Virtus's Reader
Tôi Giẫm Chết Một Con Sâu, Hệ Thống Lại Nói Tôi Đồ Long?

Chương 177: CHƯƠNG 175: LÝ TỬ HUYÊN: SƯ HUYNH, KHÔNG NGHĨ TỚI HUYNH LÀ NGƯỜI NHƯ VẬY!

Rất nhanh.

Ba ngày thời gian trôi qua trong nháy mắt.

Lý Thanh Hà những ngày này không tới đi làm.

Lần trước sau khi nàng lấy ra “ Thiên Địa Đồng Thọ ” trao đổi, Tần Dương vẫn là miễn cưỡng, thưởng một viên Tiên Thiên đan dược cho nàng.

Dù sao nhìn cũng đã nhìn rồi.

Mình cũng không phải loại người ăn chùa, cái đột phá nên cho nàng, vẫn là phải cho!

Hiện tại đoán chừng cô nữu này đã đến cái góc nào, liều mạng nội quyển (cày cuốc) đi.

"Bất quá như vậy cũng tốt, ngược lại là đỡ phải tới tìm ta, lỗ tai cũng thanh tịnh."

Hoàng hôn hôm nay, bên trong thư viện, ánh chiều tà chiếu vào trong phòng.

Khoảng cách tan tầm còn có một giờ, Tần Dương ngáp một cái, thu hồi ghế đẩu nhỏ sờ cá, sau đó đi tới trước cửa văn phòng quản sự.

Cộc cộc cộc ——

Cửa gõ vang.

"Vào đi!"

Thanh âm quản sự truyền đến, Tần Dương nghe tiếng đẩy cửa vào.

"Tần Dương? Sao cậu lại tới đây?"

Trước bàn làm việc, quản sự buông báo xuống, tháo kính lão xuống, móc điện thoại ra nhìn thoáng qua thời gian, nói: "Hiện tại hình như còn chưa tới giờ tan tầm a?"

"Chưa tới, quản sự, ta tới xin nghỉ, trong nhà có chút việc."

Tần Dương móc ra giấy xin phép nghỉ, để lên bàn, chậm rãi nói, "Tương đối gấp, làm phiền ngài phê một chút, ta sợ đến lúc đó ta không ở đây ngài tính ta trốn việc, trừ nhầm chuyên cần..."

"Xin nghỉ?"

Quản sự nghe đến đó, có chút kinh ngạc, cầm lấy giấy xin phép nghỉ trên bàn, nhìn một chút, trong lòng cảm thấy có chút ngoài ý muốn.

Sống lâu mới thấy!

Tiểu tử này từ khi chuyển chính thức đến nay, cũng không sai biệt lắm một năm thời gian...

Đây vẫn là lần đầu tiên hắn tìm mình xin nghỉ!

Vừa nghĩ đến đây.

Quản sự bĩu môi, nhướng mày, khẽ nói giữ lại: "Cậu có muốn hay không lại lưu lại đi, dù sao cũng sắp tan việc rồi, không kém chút thời gian ấy..."

"Gần đây nhìn cậu biểu hiện không tệ, ta còn chuẩn bị xin cho cậu một cái nhân viên ưu tú đâu..."

"..."

Tần Dương nghe đến đó cạn lời, trong lòng yên lặng trợn trắng mắt.

Ở chỗ này vẽ bánh cho ta đâu!?

Mình đều kiên trì sờ cá một năm rồi.

Chẳng lẽ còn không thể xin nghỉ một ngày rồi?!

Hôm nay là ngày Lý Tử Huyên tới cửa, còn phải về sớm một chút, sớm chuẩn bị chiêu đãi.

Sau một phen lôi thôi, quản sự bóp mũi, rất không tình nguyện ký đơn xin nghỉ, Tần Dương lúc này mới ung dung chạy về nhà.

Trên đường mua chút rau quả, bắt xe taxi, trở lại cửa chính khu chung cư Phúc Hải, nhưng chân trước vừa xuống cửa xe, lập tức liền thấy được Lý Tử Huyên trước cửa lớn.

Một thân trang phục nhẹ nhàng sang trọng vừa vặn, trang điểm nhạt, tóc dài cũng cố ý xõa xuống, tóc đen như thác nước, mười phần giàu có thanh xuân sức sống.

"Sư huynh?! Hôm nay huynh trở về sớm như vậy?"

Lý Tử Huyên nhìn thấy Tần Dương đi xuống xe, lập tức có chút ngoài ý muốn, vội vàng vén lên sợi tóc bên tai, chủ động tiến lên xách túi rau, hỏi: "Hiện tại thư viện không phải còn chưa tan tầm sao?"

"Xin nghỉ sớm một chút, vốn đang nghĩ chuẩn bị chút thức ăn, chiêu đãi muội..."

Tần Dương liếc mắt nhìn nàng một cái, hỏi: "Sư muội thì sao? Muội lại là vì sao tới sớm như vậy? Chắc tới cũng lâu rồi a?"

"Không có... Sư huynh, muội muội... Vừa tới, không đến bao lâu."

Lý Tử Huyên dái tai ửng đỏ, ấp a ấp úng nói, "Chính là vừa tới... Vừa vặn gặp phải huynh."

"..."

Tần Dương nghe đến đó, trong lòng cười cười, cũng không định vạch trần tâm tư của con ngốc nữu này.

Chỉ bằng tính cách ngoài lạnh trong ngốc của Lý Tử Huyên đến xem.

Bảo thủ đoán chừng.

Cũng phải là hơn hai giờ chiều tới...

Được rồi.

Vừa vặn thì vừa vặn.

Ta cũng không định vạch trần, mọi người đều là người thể diện.

