"Cứ tiếp tục thế này, chưa tới ba ngày chúng ta sẽ nghiền chết hắn. Đế Quân, có cần tăng tốc không ạ? Tung ra sức mạnh cấp Thánh Nhân thì dù Lâm Phàm có Tiên Thiên Chí Bảo cũng không đỡ nổi đâu?" Ma La Sơ hỏi.
"Không! Ngươi không thấy kiếm pháp và thần thông của Lâm Phàm vô cùng tuyệt diệu sao? Cứ từ từ giết hắn, chúng ta sẽ quan sát được nhiều thứ hơn." La Hầu từ chối.
Hắn đã lĩnh ngộ được rất nhiều điều từ kiếm pháp và thần thông của Lâm Phàm, cảm thấy bản thân lại mạnh thêm một bước.
"Nhưng thưa Đế Quân, giết hắn rồi sưu hồn thì chẳng phải chúng ta cũng có được kiếm pháp, thần thông và cả những cảm ngộ của hắn sao?"
"Ngươi dám chắc Vạn Ma Tru Thánh Trận sẽ không nghiền nát cả thể xác lẫn nguyên thần của hắn à?"
Đối mặt với câu hỏi của La Hầu, Ma La Sơ im bặt.
Hắn thật sự không dám chắc.
Đây là lần đầu tiên họ thực chiến với Vạn Ma Tru Thánh Trận, lỡ như thật sự đánh cho Lâm Phàm hồn bay phách lạc thì làm sao mà sưu hồn được nữa.
Thà rằng cứ giết từ từ, để Lâm Phàm phô diễn thêm nhiều thần thông, kiếm pháp.
Bọn họ ít nhiều cũng có thể lĩnh ngộ được đôi chút từ đó.
Các cường giả Ma tộc chủ trì đại trận, nhìn ma trận chậm rãi công kích Lâm Phàm.
Đột nhiên, một cường giả Ma tộc không nhịn được, cất tiếng cười nhạo:
"Lâm Phàm, không phải ngươi muốn cho chúng ta mở mang tầm mắt, xem cái gì gọi là trí tuệ át thần thông sao? Ra tay đi, cho chúng ta chiêm ngưỡng một phen?"
"Để ta xem thử cái gì gọi là trí tuệ át thần thông!" La Hầu cười lớn, các cường giả Ma tộc cũng phá lên cười theo.
Trong Vạn Ma Tru Thánh Trận tràn ngập những tiếng cười vui vẻ, chế giễu.
"Đến đây, cho chúng ta mở mang tầm mắt đi. Cho chúng ta biết thế nào là trí tuệ át thần thông."
"Các ngươi thật sự muốn xem sao?" Lâm Phàm quét mắt một vòng qua các cường giả Ma tộc đang tạo thành Vạn Ma Tru Thánh Trận, thấy vẻ mặt không coi ai ra gì của bọn họ, hắn cũng không tức giận, chỉ gằn từng chữ:
"Được thôi, ta sẽ cho các ngươi mở mang tầm mắt, xem cái gì gọi là trí tuệ át thần thông."
Lâm Phàm vung một kiếm chém về phía điểm yếu của ma trận.
"Tru Tiên Tứ Kiếm Trận... không đúng, là Khai Thiên Tứ Kiếm Trận, khởi!"
Từ dưới mũi Huyết Ma Kiếm, bốn thanh kiếm bay vút ra.
Ầm!
Kiếm khí kinh hoàng mang theo uy thế khai thiên lập địa, phá tan hỗn độn giáng xuống.
Bốn thanh cổ kiếm xuất hiện, mang theo khí tức trấn áp thiên địa, hỗn độn, tru tiên diệt thần.
Kiếm trận được tạo thành, càn quét Vạn Ma Tru Thánh Trận do La Hầu và Ma tộc bày ra.
Ma trận vỡ tan!
Hơn vạn cường giả Ma tộc đang bày trận kinh hãi phát hiện, bản thân đã rơi vào trong kiếm trận do Lâm Phàm bố trí.
"La Hầu, Ma tộc, các ngươi thua rồi!"
"La Hầu, nói cho ta biết. Ngươi đã tính đến mọi khả năng, có từng nghĩ đến khả năng này không? Có từng nghĩ đến việc ta đã sớm bố trí kiếm trận ở đây không?"
