Thư viện, khu nghỉ ngơi lộ thiên.
Tần Dương sờ hộp cơm, dư nhiệt ấm tay, lại nhìn bóng lưng Lý Tử Huyên đi xa, trong lòng cũng là không hiểu ra sao...
“Ta cũng không bảo nàng tới đưa cơm mà?”
Đồ nhi ngốc này lại đang diễn vở nào đây?
Tần Dương nhìn quanh bốn phía, chú ý tới một số tầm mắt tụ tập đến đây, không khỏi bất đắc dĩ lắc đầu.
Cho dù ngươi nói cái này là nhân tiền hiển thánh.
Cũng không phải hiển thánh kiểu này a!
“Thôi, đưa cũng đưa rồi, chờ sau này có cơ hội, lại tìm thời gian gõ nàng, để ta xem trước một chút đều có hàng tốt gì.”
Tần Dương bày cạnh hộp cơm ra, kéo đến trước mặt mình, sau đó chậm rãi mở ra.
Một khắc sau.
Mùi thơm nức mũi ập vào mặt.
Chỉ thấy trong hộp cơm, ngân nhĩ, yến sào, hải sâm, nấm trúc, nấm gan bò, sách bò... sơn hào hải vị trải đầy không gian, nghiêm ngặt ghép đĩa, chỉnh tề giống như là tác phẩm nghệ thuật.
Nhìn bữa sáng trong hộp cơm, Tần Dương lập tức cạn lời.
Khá lắm.
Cái này cũng quá thổ hào vô nhân tính rồi!
Một đợt bữa sáng này xuống bụng, ít nhất phải bằng hơn nửa tháng tiền lương của mình.
Hơn nữa.
Mình vừa mới ăn hơn nửa hộp bánh bao chay thịt...
Ngươi liền tới diễn vở này?!
Đây là tiết tấu muốn làm người ta no chết sao?
“Hít, lão Tần, ta phục rồi.”
Hạ Hà ở một bên ghé đầu qua, sau khi nhìn thấy đồ ăn bên trong thì hít sâu một hơi, sau đó cúi đầu nhìn hộp cơm của mình.
Bánh bao thịt lớn mộc mạc không hoa mỹ.
Không có so sánh, sẽ không có đau thương.
Bánh bao trong nháy mắt liền không thơm nữa!
“Chung quy là huynh đệ sai lầm rồi, làm trễ nải chuyện tốt của ngươi... Ta còn nói sao sáng sớm tinh mơ, ngươi không kiếm bữa sáng đâu...”
Hạ Hà yên lặng thu nắp cơm, dừng một chút, đối với Tần Dương cảm thán nói: “... Hóa ra là đang chờ người nguyện mắc câu.”
Nói xong, hắn chắp tay trước ngực cáo tội một tiếng, chậm rãi đứng dậy nói, “Huynh đệ ta có tội, sẽ không quấy rầy ngươi, rút trước đây.”
“Ấy, ngươi chờ chút.”
Thấy hắn muốn đi, Tần Dương vội vàng kéo cánh tay hắn lại, chỉ vào đồ ăn phong phú này nói: “Một mình ta ăn không hết, ngươi cũng giúp ta làm chút, chia sẻ một chút...”
“Đừng đừng đừng, ngươi tha cho ta đi, lão Tần.”
Hạ Hà giơ tay cự tuyệt, hướng về phía Tần Dương nháy mắt ra hiệu, khoa tay múa chân lồng ngực của mình nói: “Ngươi là thật muốn người anh em chết đúng không?”
“Ta lát nữa ăn một miếng cơm của ngươi, sợ không phải ngày mai trên người liền thêm một đạo kiếm vết!
Chính ngươi giữ lại ăn đi, ta rút trước đây.“
Tiếng nói rơi xuống.
Hắn liền xách theo hộp cơm, nhanh chóng xoay người chạy trốn, cưỡi mô tô cảnh sát, hỏa tốc rời khỏi hiện trường.
