Dù sao Thiên Giới cũng là nơi mạnh nhất trong Lục Giới, bảo không có chút nội tình nào thì đúng là không thể!
Trở lại Thục Sơn, Lâm Phàm phát hiện nơi nơi đều là một khung cảnh bận rộn.
Trên mặt mỗi đệ tử đều lộ rõ vẻ hưng phấn sau khi sống sót qua đại chiến.
"Giải quyết nốt những việc còn dang dở thôi!" Lâm Phàm khẽ nói, thân hình liền biến mất.
Khi xuất hiện lần nữa, hắn đã ở bên trong đại điện Thục Sơn.
Thấy Lâm Phàm đột nhiên xuất hiện, những người đang thương nghị trong đại điện lập tức dừng lại.
"Ngươi về rồi à?"
Thanh Vi thấy là Lâm Phàm liền cười chào hỏi, nhưng khi cảm nhận được luồng sức mạnh mênh mông trong cơ thể hắn, ánh mắt ông lập tức trở nên căng thẳng.
"Ngươi, ngươi đã đột phá Thiên Tiên!" Giọng Thanh Vi có chút run rẩy.
Lâm Phàm không nói gì, chỉ thản nhiên gật đầu rồi nhìn Tử Huyên và Đường Tuyết Kiến, hỏi: "Đi thôi?"
Tử Huyên liếc nhìn Đường Tuyết Kiến, khuôn mặt cô nàng lập tức đỏ bừng rồi bước đến bên cạnh Lâm Phàm.
"Con bé này!" Tử Huyên lắc đầu cười khổ.
"Sao thế? Hai người còn có chuyện gì giấu ta à?"
Lâm Phàm nhìn bộ dạng của Đường Tuyết Kiến là biết ngay họ chắc chắn có chuyện cần mình giúp đỡ.
Tử Huyên mang vẻ mặt khổ não nhìn Lâm Phàm, sau đó cắn răng nói: "Ta cần trở về tiếp nhận truyền thừa của Nữ Oa!"
"Truyền thừa? Nhưng không phải Thánh Cô kia vẫn chưa chết sao? Cần gì ngươi phải vội vàng tiếp nhận truyền thừa như vậy?" Lâm Phàm tò mò hỏi.
Ánh mắt Tử Huyên lóe lên: "Bà ấy nói muốn đến Thiên Giới ở, cho nên bảo ta mang truyền thừa của Nữ Oa đi!"
"Xem ra kẻ kia cũng đã chán ngấy việc ở trong Thánh Miếu nên muốn chuồn đi rồi. Cũng được, ngươi cứ đi tiếp nhận truyền thừa đi! Dù sao cũng là thứ Thánh Nhân để lại, xem như đồ tốt đấy!" Lâm Phàm cười nói.
Tử Huyên gật đầu, ra vẻ như một tiểu nữ nhân.
"Còn ngươi thì sao?" Lâm Phàm tò mò nhìn Đường Tuyết Kiến.
Bộ dạng này của Đường Tuyết Kiến, hẳn là cũng có việc cầu xin mình đây mà?
"Ta muốn về thăm gia gia!" Đường Tuyết Kiến lí nhí.
Nàng vẫn luôn không quên ân tình của Đường Khôn.
Bây giờ mọi chuyện đã ổn, tự nhiên nàng muốn trở về gặp lại ông ấy một lần.
"Cũng được, một mình ngươi về có ổn không?"
Đường Tuyết Kiến kiêu ngạo đáp: "Đương nhiên là được, Huyền Nữ Công Pháp ta đã tu luyện đến tầng thứ tư rồi! Đến cả tên đậu hũ trắng cũng không phải là đối thủ của ta đâu!"
"Ồ? Tự tin vậy sao?" Lâm Phàm nắm lấy tay Đường Tuyết Kiến, thần hồn lặng lẽ thâm nhập vào cơ thể nàng. Một lát sau, hắn mở mắt ra, trên mặt lộ vẻ kinh ngạc.
Huyền Nữ Công Pháp lại mạnh đến thế sao?
Thật là một niềm vui bất ngờ, chỉ tu luyện trong thời gian ngắn như vậy mà tu vi của Đường Tuyết Kiến đã đạt tới cảnh giới Địa Tiên!
