Ngưng Anh!
Tuy chỉ là Ngưng Anh nhất trọng thiên, nhưng Tần Dương cảm nhận được sức mạnh trong cơ thể mình dường như đã trở nên thuần túy và cô đọng hơn.
"Ngưng Anh là cảnh giới mà chân nguyên trong cơ thể tu sĩ hóa lỏng, ngưng kết thành Chân Cương, tạo nên biển chân nguyên, từ đó chính thức bước vào thế giới của tu sĩ. Biển chân nguyên càng lớn, thực lực của tu sĩ lại càng mạnh!
Nhưng đó chỉ là nền tảng, mục đích của Ngưng Anh không chỉ có vậy. Thần hồn của tu sĩ sẽ hòa hợp với chân nguyên để ngưng luyện ra Chân Linh!
Chân Linh là gì? Nó là nền tảng để một sinh mệnh tồn tại, cũng là điểm mấu chốt nhất. Bởi vì tuổi thọ của tu sĩ có hạn, nhưng Chân Linh lại vĩnh hằng bất diệt. Một khi Chân Linh tiêu tán, nhục thân hủy diệt, tu sĩ sẽ hoàn toàn tan thành mây khói.
Cái gọi là Chân Linh chính là biển chân nguyên được ngưng luyện trong cơ thể tu sĩ, cũng là hình thái ban đầu của chân khí, được tạo nên từ chân nguyên. Mà bản thân tu sĩ, chính là Chân Linh.
Trước khi ngưng luyện Chân Linh, tu sĩ phải ngưng kết Kim Đan trước. Ngưng luyện Chân Linh thành công mới là bước đầu tiên để tu sĩ thực sự bước chân vào con đường tu luyện.
Sự lột xác của Chân Linh là một quá trình duy nhất, đó là khi biển chân nguyên được ngưng tụ và nén lại hoàn toàn, sau đó lột xác một lần nữa.
Còn quá trình ngưng kết Kim Đan là để Kim Đan dần lớn lên, cuối cùng khi mở rộng đến một mức độ nhất định sẽ bắt đầu hội tụ về phía đan điền. Cứ mở thêm một đan điền, Chân Linh sẽ lớn mạnh thêm một lần, đan điền càng nhiều, Chân Linh cũng sẽ càng mạnh.
Trong một đan điền, Chân Linh sẽ mạnh gấp đôi so với các Kim Đan khác. Đạt đến trình độ ba mươi sáu Kim Đan, đó mới thực sự là cảnh giới Ngưng Anh.
Khi đến bước này, tu sĩ mới được xem là vượt qua nhất trọng thiên, bắt đầu tiến tới nhị trọng thiên.
Tuy nhiên, Chân Linh của tu sĩ mỗi khi tăng trưởng một đan điền đều cần tiêu tốn vô số thiên tài địa bảo. Đặc biệt là biển Kim Đan của nhất phẩm Kim Đan, dù chỉ dài ba tấc cũng cần đến linh dược ngàn năm để hỗ trợ.”
“Còn nếu là nhị phẩm Kim Đan thì linh dược cần đến phải là loại vạn năm!
Khi đến Ngưng Cương lại là một lần lột xác cực lớn, linh dược cần dùng càng kinh khủng đến tột cùng. Theo lời đồn, tu sĩ cảnh giới Ngưng Cương cứ mỗi năm năm phải tìm kiếm thiên tài địa bảo để rèn luyện Chân Cương, nâng cao độ tinh khiết của nó. Nếu không thể tấn thăng cảnh giới Ngưng Cương một cách hoàn hảo, độ tinh khiết của Chân Cương sẽ không được đảm bảo, có thể sẽ tiêu tán.
Vì vậy sau khi đạt tới Ngưng Cương, tu sĩ phải dốc hết tâm sức thu thập các loại linh vật và tinh hoa của các loại thảo mộc quý giá. Đương nhiên, quan trọng nhất là, Ngưng Cương cần phải có một gốc linh dược cấp bậc tiên nhân mới được!
