Từ bên ngoài nhìn vào trong.
Bên trong Không Gian Lĩnh Vực vi phạm các định luật vật lý.
Phảng phất như tất cả mọi vật đều đang tan rã, không gian vỡ vụn thành gương.
Rìa lĩnh vực phản chiếu các loại kỳ cảnh.
Ánh đèn neon của thành phố, Tinh thú gầm thét trong rừng núi, sóng biển đập vào ngọn hải đăng bắn lên bọt nước, thậm chí hình chiếu của người dân ở xa vài dặm, bóng người chập chờn... Cảnh tượng của những không gian khác nhau, toàn bộ đều truyền về, bao quát hết trong đó.
“Thiếu bang chủ! Ngài đây là có ý gì?!”
Liễu Vô Song ở ngoài lĩnh vực hét lớn:
“Tại sao lại loại bản tôn ra bên ngoài?”
“Vô Song tiền bối, trước khi ta đến đã nói, ông có thể tham gia trận chiến này, nhưng điều kiện tiên quyết là, tiếp theo cần toàn quyền nghe ta chỉ huy.”
Đối mặt với sự chất vấn của Liễu Vô Song, thần sắc Tần Dương trầm tĩnh, nhất tâm nhị dụng, vừa điều khiển phân thân duy trì lĩnh vực, vừa trấn an Liễu Vô Song:
“Mà bây giờ chính là lúc cần đến ông!”
“Hả?”
Liễu Vô Song ngẩn ra, nhìn màn chắn không gian lĩnh vực trước mặt, vô cùng khó hiểu, “Truyền bản tôn ra bên ngoài, cái này có thể giúp được gì cho các người? Đừng làm rộn nữa Thiếu bang chủ! Mau thả bản tôn vào!”
“Bản tôn tuyệt đối sẽ không kéo chân sau!”
Lời nói thốt ra.
Lĩnh vực bỗng nhiên yên tĩnh.
Vài giây trầm mặc trôi qua.
Tần Dương trong lĩnh vực rũ mắt, dường như đang ngưng trọng suy tư tìm từ, Liễu Vô Song đang thử oanh kích màn chắn, muốn chen vào trong trận.
Nhưng rất nhanh.
Bên tai truyền đến câu trả lời của Tần Dương.
“Ngài cứ ở sau đó, nhặt xác cho chúng ta đi.”
Tần Dương dang tay, cùng một đám Chí Tôn đứng thành một hàng, “Tạc Thiên Bang ta xuất động, các vị sư bá sư thúc đều ở đây, Thú Thần Giáo hôm nay cũng ở đây, vậy chúng ta liền thay trời hành phạt, vây giết hắn trong cục diện này... cũng coi như chết cũng không tiếc.”
Lời vừa dứt.
“?”
Trong lĩnh vực, Cửu Thiên Tôn nghe thấy lời này, túm lấy áo bào, người lập tức có chút ngơ ngác.
Cái gì mà đảo ngược thiên cương?
Các ngươi thiết cục?
Rõ ràng là chúng ta tới trước mà!
“Hỏng rồi!”
Lúc này, Cửu Thiên Tôn và Mạnh Thiên Huyền nghĩ đến đây, bỗng nhiên ý thức được điều gì, sắc mặt trở nên dị thường khó coi, rốt cuộc cũng có chút hiểu ra.
Thảo nào trước đó Tạc Thiên Bang lại lạnh lùng vô tình như vậy.
Rõ ràng Tần Dương bọn họ có thể đi, nhưng cứ khăng khăng phải chờ Thập Hung Đại Trận mở ra, nán lại tại chỗ, thậm chí ngay cả Lý Tử Huyên cũng từ bỏ.
Nói cho cùng!
Bọn họ vốn dĩ không định sống sót trở về.
Toàn bộ đều là lao tới để tự bạo!
Làm cả buổi...
Ba ba trong rọ lại là chính mình?!
“Tạc Thiên Bang quả nhiên toàn là kẻ điên.”
Cửu Thiên Tôn tê dại nắm chặt vạt áo, nhìn về phía Mạnh Thiên Huyền bên cạnh, nói: “Sư huynh, sao huynh lại trêu chọc phải loại...”
“Ngươi ngẩn người cái gì, sư đệ!”
Mạnh Thiên Huyền thấy thế gấp đến độ đầu đầy mồ hôi, một tát vỗ vào gáy hắn, hai mắt bốc lửa, “Tiếp tục thúc giục Thập Hung Đại Trận đi! Không nghiền chết đám điên này, đợi bọn họ thật sự mẹ nó tự bạo, cả ngươi và ta đều phải tiêu đời!”
Lời vừa dứt.
Đánh thức người trong mộng!
Cửu Thiên Tôn bừng tỉnh hồi thần, lần nữa ngước mắt nhìn về phía bầu trời, không do dự nữa, giơ bàn tay lên hư không chộp tới, trong miệng tụng niệm chú ngôn cổ xưa.
Ầm!
Thập Hung Đại Trận lần nữa vận chuyển!
Cùng Kỳ, Thao Thiết bọn chúng há ra răng nanh miệng máu, những cự thú thượng cổ kia nuốt trời ăn mặt trời, thiên địa phảng phất như trở lại thuở hỗn độn sơ khai...
Mười đầu cự hung thần thú cất bước, đến gần, giơ tay nhấc chân gọi Tinh lực, tầng mây chì xám dày đặc tản ra, sương mù kéo dài...
