Trong quán cà phê, ngón tay Lý Tử Huyên run rẩy, vô tình làm đổ cốc cà phê, tiếng va chạm vang lên chói tai.
Trong chốc lát, những vị khách khác trong quán đều ngẩng đầu liếc nhìn.
“Ngại quá, Thanh Hà tỷ.”
Thấy vậy, Lý Tử Huyên cũng nhận ra mình thất thố, vội vàng cúi đầu vén lọn tóc xanh bên tai, lấy khăn giấy bên cạnh lau sạch vết cà phê trên bàn.
Vài giây sau.
Sự việc lắng xuống.
Ánh mắt của những vị khách khác lúc này mới thu hồi, tiếp tục tập trung vào việc riêng của mình.
“Bình tĩnh chút đi, Tử Huyên.”
Thấy Lý Tử Huyên phản ứng lớn như vậy, Lý Thanh Hà nắm lấy tay nàng an ủi, có chút kinh ngạc nói: “Chẳng lẽ muội không biết?”
“Muội...”
Lý Tử Huyên nghe vậy, nhíu mày suy tư, chần chờ một chút, lập tức ngẩng đầu hỏi: “Thanh Hà tỷ, về chuyện tỷ vừa nói kia... có thể nói chi tiết cho muội nghe được không?”
“Muội nói chuyện phá trận sao?”
“Ừm, làm phiền Thanh Hà tỷ rồi.”
Lý Tử Huyên nhẹ nhàng gật đầu, bưng cà phê, khẽ nhấp một ngụm, suy nghĩ lại bay về dãy núi Đại Ly mấy ngày trước.
Hòn đá mà lão sư để lại trước đó, chính là có liên quan đến chữ “Tần”.
Nếu Tần Dương không phải người bình thường, mà là người mang trong mình trận đạo chi pháp, đại ẩn vu thế (ở ẩn trong đời).
Vậy thì có lẽ giữa hai người thực sự có liên hệ.
Không chừng...
Ý của lão sư thật sự chính là đại diện cho Tần Dương, hy vọng mình đi tìm hắn!
Nghĩ đến đây, Lý Tử Huyên đặt tách cà phê trong tay xuống, nhìn về phía Lý Thanh Hà, thấp giọng nói: “Muội muốn hiểu rõ một số chi tiết hết mức có thể.”
“Cái này sao...”
Nghe đến đó, Lý Thanh Hà gãi đầu, trên mặt hiện lên một tia phiền muộn, nhớ lại tràng diện Tần Dương phá trận trước đó.
Chi tiết?
Đâu ra cái chi tiết gì?
Tên họ Tần kia chính là tùy tiện vạch một cái, kết quả mê huyễn trận của mình liền trực tiếp bị phá!
Muội muốn chi tiết, bản tiểu thư biết tìm ai đòi đây!
“Chi tiết này, để tỷ sắp xếp lại một chút.”
Lý Thanh Hà nhìn Lý Tử Huyên đang kích động, nhắm mắt lại, biên soạn lại chuyện thử thăm dò hôm đó, giấu đi một phần ngọn nguồn, nửa thật nửa giả, sau đó kể lại rành mạch cho Lý Tử Huyên.
Trong đó chuyện trêu cợt, còn có một số chi tiết vụn vặt, dăm ba câu liền nhảy qua.
Dù sao mình cũng là bên đuối lý.
Tuy rằng cũng có thể giải thích lừa gạt, nhưng nếu Lý Tử Huyên truy cứu tới cùng, vẫn sẽ bị nàng phát hiện ra điểm kỳ quặc.
Thay vì như vậy, chẳng bằng cứ thế im lặng bỏ qua.
Một lát sau.
Mấy câu ngắn gọn thuật lại xong xuôi.
“... Đại khái chính là tình huống như vậy, Tử Huyên.”
Lý Thanh Hà day day mi tâm, buồn rầu nói: “Hắn lúc ấy bước vào trong mê huyễn trận của tỷ, trực tiếp liền phá trận pháp của tỷ, hủy đi toàn bộ mắt trận, Tinh Thạch dùng để bố trận toàn bộ báo phế.”
“Tần Dương cư nhiên lợi hại như vậy?”
Lý Tử Huyên nhíu mày, bưng cà phê nhấp một ngụm, “Ngay cả Thanh Hà tỷ cũng không có cách nào vây khốn hắn?”
“Đúng vậy a, mê huyễn trận lúc ấy chính là trận pháp mạnh nhất mà tỷ có thể lấy ra được rồi.”
Lý Thanh Hà thở dài nói: “Kết quả lại bị hắn nhẹ nhàng phá giải. Có thể tùy tiện phá giải trận pháp cấp hai, vậy chứng minh đẳng cấp của hắn ít nhất cũng ở trên cấp ba.”
“Trên cấp ba...”
Nghe vậy, suy nghĩ của Lý Tử Huyên bay xa, nhìn về phía Lý Thanh Hà, tự nhiên là hiểu được ý của nàng.
Trận đạo thiên phú của Lý Thanh Hà sớm đã quan tuyệt đồng lứa, có thể thoát ra khỏi trận đạo của nàng, e rằng trong gia tộc cũng không có mấy người làm được.
Nhưng hôm nay, lại ngay cả một tên quản sự cũng không có cách nào vây khốn.
Tình huống này quả thực thái quá.
“Cho nên, tỷ mới muốn tới hỏi muội, hắn rốt cuộc là thân phận gì.”