Về điểm này, Lâm Phàm đúng là không lừa người. Cảnh giới Ngưng Cương quả thực cần linh dược cấp tiên nhân, điểm này Lâm Phàm không hề nói dối. Dù sao cấp bậc tiên nhân quá xa vời, không ai biết rõ họ ẩn thân nơi nào, chứ đừng nói đến việc tìm họ xin thuốc, ngay cả Lâm Phàm cũng không biết.
Chỉ có những thế lực đỉnh cao kia mới có thể biết được chút tin tức. Mà thế lực này tên là Thiên Tinh Tông, là tông môn đỉnh cấp của Vực Thiên Diễn. Tông chủ trong tông là một vị nửa bước Hóa Thần, hơn nữa còn là tồn tại đỉnh phong trong số các nửa bước Hóa Thần.
Đây cũng là một trong những nguyên nhân Thiên Tinh Tông có thể xưng bá một phương.
Đương nhiên, Lâm Phàm chắc chắn không biết, chuyện này chính là do Tần Dương làm!
Tần Dương sờ mũi, có chút tiếc nuối. Sớm biết vậy lúc trước đã nương tay một chút, để lại vài dấu vết.
Tiếc là thần thông của mình quá cao thâm khó lường, không phải Lâm Phàm có thể đoán ra được.
"Nếu đã bại lộ, trốn đi cũng chỉ lãng phí thời gian, chi bằng cứ xông pha một phen. Dù sao thực lực của mình ở cảnh giới Ngưng Cương tuyệt đối là vô địch. Còn về gã Lâm Phàm kia, đoán chừng hắn cũng chỉ vừa mới đột phá Ngưng Cương, thực lực còn yếu lắm, trong khi mình đã là Ngưng Cương thất trọng thiên đỉnh phong rồi."
"Chỉ cần không sử dụng pháp quyết, tự vệ chắc không thành vấn đề. Hơn nữa, Lâm Phàm đã có thể dẫn hắn đến đây, chứng tỏ hắn cũng không muốn người khác quấy rầy mình bế quan."
Lúc Lâm Phàm bế quan, xung quanh đã bố trí đủ loại trận pháp cấm chế. Chỉ tiếc là mình không thể để lại chút dấu vết nào.
Tần Dương lắc đầu, thầm than một tiếng xui xẻo, thu dọn đồ đạc xong rồi lén lút chuồn đi.
Mà lúc này, Lâm Phàm vẫn hoàn toàn không biết mình đã bị gài bẫy. Hắn đang chìm trong phiền muộn, không thể ngờ rằng mình chỉ bế quan tu luyện mà cũng gặp phải chuyện kỳ quái thế này.
Hóa ra, những chuyện hắn gặp phải trước đây chỉ là chuyện vặt. Phiền phức thật sự chính là việc hắn tu luyện 《Huyền Thiên Ngự Lôi Quyết》.
Tu luyện 《Huyền Thiên Ngự Lôi Quyết》 bắt buộc phải nuốt các loại linh thảo hệ Lôi. Mà những linh thảo này phải được phối chế thành một loại linh cao đặc thù mới có thể khiến cho uy lực của sấm sét tăng lên gấp bội, thậm chí đôi khi còn có thể thu hút cả uy năng của lôi kiếp.
Điều này đòi hỏi phải có trận pháp chuyên dụng để tiếp nhận sự tẩy lễ của lôi kiếp.
Mà những thứ như linh cao này thường có giá cực kỳ đắt đỏ, tu sĩ bình thường căn bản không mua nổi. Ngay cả Lâm gia cũng chỉ miễn cưỡng đủ tư cách mua một phần mà thôi.