Chỉ để lại một mình Tần Dương tại chỗ, ngồi nhìn sơn hào hải vị trong hộp cơm phát sầu, đầy một hộp đồ ăn, mình đã no bảy phần rồi.
“Thất sách, sớm biết vậy mang Tiểu Bạch tới...”
Tần Dương cúi đầu nhìn đồ ăn thở dài.
Tiếp theo, còn có thể làm sao bây giờ?
Cắm đầu ăn đi!
Hắn tính toán thời gian, cúi đầu ăn như hổ đói, một trận lang thôn hổ yết.
Hải sâm Q đạn nhai nát vào cổ họng, khát thì múc một muỗng canh tươi nhuận họng, rất nhiều món ngon còn chưa kịp nhấm nháp kỹ, hoàn toàn là cách ăn phí phạm của trời.
Một lát sau.
Hai hộp cơm toàn bộ trống rỗng.
“Ợ ~”
Tần Dương sờ cái bụng tròn vo, ợ một cái thoải mái, lúc này mới hài lòng đứng dậy đi làm, trực tiếp tìm một vị trí mô ngư nằm.
Vừa ăn xong không thích hợp vận động.
Phải tiêu hóa một lúc lâu mới có thể đứng dậy.
Tần Dương gối lên cánh tay, nghiêng người nằm trên ghế dài, thưởng thức thiên quang vân cảnh ngoài cửa sổ.
Mây trắng nhẹ bay, trong bụng no đủ, thời gian cứ như vậy nhàn nhã xẹt qua...
Rất là thoải mái...
Thư viện, khu 2
Lý Thanh Hà trốn sau giá sách, từ giữa khe hở sách âm thầm quan sát, thu hết biểu tình sảng khoái kia của Tần Dương vào đáy mắt, lập tức hận đến nghiến răng nghiến lợi.
“Tức chết đi được, tên họ Tần thoải mái, bản tiểu thư liền không thoải mái.”
“Ăn no rồi ngủ, ngủ no rồi ăn, tên này là cầm tinh con heo sao?!”
Lý Thanh Hà vẻ mặt khinh bỉ nhét sách trở lại giá sách, khoanh tay trước ngực, chuyển ý nghĩ nhớ tới hộp cơm vừa rồi.
Tử Huyên muội muội sao lại đưa hộp cơm?
Không có khả năng.
Bên trong khẳng định có cái gì đó mờ ám!
“Bản tiểu thư nhất định phải đi hỏi cho rõ ràng.”
Nghĩ đến đây, Lý Thanh Hà ngước mắt quan sát hoàn cảnh xung quanh, xác định ngắn hạn không có ai đi qua, lúc này mới thân hình lóe lên, lặng lẽ chạy vào trong nhà vệ sinh nữ.
Đứng trước gương, nàng đưa tay nhẹ lau gò má, rút đi trận pháp che giấu, dung nhan hư hóa.
Đổi lại nick chính (đại hào) anh khí hiên ngang.
Lúc này mới đi ra khỏi nhà vệ sinh nữ, đi thẳng đến vị trí của Lý Tử Huyên...
Thư viện khu 1, khu nghỉ ngơi.
Lý Tử Huyên cúi đầu nhìn yếu lĩnh kiếm pháp, ngưng thần nhíu mày, đang xem đến đắm chìm, lấy ngón tay làm kiếm nhẹ nhàng khoa tay múa chân kiếm chiêu.
Bỗng nhiên, một giọng nói quen thuộc từ phía sau truyền đến.
“Tử Huyên, thật trùng hợp a.”
Tiếng nói rơi xuống.
Lý Tử Huyên bỗng nhiên quay đầu, ngay tại chỗ liền thấy được Lý Thanh Hà đi tới, có chút kinh ngạc nói: “Thanh Hà tỷ? Sao tỷ lại ở đây?”
