Mất đi đầu lâu, Sơn Nhạc Thánh Giả cũng không chết.
Chuẩn Thánh bất tử bất diệt, không phải dễ dàng giết chết như vậy.
Đương nhiên, trừ phi dùng những tà binh như Huyết Ma Kiếm hoặc Diệt Thế Đao để chém giết Chuẩn Thánh.
"Vu Yêu Thánh Giả, ngươi muốn chết!" Bị Vu Yêu Thánh Giả cản lại một nhịp, Sơn Nhạc Chuẩn Thánh đã mất đi cơ hội đoạt lấy Diệt Thế Đao từ tay Lâm Phàm.
Thẹn quá hóa giận, hắn quay người tung một quyền, đánh xuyên người Vu Yêu Thánh Giả.
Cùng lúc đó, đao của Lâm Phàm cũng đã tới.
Đao mang kiếm ý, Lâm Phàm bùng nổ chiến lực thời kỳ đỉnh cao, một lần nữa khiến các vị Chuẩn Thánh phải kinh hãi.
"Bá Đao Vô Cực!"
Phụt! Lưỡi đao xẹt qua thân thể hai vị Chuẩn Thánh, chém họ thành hai nửa.
Thế đao không giảm, lại lướt qua thân thể của ba vị Chuẩn Thánh nữa.
Tà khí từ lưỡi đao xâm nhập vào cơ thể, phá hủy toàn bộ sinh cơ của năm vị Chuẩn Thánh.
"Ngươi không phải đã bị Chúc Dương trọng thương sao? Tại sao chiến lực của ngươi không hề suy yếu?" Vu Yêu Thánh Giả khó nhọc hỏi.
"Ai nói với các ngươi là bổn tọa bị Chúc Dương trọng thương?" Lâm Phàm lau vết máu nơi khóe miệng.
"Lời đồn chỉ có kẻ ngu mới tin. Muốn trách thì chỉ có thể trách các ngươi quá ngu ngốc. Nếu bổn tọa không giả vờ bị thương, làm sao dụ các ngươi ra tay? Các ngươi không ra tay, bổn tọa làm sao có thể giết nhiều người như vậy?"
Vu Yêu Thánh Giả chết không nhắm mắt.
"Còn lại mười người!" Lâm Phàm nhìn về phía những Chuẩn Thánh còn sống.
"Chạy mau!"
Những Chuẩn Thánh bị ánh mắt của hắn lướt qua chỉ cảm thấy một luồng hơi lạnh chạy dọc sống lưng.
. . .
"Chẳng qua là nỏ mạnh hết đà mà thôi!" Thần Kỷ Bá Hoàng vung đao.
"Chúc Dương đã trọng thương hắn, hắn còn lại bao nhiêu chiến lực chứ? Nhiều người chúng ta như vậy vây giết một tên tiểu bối bị thương nặng, không những không giết được hắn mà còn bị hắn chém chết tám người, truyền ra ngoài chẳng phải sẽ thành trò cười sao? Tám người chết chẳng qua là không ngờ hắn vẫn có thể bùng nổ toàn lực, bị một đao đánh trúng do khinh địch. Chỉ cần chúng ta cẩn thận, tránh đi lưỡi đao của hắn, hắn còn có thể giết được chúng ta sao?"
Lời của Thần Kỷ Bá Hoàng khiến đám Chuẩn Thánh hoàn hồn.
Đúng vậy, với thực lực của Chúc Dương, chắc chắn đã khiến Trụ Vương bị thương nặng.
Đến một tên tiểu bối trọng thương cũng đánh không lại, thì còn ra thể thống gì?
Bọn họ đều thấy rằng, Lâm Phàm giết chết tám vị Chuẩn Thánh là dựa vào sự quỷ dị của Diệt Thế Đao và Huyết Ma Kiếm, cùng với việc bất ngờ bùng nổ chiến lực, đánh giết bọn họ trong lúc không kịp phòng bị.
Chỉ cần cẩn thận, chắc chắn sẽ không có vấn đề gì.
"Các ngươi có thể thử xem, xem bổn tọa có phải là nỏ mạnh hết đà không. Từ đầu đến cuối, Chúc Dương chưa bao giờ trọng thương được bổn tọa." Lâm Phàm cười nhạo.
"Chẳng lẽ ngươi còn có thể đánh bại được Chúc Dương sao?" Một Chuẩn Thánh cười lạnh, chiến kích trong tay đánh xuyên hư không, dẫn nước Hoàng Tuyền ập về phía Lâm Phàm.
Dòng nước Hoàng Tuyền vượt giới mà đến tạo thành một con sông dài, nặng tựa sao trời, mỗi một giọt nước đều mang trọng lượng kinh người.
Con sông dài tựa như một thanh đao, một lưỡi đao được tạo thành từ nước.
"Thiên Kiếm Cửu Quyết, Chấn Thiên Quyết!"
Huyết Ma Kiếm xoay tròn, kiếm khí tung hoành, phá tan dòng sông Hoàng Tuyền.