Lý Tử Huyên che giấu mình xấu hổ, vén tóc bên tai, cố ra vẻ trấn định, tiếp tục hỏi: "Sư huynh, muội lâu như vậy không đến gặp lão sư, ngài ấy có thể trách tội muội hay không nha?"

"Không có, sẽ không trách tội."

Tần Dương lắc đầu nói, móc ra chìa khoá biệt thự dẫn đường ở phía trước nói, ung dung giải thích nói.

"Lão nhân gia ông ta bận rộn tu luyện. Hiện tại sau khi đột phá Chí Tôn cảnh, tầm mắt cao hơn, đã sớm không quan tâm những lễ nghi phiền phức kia rồi..."

"Vậy sao, như vậy là tốt rồi..."

Lý Tử Huyên trong lòng thở dài một hơi, an tĩnh đi theo sau lưng Tần Dương, ánh mắt trốn tránh.

Hai người dọc theo đường nhỏ khu biệt thự hành tẩu.

Ánh chiều tà vẩy xuống, thời gian ôn hòa. Trên đường ngẫu nhiên có thể nhìn thấy mấy cư dân dắt chó đi dạo, nhìn chằm chằm Tần Dương và Lý Tử Huyên nhìn một hồi, ánh mắt hâm mộ, còn tưởng rằng lại là trai tài gái sắc nhà ai.

Lúc này.

Sau khi trầm mặc nửa ngày, Lý Tử Huyên cắn môi, nhẹ giọng mở miệng nói:

"Sư huynh, sắp đến rồi phải không?"

"Sắp rồi, phía trước kia chính là nhà ta."

Tần Dương chỉ vào biệt thự ba tầng cách đó không xa, "Sư phó đang ở nơi đó chờ muội đấy, lát nữa lưu lại, thuận tiện cùng nhau ăn một bữa cơm."

Vừa dứt lời.

Mắt thấy khoảng cách biệt thự càng ngày càng gần, trong lòng Lý Tử Huyên có chút kích động.

Nàng cúi đầu nhìn thoáng qua hộp quà xách trong tay, tất cả đều là mang từ trong nhà đến, là mình những ngày này, cố ý tìm người làm lễ phẩm.

"Cũng không biết lão sư có nhận hay không..."

"Sư huynh, lần này muội tới, có thể quấy rầy đến sự thanh tịnh của ngài ấy hay không?"

Lý Tử Huyên nhẹ giọng hỏi, nghĩ đến sắp nhìn thấy lão sư, liền có chút hoảng hốt.

Hiện tại tiến độ tu luyện của mình chậm như vậy...

Mới vẻn vẹn chỉ là Tiên Thiên cảnh sơ kỳ.

Nếu như để hắn biết...

Có thể cảm thấy rất thất vọng hay không?

Lý Tử Huyên nắm vuốt vạt áo,

"... Sẽ không, lão sư ngài ấy cũng đã sớm muốn gặp muội rồi."

Tần Dương nhìn bộ dáng nhăn nhó của Lý Tử Huyên, nhẹ giọng an ủi, đồng thời thở dài một hơi.

Không phải...

Con ngốc nữu này.

Chỉ là để ngươi đi gặp lão sư một chút.

Cũng không phải đi gặp Đế cấp Tinh thú gì...

Đến mức bối rối như vậy sao?

"Muội nếu sợ như vậy, vậy vẫn là đừng vào đi?"

Tần Dương thở dài, đỡ trán thuận miệng nói

Vừa dứt lời.

Lý Tử Huyên nghe vậy, sợ đến mức vội vàng lắc đầu, nắm chặt vạt áo Tần Dương, thấp giọng nói, "Không, không muốn, sư huynh, cho dù là lão sư trách tội xuống, muội cũng nhất định phải gặp ngài ấy một lần."

Mình thật vất vả mới có thể gặp mặt một lần, khẳng định không thể cứ như vậy dẹp đường hồi phủ.

"Vậy được."

Tần Dương nghe vậy, móc ra chìa khoá, đi tới trước cửa cắm vào lỗ khóa.

Két ——

Tiếng ma sát kim loại chói tai vang lên, trái tim Lý Tử Huyên trong nháy mắt nâng lên đến cổ họng, gắt gao nhìn chằm chằm sau cửa.

Khe cửa chậm rãi mở ra.

Mấy sợi lông tóc trắng như tuyết hiển lộ ra.

"Là tóc của lão sư?"

Lý Tử Huyên hai mắt trừng lớn, kích động nhìn chằm chằm một sợi lông trắng phiêu đãng kia, nắm chặt đầu ngón tay, chờ đợi sát na cửa mở ra.

Giây tiếp theo.

Loảng xoảng!

Cửa lớn mở ra!

"Hoan nghênh về nhà, chủ nhân!"

Một con tiểu loli tóc trắng đập vào mặt nhảy ra ngoài, áo thun nam rộng thùng thình, lộ ra hai cái bắp chân trắng nõn lắc lư, dang hai cánh tay ngăn ở cửa ra vào.

Ba đôi mắt tầm mắt giao nhau.

"?"

Lý Tử Huyên sửng sốt một chút, nhìn chằm chằm Tiểu Bạch nhảy ra, trong lòng hoảng hốt,

Tiểu loli thật đáng yêu!

Nhưng rất nhanh.

Từ từ...

"Không đúng!"

Lý Tử Huyên nhíu mày, bỗng nhiên nhớ tới xưng hô vừa rồi của Tiểu Bạch!

Nàng gọi sư huynh là gì?

Chủ nhân?!

Nàng và sư huynh là loại quan hệ này?!

Nghĩ tới đây.

Lý Tử Huyên quay đầu nhìn về phía Tần Dương, dùng một loại ánh mắt khác thường nhìn hắn.

Không nghĩ tới sư huynh huynh là người như vậy!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!