“Không có việc gì, sáng nay thời tiết không tệ, liền tới trong quán đi dạo.”
Lý Thanh Hà kéo ghế ra, ngồi xuống đối diện bàn Lý Tử Huyên, tầm mắt lướt qua bút ký kiếm đạo trên bàn sách, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
May mắn, may mắn.
Tử Huyên muội muội vẫn khắc khổ như vậy.
Không có bị tên xấu xa Tần Dương kia dạy hư bày nát.
“Kịp lúc, quá tốt rồi.”
Lý Thanh Hà thở phào nhẹ nhõm xong, vỗ vỗ ngực, trong lòng như trút được gánh nặng.
“Cái gì kịp lúc?”
Lý Tử Huyên nghiêng đầu, ngưng mắt nhìn Lý Thanh Hà, ngây thơ khó hiểu nói: “Tỷ đang nói cái gì vậy, Thanh Hà tỷ?”
“Không có việc gì, chính là có chút vấn đề nhỏ muốn hỏi muội một chút.”
“Ừm, tỷ hỏi đi.”
“Cũng không có chuyện gì lớn, chính là về tên hàng bên kia.”
Lý Thanh Hà liếc mắt nhìn về phía xa, tầm mắt định tại trên người Tần Dương đang ngủ, nghiêng chưởng đặt ở bên tay nhỏ giọng nói: “Không phải muội nói, không thân với hắn sao?”
“Tỷ nói Tần Dương?”
Lý Tử Huyên thuận theo tầm mắt của nàng nhìn sang, ánh mắt lạnh lùng bỗng nhiên nhu hòa, nói: “Là không thân lắm.”
“Không thân? Vậy sao sáng nay tỷ đụng phải muội đi đưa bữa sáng cho hắn?”
Lý Thanh Hà đầy mặt không tin nói: “Muội cũng đừng gạt tỷ tỷ.”
“Ư...”
Nghe vậy, Lý Tử Huyên do dự một chút, lại quay đầu nhìn phương hướng Tần Dương, “Không lừa tỷ, trước đó là không thân lắm, nhưng bây giờ thân rồi.”
Tiếng nói rơi xuống.
“?”
Lý Thanh Hà trực tiếp đầy mặt dấu chấm hỏi.
Có ý gì?
Hóa ra...
Vẫn là ta âm thầm đẩy thuyền, se duyên cho hai người các ngươi sao?
“Haizz, cô em gái ngốc này của ta ơi...”
Lý Thanh Hà đỡ trán, nhìn bộ dáng vẻ mặt ngây thơ của Lý Tử Huyên, lo lắng nói: “Muội đây sợ không phải đến lúc đó bị người ta bán, còn đếm tiền cho người ta đâu.”
“Đâu có!”
Lý Tử Huyên nghe đến đó, tức giận phồng má, khoanh tay trước ngực, trong nháy mắt liền không vui.
“Thanh Hà tỷ tỷ đừng nói lung tung!”
“Được được được, tỷ không nói, tỷ không nói, Tử Huyên.”
Lý Thanh Hà thấy Lý Tử Huyên có chút tính tình nhỏ, vội vàng nhẹ giọng an ủi: “Tỷ tỷ đây là lo lắng cho muội a.”
“Lo lắng cho muội cái gì?”
Lý Tử Huyên khó hiểu nói.
“Nghe tỷ tỷ khuyên một câu, Tử Huyên, lại gần chút,”
Lý Thanh Hà cúi người qua bàn, thò tay để cho Lý Tử Huyên tới gần, nhẹ giọng thì thầm nói:
“Tên họ Tần kia xấu xa lắm, nhìn một cái liền biết không phải là người tốt lành gì a!”
Tiếng nói rơi xuống.
Phía xa, Tần Dương đang giả vờ ngủ nghe đến đó, lập tức cạn lời.
“?”
“Ta sao lại không phải người tốt rồi?”