Một kiếm chém đứt con sông Hoàng Tuyền.
"Ở trước mặt bổn tọa mà múa đao, ngươi chưa đủ tư cách." Lâm Phàm cười lạnh.
Thiên Thủ Pháp Tướng giúp Lâm Phàm cực kỳ thích hợp với quần chiến, thân pháp nhanh như chớp, công, thủ, lui đều tự nhiên.
Một tay đao, một tay kiếm, khiến mười vị Chuẩn Thánh phải liên tục lùi lại.
Trong lúc vận chuyển đao kiếm, khí tức của Lâm Phàm bắt đầu suy yếu. Đây không phải là suy yếu thật sự, mà từ đầu đến cuối đều là một cái bẫy.
Lâm Phàm muốn giăng một mẻ lưới bắt hết bọn họ.
Muốn giết một vị Chuẩn Thánh không có quyết tâm tử chiến là rất khó.
Nếu không để bọn họ lầm tưởng hắn bị trọng thương, họ đã sớm bỏ chạy, đâu đến lượt Lâm Phàm ra tay.
Việc hắn lại tỏ ra suy yếu khiến mười vị Chuẩn Thánh một lần nữa nhìn thấy hy vọng.
Họ không hề hoảng sợ vì đã chết tám vị Chuẩn Thánh, ngược lại còn có chút mừng thầm.
Mới chết tám người, tốt nhất là chết sạch, chỉ còn lại một mình mình.
Như vậy là có thể độc chiếm Diệt Thế Đao và Huyết Ma Kiếm, càng có thể chiếm được toàn bộ khí huyết của Lâm Phàm.
Chuẩn Thánh nào cũng có ước mơ.
Chỉ tiếc, Lâm Phàm chính là người chuyên bóp nát những giấc mơ đó.
Lưỡi kiếm băng lãnh của Huyết Ma Kiếm nhanh chóng xẹt qua yếu huyệt của một Chuẩn Thánh, máu tươi lập tức phun ra, bị Huyết Ma Kiếm hút sạch không còn một giọt.
Lại chết một người!
"Lục Đạo Luân Hồi Quyền!" Trước khi các Chuẩn Thánh còn lại kịp phản ứng, Lâm Phàm đã vận chuyển Lục Đạo Luân Hồi Quyền, đánh nát ba vị Chuẩn Thánh thành từng mảnh.
Những mảnh vỡ bắt đầu ngọ nguậy, chuẩn bị tụ lại.
Diệt Thế Đao chém ngang về phía ba đống mảnh vỡ đó.
"Ngăn hắn lại!" Trong lòng Thần Kỷ Bá Hoàng lóe lên một dự cảm không tốt, lẽ nào Lâm Phàm thật sự không bị thương?
Hắn định để các Chuẩn Thánh còn lại giúp đỡ ba người đã bị đánh thành thịt vụn kia.
Nhưng các Chuẩn Thánh còn lại lại không có ý định ra tay, ngược lại còn mừng thầm vì lại chết thêm ba người.
Bớt đi ba đối thủ cạnh tranh.
"Không!"
Mũi Diệt Thế Đao lướt qua, ba tiếng gầm phẫn nộ không cam lòng vang lên, rồi tất cả đều quy về tịch diệt.
Lâm Phàm không còn che giấu nữa, toàn lực bùng nổ, khí tức kinh khủng rung chuyển cả tinh hà.
"Chết!" Thiên Thủ Như Lai Pháp Tướng hiện ra, mang hình dáng của Như Lai.
"Lục Đạo Luân Hồi Quyền!"
"Bá Đao Vô Cực!"
"Thiên Kiếm Cửu Quyết, Diệt Thiên Quyết!"
Vô số chiêu thức cùng lúc tung ra, bao phủ toàn bộ sáu vị Chuẩn Thánh còn lại.
"Hắn thật sự không bị thương?!" Sáu vị Chuẩn Thánh còn lại lúc này mới bừng tỉnh.
Nếu không phải tưởng rằng Lâm Phàm bị thương, bọn họ đã không thể chết nhiều người như vậy.
Cứ ngỡ một chiếc xe có thể chạy 100km đã chạy được 50km, không gặp chuyện mới là lạ.
"Trốn!"
Sáu vị Chuẩn Thánh đều biết chiến tích của Lâm Phàm, hắn từng một mình đối đầu với nhiều vị Chuẩn Thánh và chém giết được mấy người.
Bọn họ đến dũng khí chiến đấu cũng không còn.
Nếu là bình thường, họ sẽ không yếu đuối đến vậy, nhưng sau khi tận mắt chứng kiến mười hai vị Chuẩn Thánh bị giết, họ quyết định bỏ chạy.
"Muốn đi sao? Chưởng Trung Phật Quốc!" Lâm Phàm thi triển thần thông Chưởng Trung Phật Quốc.