Trớ trêu thay, Lâm gia lại nắm trong tay một mỏ linh thạch, nhưng vì sản lượng của khoáng mạch không nhiều nên tài chính của gia tộc luôn trong tình trạng giật gấu vá vai, chỉ có thể miễn cưỡng cung phụng một tộc nhân cảnh giới Võ Sư.
Bây giờ, Lâm Phàm đã ngưng kết Chân Đan, luyện ra biển Kim Đan, điều này cũng có nghĩa là mỏ linh thạch kia đã mất đi tác dụng. Lực lượng sấm sét tích tụ trong mỏ linh thạch sẽ dần suy yếu rồi cuối cùng tiêu tán.
Lâm Phàm cũng không có cách nào dựa vào linh thạch để tiếp tục tu hành.
Hắn vốn đã kẹt ở Ngưng Cương tứ trọng thiên đỉnh phong nhiều năm, chỉ còn cách Ngưng Cương ngũ trọng thiên một bước ngắn. Lần bế quan này chính là muốn đột phá lên Ngưng Cương ngũ trọng thiên.
Kết quả, tu luyện mấy ngày, tu vi không những không tăng tiến mà ngược lại càng ngày càng hư phù.
"Thảo nào ta cứ cảm thấy có gì đó không đúng." Lâm Phàm nhíu chặt mày:
"Theo lý mà nói, ở độ tuổi này của ta, có thể đạt tới Ngưng Cương cửu trọng thiên đỉnh phong, tư chất và ngộ tính đã vượt xa tu sĩ cùng cấp rất nhiều. Với tu vi bực này, đáng lẽ phải đủ để đột phá cảnh giới Ngưng Cương mới phải, vậy mà..."
Lâm Phàm đầy bụng tức tối, hắn đã bị kẹt suốt hai năm trời mà vẫn không có chút tiến triển nào, thậm chí không có lấy một tia dấu hiệu tấn thăng.
Hắn đã từng thử đột phá, nhưng dù cho thi triển bí thuật, thúc giục bí bảo, dốc toàn lực ứng phó cũng không thể nào lay chuyển được tu vi dù chỉ một chút, cứ như thể tu vi và cảnh giới của mình đã bị thứ gì đó chặn lại.
Lâm Phàm không phải kẻ ngốc, chỉ là nhất thời chưa nghĩ ra mà thôi.
"Thôi bỏ đi, đằng nào cũng không đột phá được, chi bằng cứ theo manh mối này, tiếp tục điều tra tên khốn Tần Dương kia!"
Lâm Phàm lấy ra một tấm da thú, trên đó ghi lại tướng mạo, tên họ cùng với tình hình cụ thể của Tần Dương.
Liếc nhìn thông tin ghi trên tấm da thú, Lâm Phàm sững sờ.
"Trùng hợp vậy sao? Tên khốn ta muốn tìm lại là đồng hương với hắn? Hơn nữa nghe nói, bây giờ hắn đang ở ngoài thành?"
Sắc mặt Lâm Phàm âm trầm bất định, cuối cùng hừ lạnh một tiếng.
"Nếu đã vậy, ta sẽ đi tìm ngươi ngay!"
Lâm Phàm rời khỏi thành, đi về phía bắc. Hắn cũng không đi quá xa, dù sao nếu Tần Dương đã bỏ trốn, hoặc dứt khoát rời khỏi quận quốc Thiên Nam, vậy hắn sẽ chỉ tốn công vô ích.
Mà Tần Dương vẫn còn ở phủ quận, tuy Lâm Phàm cảm thấy hy vọng tìm được hắn không lớn lắm, nhưng vẫn chuẩn bị thử một lần.
Hơn nữa, hắn cũng muốn tranh thủ thời gian, cố gắng đột phá đến cảnh giới Ngưng Cương sớm ngày, nếu không, thật sự bị kẹt chết ở đây thì mới gọi là bi thảm.
Thiên Lôi Trúc — Rõ Ràng, Mạch Lạc