Sắc mặt Thiên Đế trầm xuống: "Ngươi nói hắn... cũng là Tà Kiếm Tiên?"
Lâm Phàm mỉm cười, rồi quay đầu nhìn Tà Kiếm Tiên.
Tà Kiếm Tiên bất mãn liếc hắn một cái: "Thiệt tình, Lâm Phàm, có phải ngươi ngứa mắt ta nên cố tình kiếm chuyện cho ta không đấy! Lão già này thực lực không phải dạng vừa đâu!"
"Xem ra quả nhiên là vậy!"
Thấy Tà Kiếm Tiên không phủ nhận, trong mắt Thiên Đế lại thêm vài phần âm u.
Mấy năm nay, Tà Kiếm Tiên đã gây ra không ít chuyện chướng tai gai mắt trong Lục giới, nhưng lần trước giao thủ với hắn, Thiên Đế đã bị thương không nhẹ, cho nên vẫn chưa đủ thực lực để ra tay ngăn cản lần nữa.
"Không ngờ ngươi lại tìm được một thân thể cường hãn đến thế!"
Thiên Đế chau mày, nhìn Tà Kiếm Tiên nói.
Từ trong cơ thể Tà Kiếm Tiên, ngài có thể cảm nhận được một luồng sức mạnh dường như đã vượt qua cảnh giới Thiên Tiên.
Thật không ngờ, Tà Kiếm Tiên lại có thể sở hữu thực lực mạnh mẽ đến vậy!
"Vốn dĩ thần hồn của hắn đã mạnh, nếu tu vi của ta hồi phục cũng có thể chống lại đôi chút. Từ bỏ thần hồn mạnh mẽ như vậy, e rằng thứ hắn chiếm được là sức mạnh thể xác ư?" Thiên Đế thầm đoán.
Thế nhưng, dù có đoán thế nào, ngài cũng không thể ngờ được rằng, thân thể cường hãn mà Tà Kiếm Tiên chiếm được lại không phải là của con người, mà là của một con thần thú!
"Tà Kiếm Tiên, bất kể ngươi bây giờ biến thành bộ dạng gì, giữa ngươi và ta vẫn còn ân oán. Nếu ta không phát hiện thì thôi, nhưng đã phát hiện rồi thì không thể để ngươi dễ dàng rời đi như vậy!"
Thiên Đế trừng mắt nhìn Tà Kiếm Tiên, gương mặt đằng đằng sát khí.
Gương mặt xinh đẹp của Tà Kiếm Tiên thoáng nét cay đắng.
Lão già này, chuyện đã bao nhiêu năm rồi, chính mình còn chẳng thèm để ý, không ngờ lão vẫn còn canh cánh trong lòng!
"Đúng là không chịu bỏ qua cho người khác mà!" Tà Kiếm Tiên thản nhiên nói.
Tuy có kiêng dè thực lực hiện tại của Thiên Đế, nhưng nói là sợ hãi thì tuyệt đối không có!
Hắn, Tà Kiếm Tiên, dựa vào thân xác của Ám Kỳ Lân này, cũng đủ sức so kè một trận với Thiên Đế!
"Vậy thì thử xem!" Thiên Đế tự tin nói.
Sau khi bị Tà Kiếm Tiên đánh bại lần trước, rào cản trong cơ thể ngài đã mơ hồ chạm đến một tầng thứ cao hơn.
Có thể nói, ngài đã đạt đến trạng thái đỉnh phong Thiên Tiên nhị trọng!
Bất cứ lúc nào cũng có thể đột phá đến Thiên Tiên tam trọng!
Ở cảnh giới Thiên Tiên, chênh lệch giữa mỗi một tầng tu vi đều vô cùng kinh người!
Thiên Đế vừa dứt lời, thân hình đã biến mất tại chỗ.
"Hóa Địa Thiên Lý? Ha ha, buồn cười, muốn đối phó ta mà chỉ có thế thôi sao?"
Tà Kiếm Tiên nhìn thủ đoạn của Thiên Đế, trong mắt lóe lên một tia sáng.
Hắn cũng từng là người ở cảnh giới Thiên Tiên, sao lại không biết thủ đoạn đối địch của cảnh giới này!
Trong nháy mắt, hắn đã xuất hiện ngay tại vị trí mà Thiên Đế sắp hiện thân, bàn tay vung lên, không gian mơ hồ gợn sóng.
"Lão già Thiên Đế, nhiều năm như vậy rồi mà ngươi vẫn chẳng có chút tiến bộ nào. Nếu chỉ có chút bản lĩnh này, ta không rảnh chơi với ngươi đâu!"
Tà Kiếm Tiên cười khẩy, một chưởng chặn đứng đường lui của Thiên Đế, trầm giọng nói.
"Ngông cuồng!"
Thiên Đế giận dữ hét lớn một tiếng, sức mạnh cường đại từ trong cơ thể bộc phát ra.
Khí thế to lớn như mãnh hổ xuống núi, không gì cản nổi.
Luồng khí thế này trực tiếp áp chế lên người Tà Kiếm Tiên!
"Không gian phong tỏa?"
Tà Kiếm Tiên lẩm bẩm, một luồng sức mạnh kinh người lập tức xuyên qua cơ thể hắn.
"Đây chính là cái giá của sự khinh địch, trả giá đi!"
Bóng dáng Thiên Đế hiện ra, thản nhiên nói.