Xét theo khí tức, thậm chí còn nhỉnh hơn Từ Trường Khanh một bậc!
"Tốt, cảnh giới Địa Tiên, đủ để đi lại trong Lục Giới rồi!" Lâm Phàm gật đầu nói.
Tuy có hắn bảo vệ, hai cô gái sẽ không gặp phiền phức gì lớn, nhưng hắn không thể cứ để họ trông chờ vào mình mãi được!
Vì vậy, họ bằng lòng tu luyện, Lâm Phàm đương nhiên sẽ không ngăn cản.
Hai cô gái trực tiếp rời đi.
Lâm Phàm cũng định rời đi thì Thanh Vi ánh mắt lấp lóe, mấy lần muốn nói lại thôi.
"Thanh Vi trưởng lão có chuyện muốn bàn với ta sao?"
Lâm Phàm nhìn lão nhân, cuối cùng không nhịn được lên tiếng.
Trong vòng một phút mà lão nhân này đã nhìn hắn mấy lần, hắn cứ chờ ông lên tiếng, kết quả là ông vẫn không nói nên lời.
"À này, đa tạ tiểu hữu đã nhiều lần ra tay tương trợ Thục Sơn, cũng cảm ơn ngươi đã giúp Trường Khanh đột phá cảnh giới Địa Tiên. Ngũ Linh Châu kia nếu đã dùng xong, không biết có thể trả lại cho Thục Sơn chúng ta được không?" Thanh Vi nói khẽ.
Nói ra lời này, chính ông cũng cảm thấy mặt mình hơi nóng lên.
Trấn Ma Tháp là một trong những pháp bảo mạnh nhất của Thục Sơn, nhưng đã bị Lâm Phàm lấy đi, ông cũng không tiện đòi lại.
Nhưng Ngũ Linh Châu không phải đã vô dụng rồi sao?
Lẽ nào không thể trả lại cho Thục Sơn bọn họ ư?
Lâm Phàm cảm nhận khí tức của Ngũ Linh Châu, phát hiện trên những linh châu này đều có khí tức của Tà Kiếm Tiên, chỉ đành cười khổ lắc đầu.
Thấy Lâm Phàm lắc đầu, sắc mặt Thanh Vi cũng trở nên khó coi, quả nhiên vẫn không được sao?
Ông đưa ánh mắt khó coi nhìn bốn vị trưởng lão sau lưng, trên mặt họ cũng hiện rõ vẻ thất vọng.
Nhìn sắc mặt năm người, Lâm Phàm cười khổ: "Thế này đi, các vị cũng đừng vội vàng, ta đến Thiên Giới một chuyến, nếu tìm được thứ gì tốt sẽ mang về cho các vị!"
Nghe Lâm Phàm nói vậy, Thanh Vi và những người khác nhìn nhau, cũng chỉ đành bất đắc dĩ đồng ý.
"Nếu đã vậy, đành phiền tiểu hữu để tâm vậy!" Thanh Vi chắp tay nói.
Đây cũng là chuyện không còn cách nào khác, nếu không có Lâm Phàm giúp đỡ, e rằng bây giờ họ đã toi mạng cả rồi, huống chi Lâm Phàm chỉ lấy đi một Trấn Ma Tháp và Ngũ Linh Châu mà thôi!
Hai thứ này vốn dùng để đối phó Tà Kiếm Tiên, nay Tà Kiếm Tiên đã bị diệt, coi như cho Lâm Phàm hết cũng là điều nên làm.
Lâm Phàm nhìn mấy người miễn cưỡng đồng ý, chỉ có thể cười gượng.
Mấy chuyện cường thủ hào đoạt thế này, quả nhiên vẫn cần mặt dày một chút.
"Xem ra thật sự phải đi tìm lão già Thiên Đế kia rồi, không biết lão ta có dễ nói chuyện không đây!" Lâm Phàm thầm nghĩ.
Không bao lâu sau, Lâm Phàm đã đến Thiên Giới.
Bước vào không gian này, Lâm Phàm lại một lần nữa cảm thán sự phồn hoa của Thiên Giới.
Cảm nhận được khí tức mạnh mẽ của Lâm Phàm, lão già Thiên Đế liền xuất hiện.
Có điều, lần này không phải là phân thân, mà là bản tôn.