Lúc này, Lý Thanh Hà quay đầu nhìn dòng xe cộ ngoài cửa sổ, bất đắc dĩ nói, “Kết quả hiện tại nhìn phản ứng của Tử Huyên muội, xem ra cũng không biết nhiều hơn tỷ là bao a.
Hiện tại Giang Hải xuất hiện một người như Tần Dương, mà chúng ta lại hoàn toàn không biết gì cả, thực sự là có chút quá bị động.”
“Thanh Hà tỷ nói có lý.”
Nghe vậy, Lý Tử Huyên nhìn về phía Lý Thanh Hà, nhẹ giọng đáp lại, lập tức trầm mặc hồi lâu, nhìn qua cửa sổ, suy nghĩ bay tới trong thư viện.
“Xem ra... hòn đá lão sư đưa không có vấn đề.”
Đã như vậy.
Vậy mình nhất định phải tìm thời gian, đi thử thăm dò thêm một lần nữa...
Ngày hôm sau, chạng vạng tối.
Chuông đóng cửa thư viện vang lên, lục tục có khách nhân xách ba lô, đạp lên ánh hoàng hôn đi ra khỏi lối đi nhỏ ở cửa.
[Ding! Đã đánh dấu!]
[Tần Dương, thời gian tan tầm bốn giờ hai mươi ba phút!]
Tần Dương ôm Tiểu Bạch đánh dấu, theo dòng người cùng nhau tan tầm, đi về phía nhà.
Lúc này, từng đội bảo an đi tới, lướt qua vai hắn, tiến vào trong quán, tiến hành kiểm tra tuần tra.
Tần Dương quay đầu nhìn bọn họ một cái, không khỏi có chút thầm sướng.
“Tan tầm sớm đúng là không tệ.”
Mấy ngày nay chuyện của Lý Thanh Hà lên men, vì để có thể dọn ra không gian cho an bảo tiến hành đại sàng lọc, ngay cả thời gian đóng cửa trong quán cũng sớm hơn rất nhiều, không ít nhân viên trong họa được phúc, có thể tan tầm về nhà sớm.
“Đi mua thức ăn trước đi chủ nhân, trong nhà hết nước tương và hành hoa rồi.”
Tiểu Bạch nhảy ra khỏi lồng ngực Tần Dương, bốn chân chạm đất, lắc đầu truyền âm nói: “Mua thêm chút sườn đông lạnh và thịt bò nữa.”
“Ừm, vậy đi chợ trước.”
Tần Dương lướt tin tức, cùng Tiểu Bạch sóng vai đi trên lối đi, bước chân nhẹ nhàng.
Một người một hồ ly dạo bước trên đường phố, nhàn nhã hưởng thụ thời gian tan tầm.
Xe cộ trên đường cái nườm nượp, hai người tới ngã tư đường dừng chân, đang chờ đèn đỏ, Tần Dương móc điện thoại ra lướt tin tức, Tiểu Bạch đuổi theo cái đuôi xoay quanh chơi đùa.
Nhưng mà một khắc sau.
Hai người bọn họ đồng thời dừng động tác lại, ngầm hiểu lẫn nhau liếc nhau một cái.
“Chủ nhân, ngài cũng cảm nhận được sao?”
Tiểu Bạch đi tới chân Tần Dương, thân mật cọ ống quần hắn nói: “Từ lúc vừa ra khỏi quán, người kia vẫn luôn đi theo chúng ta.”
“Ừm.”
Tần Dương khẽ gật đầu, bất động thanh sắc thả ra tinh thần lực, dò xét xung quanh, khóa chặt tại một chỗ rẽ cách đó trăm mét.
Bắt được một tia khí tức đến từ Lý Tử Huyên.
Từ lúc ra khỏi quán, nàng vẫn luôn đi theo phía sau mình, đã lén lút đi theo một đoạn đường rất dài.
“Đồ nhi ngốc này lại đang suy nghĩ gì thế?”
Tần Dương nhớ tới lần trước nàng tới tìm mình nói chuyện, nhíu mày, có chút đoán được dự định của nàng.
Đoán chừng cô nương này không cam lòng...
Còn muốn thử thăm dò lại một lần nữa.
Nghĩ đến đây, Tần Dương không do dự, trực tiếp ôm lấy Tiểu Bạch, đi về phía một con hẻm nhỏ hẻo lánh gần đó, chuẩn bị mời quân vào rọ...
Không bao lâu sau.
Một người một hồ ly đi tới trong ngõ hẻm yên tĩnh.
Ánh tà dương dần buông, trong ngõ cụt tường cao chót vót, mấy con mèo hoang leo lên thùng rác, yếu ớt kêu gọi, túi nilon trống rỗng theo gió cuộn lên.
Tiêu điều, vắng vẻ.
Tần Dương buông Tiểu Bạch xuống, hờ hững nhìn lại về phía góc đường.
“Đây là bị phát hiện rồi?”
Ở góc đường, Lý Tử Huyên đang ẩn nấp ngưng mắt, cảm nhận được Tần Dương tạm thời thay đổi tuyến đường, trong mắt hiện lên một tia kinh ngạc.
Không khỏi càng thêm tin tưởng vài phần đối với suy đoán trước đó của mình.
“Ngươi quả nhiên có liên hệ với lão sư...”
Nghĩ tới đây.
Lý Tử Huyên không do dự nữa, ôm chặt túi kiếm, đè lại phía trên chuôi kiếm.
Một khắc sau.
Keng!
Một tia kiếm quang lóe lên rồi biến mất.
Con hẻm mờ tối trong nháy mắt sáng như ban ngày!