Tu vi của Lâm Phàm chưa hồi phục, thực lực có hạn, khó lòng chống lại chiến lực cấp Thánh, trừ phi dùng đến hệ thống.
Thế nhưng, Lâm Phàm muốn rèn đúc nên nền tảng vững chắc nhất, sử dụng hệ thống chỉ là hạ sách.
Vậy thì, làm sao để chống lại chiến lực cấp Thánh?
Hoặc là, vốn dĩ không cần chống lại chiến lực cấp Thánh, chỉ cần phá hủy đại trận tạo ra chiến lực đó là được.
La Hầu có thể nghĩ đến mọi khả năng, lẽ nào Lâm Phàm lại không nghĩ tới.
Ngay từ lúc Thiên Địa khai mở, khi sinh linh Hồng Hoang đầu tiên còn chưa ra đời, Lâm Phàm đã bố trí Tru Tiên Tứ Kiếm ở xung quanh.
Bốn thanh kiếm tạo thành Tru Tiên Kiếm Trận.
Bốn thanh kiếm từng bị thương dưới tay ba ngàn Hỗn Độn Ma Thần, lại hứng chịu dư chấn từ lúc khai thiên, vốn tưởng đã tổn hại nặng nề. Nhưng, dư chấn khai thiên vừa là hủy diệt, cũng vừa là sinh cơ.
Bốn thanh kiếm đầy vết nứt đã hấp thụ hỗn độn khí và thiên địa linh khí, sớm đã hồi phục đến cấp Thánh, uy năng còn hơn cả trước kia.
Mặc dù Lâm Phàm bị tu vi hạn chế, không thể phát huy toàn bộ uy năng của Tru Tiên Tứ Kiếm, nhưng vận dụng sức mạnh của bốn thanh kiếm để đối chọi với Thánh Nhân thì không thành vấn đề.
Huống chi, Tru Tiên Kiếm Trận đã trải qua đại chiến giữa Lâm Phàm và ba ngàn Hỗn Độn Ma Thần, lại kinh qua lúc khai thiên, đã được Lâm Phàm nâng cấp.
La Hầu bày trận trước mặt Lâm Phàm, chẳng khác nào múa rìu qua mắt thợ.
Vạn Ma Tru Thánh Trận không thể nói là không mạnh, không thể nói là không hoàn mỹ.
Nhưng, sai lầm ở chỗ, trận pháp này được xây dựng ngay trên Khai Thiên Kiếm Trận.
Khai Thiên Kiếm Trận vừa khởi động, kiếm khí xông lên càn quét, Vạn Ma Tru Thánh Trận ngay cả sức chống cự cũng không có, lập tức vỡ nát.
Vạn ma đang vận hành trận pháp liền rơi thẳng vào trong Khai Thiên Kiếm Trận.
Hơn vạn cường giả Ma tộc cùng xông lên, dù là bán bộ Thánh Nhân cũng phải ôm hận.
Với thực lực hiện tại của Lâm Phàm, tự nhiên không thể đối phó với hơn vạn cường giả Ma tộc.
Nhưng lúc này, không phải Lâm Phàm đối phó với hơn vạn cường giả Ma tộc, mà là hơn vạn cường giả Ma tộc đã rơi vào Khai Thiên Kiếm Trận do Lâm Phàm bày ra, bị chia cắt, không thể liên kết với nhau, vừa hay tạo cơ hội cho Lâm Phàm tiêu diệt từng người một.
Nếu Lâm Phàm muốn giết bọn chúng, thậm chí còn chẳng cần khởi động uy lực sát phạt của kiếm trận.
"La Hầu, ngươi đã tính đến mọi khả năng, có từng nghĩ đến khả năng này không? Có từng nghĩ đến việc ta đã sớm bố trí kiếm trận ở đây không?"
Giọng nói của Lâm Phàm từ trên trời vọng xuống, hắn nhìn xuống hơn vạn cường giả Ma tộc đang bị nhốt trong kiếm trận.
Từ Chuẩn Thánh bát trọng đến Đại La Kim Tiên, lúc này trong mắt Lâm Phàm cũng chỉ như lũ sâu kiến.
Bốn thanh kiếm tỏa ra kiếm mang mênh mông, phong tỏa cả thời không, cường giả Ma tộc muốn phá vỡ không gian để trốn đi cũng không thể.
Bọn họ không cách nào phá vỡ được sức mạnh phong tỏa, ngăn cách từ Tru Tiên Tứ Kiếm.