"Lão già, bây giờ đắc ý có phải hơi sớm không?" Tà Kiếm Tiên cũng đáp lại một cách ung dung.
Ngay sau đó, cơ thể hắn đột nhiên phình to, da dẻ phủ kín một lớp vảy đen kịt!
Khi những lớp vảy này xuất hiện, một chưởng của Thiên Đế lại không hề gây ra chút tổn thương nào cho hắn, toàn bộ đã bị lớp vảy hấp thụ.
Hấp thụ luồng sức mạnh này, lớp vảy phát ra một vầng sáng.
"Ngươi chỉ có chút thực lực này thôi sao? Đã mấy trăm năm rồi đấy! Đúng là chẳng có chút tiến bộ nào!"
Tà Kiếm Tiên trong hình dạng Ám Kỳ Lân, vẻ mặt đầy bất mãn.
Nhìn Tà Kiếm Tiên ngạo mạn, Thiên Đế lại không có ý định tiếp tục ra tay.
"Tên này, vậy mà lại chiếm được thân xác của một con Kỳ Lân?"
Trong mắt Thiên Đế lộ rõ vẻ kiêng dè.
Thân thể Kỳ Lân, cộng thêm bản thân tên này vốn đã có thực lực không yếu!
Chẳng trách dù chỉ có tu vi cảnh giới Địa Tiên mà cũng dám khiêu khích một Thiên Tiên như mình!
"Hừ, hôm nay nể mặt tiểu hữu Lâm Phàm, ta tha cho ngươi một mạng!" Thiên Đế mạnh miệng nói.
Thua người không thua trận, ngài đường đường là Thiên Đế, đương nhiên sẽ không nhận thua!
"Vịt chết còn mạnh miệng, để gia gia đây cho ngươi xem sự lợi hại!"
Tà Kiếm Tiên trong hình dạng Ám Kỳ Lân gầm lên một tiếng, khí tức cường đại từ trong cơ thể tuôn ra.
Cảm nhận được luồng khí tức đầy xâm lược này, Thiên Đế lùi lại một bước.
"Thiên Đế Cảnh!"
Thiên Đế phất tay một cái, không gian trước mặt liền biến thành một tấm gương.
Ám Kỳ Lân mang theo tà khí cường đại, hung hăng đâm sầm vào không gian phía trước.
Mặt gương gợn lên vô số gợn sóng, nhưng những gợn sóng đó lập tức biến mất không tăm tích.
"Ngươi chỉ có chút thực lực này thôi sao?" Tà Kiếm Tiên hóa thành Ám Kỳ Lân, nhìn Thiên Đế chỉ biết phòng ngự, vẻ mặt vô cùng cao ngạo.
Thiên Đế sa sầm mặt mày, tên này cũng quá ngông cuồng rồi!
"Chết tiệt, không cho ngươi biết tay, tưởng rằng ngôi vị Thiên Đế bao năm nay của ta là để làm cảnh à?"
Thiên Đế hét lớn một tiếng, một thanh thánh kiếm màu vàng kim xuất hiện sau lưng ngài.
"Thiên Đế Kiếm!"
Thiên Đế nắm chặt thanh thánh kiếm.
Nhìn Thiên Đế rút vũ khí ra, Tà Kiếm Tiên thầm nghĩ, uy lực của thanh kiếm này không phải tầm thường!
Năm đó từng giao thủ, hắn đương nhiên biết sự lợi hại của thanh kiếm này.
"Nếu lão tử vẫn còn ở cảnh giới Thiên Tiên, đâu có để ngươi phách lối như vậy!" Tà Kiếm Tiên bất mãn lẩm bẩm.
Nhưng đời không có chữ nếu, thực lực của hắn bây giờ chỉ là cảnh giới Địa Tiên, muốn tiếp tục đối đầu với Tà Kiếm Tiên, người chịu thiệt đương nhiên là hắn!
"Sao nào? Còn muốn đánh nữa không?" Thiên Đế tức giận hỏi.
"Không đánh nữa, ngươi chơi ăn gian, dùng cả vũ khí. Đợi ta luyện hóa xong Kỳ Lân Tí rồi chúng ta lại đấu!"
Ám Kỳ Lân lẩm bẩm một tiếng, thân hình to lớn lại một lần nữa biến đổi.
Hắn trở lại dáng vẻ thiếu niên ban đầu, chỉ là vẻ khinh bỉ trên mặt vẫn không hề biến mất.
Nhìn vẻ mặt coi thường của Tà Kiếm Tiên, cơn giận trong lòng Thiên Đế vừa nguôi lại bùng lên.
Tuy nhiên, nể mặt Lâm Phàm, ngài vẫn thu vũ khí lại.
"Lần này tha cho ngươi, nếu không, hôm nay ta nhất định phải cho ngươi biết sự lợi hại của lão phu!"
Thiên Đế hừ lạnh một tiếng.
"Được rồi, hai vị đã giao đấu xong, chắc cũng không còn oán khí gì nữa chứ? Vậy thì hãy yên lặng chờ họ ra đi!"
Lâm Phàm nhìn hai người còn định đấu đá, có chút đau đầu nói.
Hai người thấy Lâm Phàm can thiệp, chỉ có thể hừ lạnh một tiếng rồi đành thôi.
Với thân phận của họ, cũng không đến mức phải cãi vã tới mức này, chỉ là không muốn mất mặt mà thôi.
Thiên Lôi Trúc — mỗi chương một cảm xúc