tinh, đây là thi khôi nhà bọn họ, hắn đương nhiên biết rõ, trừ phi hắn tự mình ra tay, nếu không căn bản không ai có thể thu phục được cỗ thi khôi này.
Nhưng bây giờ, thi khôi đã vỡ nát, hơn nữa, Tần Dương hoàn toàn không làm theo giao ước, kết cục như vậy cũng không trách hắn được.
“Lâm công tử, ta rất bận, không có thời gian dây dưa với ngài. Nếu Lâm công tử không thể thực hiện lời hứa, vậy thì thứ lỗi ta không tiếp được.” Tần Dương lắc đầu, phất tay áo, làm bộ muốn rời đi.
“Đừng vội, năm mươi vạn Linh Tinh không phải là ít, hơn nữa, chỗ ta không chỉ có năm mươi vạn Linh Tinh.” Sắc mặt Lâm Phàm lúc xanh lúc đỏ, hắn nghiến răng, ném một cái túi trữ vật khác cho Tần Dương.
Tần Dương cầm lấy xem xét, mày nhíu lại, vẻ mặt hoài nghi nhìn Lâm Phàm: “Lâm gia chủ định lừa ta à? Chút đồ bỏ đi này mà cũng đáng để ngài bỏ ra cái giá lớn như vậy sao?”
“Ta…” Lâm Phàm tức đến suýt hộc máu, nghiến răng quát khẽ: “Ngươi kiểm tra cho kỹ vào!”
Tần Dương tiện tay ném vào trong túi trữ vật, thúc giục: “Nhanh lên đi!”
“Ở đây tổng cộng có năm trăm viên Dưỡng Hồn Đan, cộng thêm mười cây Ngưng Anh Thảo, ngươi nghiệm chứng trước đi.”
Tần Dương mở túi trữ vật, lướt mắt qua rồi hơi nhíu mày, ngẩng đầu liếc nhìn Lâm Phàm: “Lâm công tử, ngài đang đùa tôi phải không?”
“Ngài muốn tôi bồi thường thiệt hại phải không? Ngài có biết năm trăm viên Dưỡng Hồn Đan, cộng thêm mười cây Ngưng Anh Thảo là khái niệm gì không?”
“Tần Dương, ngươi đừng có mà ngông cuồng, ta nói là thi khôi cấp bậc Chân Võ cảnh tầng chín!” Lâm Phàm mặt đen lại quát lớn.
“Năm mươi vạn Linh Tinh, đổi lấy năm mươi viên Dưỡng Hồn Đan và mười cây Ngưng Anh Thảo, cuộc làm ăn này lời to, ta không lỗ!” Tần Dương lắc đầu, vẻ mặt nghiêm túc nói.
Lâm Phàm không nói một lời trừng mắt nhìn Tần Dương, một lúc lâu sau mới nghiến răng nghiến lợi lấy ra ba viên châu từ trong túi.
“Đây là hạt giống Dưỡng Hồn Đan, ta chỉ có ba mươi viên, hai mươi viên Dưỡng Hồn Đan còn lại cần ngươi giúp ta đi tìm.”
“Mỗi khi tìm được một viên, ta sẽ bù cho ngươi hai viên, nếu tìm được một trăm hai mươi hạt giống, ta sẽ bù cho ngươi bốn trăm sáu mươi viên Dưỡng Hồn Đan, như vậy được rồi chứ!”
Tần Dương cầm hạt giống Dưỡng Hồn Đan, nhìn trái nhìn phải, lúc này mới hài lòng gật đầu: “Miễn cưỡng cũng được, hy vọng Lâm công tử sẽ không nuốt lời. Chờ lần sau Lâm gia chủ quay lại, ta sẽ đưa nốt bốn mươi lăm vạn Linh Tinh còn lại cho ngài.”
“Yên tâm, quân tử nhất ngôn, tứ mã nan truy, huống hồ, ta cũng không cần thiết phải lừa một tên phế vật như ngươi!” Lâm Phàm hung hăng nói một câu, quay người phất tay áo bỏ đi.
Lâm Phàm vừa đi, Tần Dương liền ném thẳng năm mươi vạn Linh Tinh vào trong túi trữ vật.
Vốn tưởng rằng chuyện này xem như đã giải quyết, nhưng Tần Dương lại không hề thả lỏng, ngược lại càng ngày càng cảm thấy bất an.
Bất kể nói thế nào, đây cũng không giống phong cách làm việc của Lâm gia, hơn nữa Lâm gia không phải kẻ ngốc, chắc chắn biết Tần Dương hắn đang cố ý gài bẫy, vậy mà Lâm Phàm vẫn dám mạo hiểm, điều này chỉ có một khả năng.
Đối phương có chỗ dựa nên không sợ gì cả!
Trong này có vấn đề lớn, là Lâm Phàm đang lừa hắn?
Hay là Lâm gia có át chủ bài? Hoặc có lẽ, Lâm Phàm đã đoán được mục tiêu của hắn là ai?
Hoặc là…
Trong đầu Tần Dương đột nhiên nảy ra một ý nghĩ táo bạo.