Chiêu này là do Lâm Phàm tự sáng tạo, lấy cảm hứng từ việc Tôn Ngộ Không không thể bay ra khỏi Ngũ Chỉ Sơn của Như Lai.
Chưởng Trung Phật Quốc được thi triển, Lâm Phàm ngồi vững giữa tinh hà, bất động như núi, không hề truy đuổi những Chuẩn Thánh đang bỏ chạy.
Bởi vì dù họ có trốn thế nào, cũng không thể thoát khỏi lòng bàn tay của hắn.
Sự hoảng sợ khiến họ mất đi ý chí chiến đấu, mà càng hoảng sợ, lại càng không thể thoát khỏi lòng bàn tay của Lâm Phàm.
Nếu trong lòng không sợ hãi, ngược lại Lâm Phàm cũng không thể vây khốn được họ.
"Cuối cùng cũng thoát ra được rồi!" Một Chuẩn Thánh vui mừng đến phát khóc.
"Trụ Vương quả thực không phải người, đến Địa Phủ chưa đầy một năm mà số lượng Chuẩn Thánh hắn giết sắp đuổi kịp số lượng Chuẩn Thánh vẫn lạc khi Chúc Long Thiên Đình và Đế Tuấn Thiên Đình tấn công Địa Phủ."
Hắn lau vệt mồ hôi lạnh, định bụng trở về sẽ lập tức dọn nhà, đến một nơi không ai có thể tìm thấy.
Địa Phủ rộng lớn như vậy, có rất nhiều nơi như thế.
Hắn vừa đi được hai bước, đã nhìn thấy năm cây cột chống trời sừng sững ở phía cuối chân trời, sắc mặt lập tức tái nhợt như tờ giấy.
Hắn khó nhọc ngẩng đầu, nhìn thấy thân hình vô cùng to lớn của Lâm Phàm.
"Không thể nào..."
Năm ngón tay khép lại, Lâm Phàm bóp nát hắn, Huyết Ma Kiếm lướt qua, mang đi khí huyết, cắt đứt khả năng phục sinh của hắn.
"Còn lại năm người." Lâm Phàm lần lượt xử lý năm vị Chuẩn Thánh còn lại.
Tất cả đều bị hắn bóp chết sau khi bay đến và nhìn thấy năm cây cột chống trời.
"Trụ Vương, tha cho ta một mạng, ta nguyện ý đi theo ngài, bảo vệ Đại Thương Quỷ Triều." Thần Kỷ Bá Hoàng cầu xin tha mạng.
"Không cần, bổn tọa không thiếu người, hơn nữa ngươi quá ngu."
Lâm Phàm thẳng thừng từ chối, năm ngón tay khép lại.
"Bá Hoàng Kích!" Thần Kỷ Bá Hoàng giãy giụa lần cuối, nhưng đòn tấn công rơi vào tay Lâm Phàm chỉ như gãi ngứa.
"Ngu xuẩn! Chưởng Trung Phật Quốc tương đương với một tiểu thế giới do bổn tọa tạo ra. Muốn tấn công được bổn tọa bên trong tiểu thế giới này, thì hãy bay ra khỏi nó trước đã."
Tiếng xương vỡ vụn truyền ra từ trong nắm tay, máu nhỏ xuống đều bị Diệt Thế Đao hấp thụ.
"Tạp chất nhiều quá, cần phải tẩy luyện." Lâm Phàm cười nói.
Diệt Thế Đao và Huyết Ma Kiếm đã hấp thụ quá nhiều thi thể của các Chuẩn Thánh lâu năm, khiến cho lực lượng trở nên hỗn tạp.
"Nhưng không cần lo, bổn tọa có Thái Cổ Vẫn Lạc Tâm Viêm."
Vẫn Lạc Tâm Viêm cũng mạnh lên theo thực lực của Lâm Phàm, dùng để luyện chế Chuẩn Thánh binh là quá đủ.
Lâm Phàm đặt Diệt Thế Đao và Huyết Ma Kiếm vào trong Vẫn Lạc Tâm Viêm, để tâm viêm thiêu đốt hết tạp chất trên thân đao và kiếm.
Lâm Phàm gọi Phi Hổ đại tướng Hoàng Nguyên Tể ra, ngồi lên lưng hổ, nói với Hoàng Nguyên Tể: "Về Hổ Lao Quan!"
Hoàng Nguyên Tể liếc nhìn chiến trường của các Chuẩn Thánh một cái rồi không dám nhìn nữa, máu và nước mắt chảy ra từ đôi mắt của hắn.
Lâm Phàm trở về Hổ Lao Quan, các Quỷ Thần của Đại Thương trên Hổ Lao Quan đã sớm chờ đợi tin tức về hội minh Chuẩn Thánh mà Lâm Phàm mang về.
Khi biết được phạm vi thế lực của Đại Thương Quỷ Triều là toàn bộ Thần Châu, tất cả Quỷ Thần của Đại Thương đều sôi trào.
Thiên Lôi Trúc — Tận Tâm