"Không ngờ mới mấy ngày không gặp, thực lực của các hạ đã đuổi kịp ta rồi, thật khiến lão phu đây hổ thẹn quá!"
Thiên Đế ngoài mặt thì cười nói, nhưng thực chất trong lòng ít nhiều có chút khó chịu và kiêng dè.
Dù sao, thực lực của Lâm Phàm đã đạt đến Thiên Tiên, điều này đủ tư cách để uy hiếp ngôi vị Thiên Đế của lão!
Lâm Phàm cũng mỉm cười, hắn có thể cảm nhận được luồng sức mạnh khủng khiếp từ trong cơ thể lão già này!
"Không hổ là Thiên Đế, thực lực này so với ta cũng không kém bao nhiêu!" Lâm Phàm có phần kiêng dè liếc nhìn Thiên Đế.
Thiên Đế lại chẳng có phản ứng gì, vẫn luôn cười híp mắt.
Nếu không phải cảm nhận được khí tức khủng bố trong cơ thể lão, có lẽ Lâm Phàm đã tưởng lão là một ông lão hiền lành rồi.
"Không biết tiểu hữu lần này đến đây có việc gì?" Thiên Đế hỏi.
Tu vi cảnh giới Thiên Tiên đủ để lão phải coi trọng.
"Ta đến để hỏi một chút, trong trời đất này, có thứ gì có thể trợ giúp người tu hành không!"
Lâm Phàm nói thẳng.
"Thứ trợ giúp người tu hành?" Thiên Đế nhíu mày.
Thứ này phải xem cụ thể là vật gì.
Nếu là vật bình thường thì trong Thiên Giới có rất nhiều, nhưng nếu là những thứ cực kỳ hiếm có...
"Không biết những vật tiểu hữu nói là cấp bậc nào?" Thiên Đế tò mò hỏi.
Nếu là loại đặc biệt quý hiếm, dù có đi nữa, sao có thể cho người khác mượn được?
Thiên Đế lão, cũng đâu phải nhà từ thiện!
Nhìn bộ dạng của Thiên Đế, khóe miệng Lâm Phàm cong lên một đường.
Quả nhiên không đến sai chỗ, xem biểu hiện của lão già này, Thiên Giới chắc chắn có thứ hắn cần.
"Không cần quá cao, nhưng ta cần một món bảo bối, tốt nhất là có thể trấn áp tà khí!" Lâm Phàm nói.
"Không quá cao?" Thiên Đế do dự một chút.
"Trong Thiên Giới có một Thiên Trì, vào trong đó có thể rèn luyện thân thể, nhưng chỉ hữu dụng với người dưới Thiên Tiên. Đối với cảnh giới Thiên Tiên, hiệu quả rèn luyện của Thiên Trì vẫn là quá thấp!" Thiên Đế nói.
"Vậy sao..." Lâm Phàm trầm ngâm một chút, rồi hỏi tiếp:
"Vậy không biết có thứ gì trấn áp được tà khí không?"
Ánh mắt Thiên Đế lóe lên: "Cái này thì ta thật sự không giúp được rồi, nếu có, cũng chẳng cần người ở Nhân Giới phải nghĩ cách!"
"Cũng đúng, nếu nói đến trấn áp, ta thấy cũng không có thứ gì mạnh hơn Ngũ Linh Châu!"
Lâm Phàm gật đầu, không hề nghi ngờ gì Thiên Đế.
"Nếu đã vậy, không biết Thiên Đế có bằng lòng mở Thiên Trì, để ta đưa mấy người vào tu hành một phen không?"
Lâm Phàm bình thản hỏi.
Khóe miệng Thiên Đế giật giật. Mẹ kiếp, đó là đồ của Thiên Giới lão tử, cho ngươi dùng sao?
Sao ngươi không lên trời luôn đi!
Hơn nữa, còn đưa mấy người vào?
Ngay cả ở Thiên Giới, cũng chỉ có những người ưu tú nhất mới được dùng Thiên Trì để rèn luyện thân thể mà thôi!
Vậy mà Lâm Phàm lại có khẩu khí lớn như vậy! Thậm chí, trong giọng nói còn ẩn chứa ý uy hiếp?
Điều này khiến Thiên Đế có chút tức giận.
Thiên Lôi Trúc — Tận Tâm