Sắc mặt các ma tộc trong trận trắng bệch, ánh mắt hoảng sợ.
Chưa bao giờ họ cảm nhận được cái chết gần đến thế, ngay trong gang tấc.
Uy lực của tứ kiếm trận pháp đang ở ngay trước mặt, chỉ cần nhúc nhích một bước là sẽ bùng nổ, khác biệt chỉ là chết sớm hay chết muộn mà thôi.
Bọn họ cảm nhận được sức mạnh kinh hoàng truyền đến từ bốn thanh kiếm, biết rằng khó lòng chống đỡ.
"Không phải ngươi vẫn luôn muốn biết, cái gì gọi là trí tuệ át thần thông sao? Đáp án ở ngay trước mắt ngươi. Mở to mắt ra mà xem cho kỹ."
La Hầu nhìn quanh bốn phía, đâu đâu cũng là kiếm khí, chỉ cảm thấy kiếm khí mênh mông vô tận, dù có thể phát huy toàn bộ uy năng của Thí Thần Thương và Hỗn Độn Hắc Liên cũng khó lòng phá vỡ.
"Lẽ nào trời thật sự muốn diệt Ma tộc ta?" La Hầu coi như không nghe thấy lời của Lâm Phàm.
Hắn có thể chấp nhận thất bại, có thể thua, nhưng Ma tộc thì không thể.
"Lâm Phàm, uổng cho hào kiệt Hồng Hoang coi ngươi là anh hùng, là tiền bối. Không ngờ ngươi lại là một kẻ tiểu nhân hèn hạ vô sỉ, dám bố trí kiếm trận để ám toán chúng ta. Có bản lĩnh thì dỡ bỏ kiếm trận rồi đơn đấu!" Ý La Thiên, kẻ được mệnh danh là "cánh tay trái của Ma tộc", lớn tiếng chửi rủa.
Ý La Thiên tu vi cao thâm, đạt đến Chuẩn Thánh thất trọng, trong Ma tộc chỉ đứng sau La Hầu, ma pháp càng là sâu không lường được.
Hắn theo La Hầu nghênh chiến Lâm Phàm, cũng bị kẹt trong trận.
"Đế Quân đã tính đến mọi chuyện, chỉ là không ngờ ngươi lại không biết xấu hổ, sớm đã bố trí trận pháp để ám toán Đế Quân."
"Nói cùn!" Lâm Phàm cười.
"Muốn nói bày trận, cũng là các ngươi mở Vạn Ma Tru Thánh Trận trước. Muốn nói đơn đấu, sao lúc đó không thấy các ngươi đơn đấu với ta? Ta chỉ thấy một đám các ngươi hội đồng ta. Muốn nói không biết xấu hổ, vô sỉ, một đám các ngươi hội đồng một mình ta, mà còn nói ta không biết xấu hổ, vô sỉ sao?"
"Hừ, ngươi mới là kẻ nói cùn."
Các cường giả Ma tộc phát huy triệt để tác phong đánh không lại thì chửi, ngay cả mặt mũi cũng không cần.
Họ đổi trắng thay đen, chỉ để chỉ trích Lâm Phàm, kéo dài thời gian, câu giờ cho người phá trận, để họ có thể quan sát ra sơ hở của kiếm trận.
Lâm Phàm dường như không phát hiện ý đồ của họ, cứ đứng trên đỉnh cao đạo đức mà khiển trách.
Hai bên bắt đầu tung "đại chiêu" võ mồm công kích lẫn nhau.
Ba ngày ba đêm trôi qua, hơn vạn cường giả Ma tộc võ mồm cũng không lại một mình Lâm Phàm.
Bị Lâm Phàm đứng trên đỉnh cao đạo đức chửi cho tức sôi máu.
Có mấy vị tâm lý yếu kém, bị Lâm Phàm chửi cho mất kiểm soát.
Sức mạnh trong cơ thể họ bùng nổ ngay trong kiếm trận, lập tức kích hoạt đòn tấn công của trận pháp.
Kiếm trận này ngay cả Thánh Nhân vào cũng có thể chém giết, mấy cường giả Ma tộc bộc phát sức mạnh tự nhiên là tan thành tro bụi.
Nguyên thần, Kim Thân đều không còn, ngay cả cơ hội vào Địa Phủ cũng không có, trực tiếp trở về với đất trời.
Thiên Lôi Trúc — đọc truyện như nhập đạo