Xa ngoài vài dặm tại Giang Hải Thành, tiếng xe cộ không dứt, sóng âm hung thú gầm thét lướt qua thành phố, che lấp đi sự ồn ào huyên náo.
Động tĩnh khổng lồ ầm ầm nổ vang!
Trên đường cái, tất cả người dân không hẹn mà cùng quay đầu, nhìn về phía cửa thành. Mây đen áp thành, có sấm sét lao nhanh trong đó, mơ hồ, hư ảnh cự thú chập chờn sừng sững, thông thiên triệt địa, phảng phất như ngọn núi cao chọc trời.
Cho dù là trung tâm thành phố.
Cũng có thể cảm nhận được khí tức khủng bố bay tới, bao phủ trên đỉnh đầu tất cả mọi người, sự kinh hãi như mực nhuộm lan ra...
“Vãi chưởng, tình huống gì thế? Động đất à!?”
“Các người nhìn bầu trời bên kia kìa, toàn là màu đen!”
“Thú triều? Không phải là thú triều lại mẹ nó tới nữa chứ!?”
“Sao có thể, cách đây không lâu mới vừa kết thúc, cái này mới qua bao lâu!”
“Được rồi, mọi người đừng nghĩ nhiều.”
Một người đàn ông trung niên ngậm thuốc lá, run rẩy tay, tự an ủi, “Nếu thật sự tới, Tinh Vũ Cảnh Ty có thể không kéo còi...”
Nhưng lời hắn vừa dứt.
U ——
Tiếng còi báo động xẹt qua đỉnh đầu!
Điên cuồng vang lên như chim cu báo tang, loa truyền âm toàn thành phố của Tinh Vũ Cảnh Ty, vang vọng trên đỉnh đầu mọi người.
“Tất cả người dân xin chú ý! Tin tức đột xuất, biên giới Giang Hải có tình huống khẩn cấp, xin các vị người dân ngừng ra ngoài, tuyệt đối không được đến gần dãy núi Đại Ly...”
Thông báo dứt.
Người đàn ông vừa ngậm thuốc lá ngẩn ra, tàn thuốc rơi đầy quần.
“Vãi nồi?!”...
Dãy núi Đại Ly.
Trên trời cao loạn lưu dâng trào.
Trong sương mù dày đặc tối tăm, hư ảnh hung thú dữ tợn chiếm giữ, ấn động nanh vuốt, phảng phất như muốn giãy thoát khỏi gông xiềng trần thế.
“Bản tôn ngược lại muốn xem các ngươi ứng đối như thế nào?!”
Cửu Thiên Tôn hai tay bấm quyết ấn, trạng thái như điên cuồng, không ngừng điều khiển Thập Hung Đại Trận thu hẹp, ra sức nén không gian di chuyển của Tạc Thiên Bang đến mức tận cùng.
“Không ổn.”
Liễu Vô Song đứng sừng sững bên ngoài lĩnh vực, quan sát một màn thu co này, âm thầm toát mồ hôi lạnh thay cho Tần Dương bọn họ.
Trong lĩnh vực.
Sương đen bao phủ,
“Tới hay lắm, vừa vặn có thể thử xem uy lực của phân thân pháp mới.”
Sắc mặt Tần Dương trấn định, nhìn về phía một tên Chí Tôn gần nhất, ra hiệu bằng mắt cho hắn, dưới sự truyền lại của tâm niệm, tên Chí Tôn kia lập tức lĩnh mệnh.
Xào xạc!
Áo bào cuộn bay.
Hắn bước ngang về phía trước, trực tiếp lao về phía Mạnh Thiên Huyền bên dưới chém giết, thân hình như sấm sét rơi xuống!
Lực đạo nặng tựa Thái Sơn!
Trong cơ thể những phân thân này, Tần Dương đều đã cấy vào triện văn của Thiên Lôi Đại Trận, men theo kinh mạch lưu chuyển không ngừng, cộng thêm sự gia trì của bản thân sắp tới Thiên Tôn cảnh, đã sớm có khả năng diệt sát Mạnh Thiên Huyền!
“Khởi.” Tần Dương nhẹ nhàng nhả chữ, hờ hững hạ lệnh.
Ngày này, trên bầu trời dãy núi Đại Ly, thiên khung mây đen kéo dài vài dặm, sấm sét như du long xuyên qua trong đó, một đạo thân ảnh, hóa thành dây dẫn, thẳng tắp rơi xuống.
Sau một khắc.
Rắc!
Thập Hung Đại Trận vỡ một góc nhỏ!
Hư ảnh của một con hung thú trong đó tan rã, tên Chí Tôn kia xông qua mê vụ, bay thẳng về phía Mạnh Thiên Huyền.
“Không ổn! Dẫn tới rồi!”
Liễu Vô Song và Mạnh Thiên Huyền nhìn Chí Tôn đang bay tới, lập tức ngửi thấy sự nguy hiểm trong đó.
Đây đâu phải là Chí Tôn?
Rõ ràng chính là bom thịt người!
“Ngăn hắn lại!”
Mạnh Thiên Huyền lật tay lấy thế, đánh về phía phân thân đang bay tới, vọng tưởng dùng Tinh lực của bản thân để ngăn cản.
Ầm!
Hai luồng sức mạnh khủng bố va chạm.
Nhưng vô dụng!
Chỉ thấy trên bầu trời.
Tên Chí Tôn Tạc Thiên Bang kia xuyên qua mặt chưởng, như cá bơi lội, trong lúc hô hấp thổ nạp lôi âm chấn hám, phảng phất như thiên phạt rơi thẳng xuống, xé rách mây xanh, Mạnh Thiên Huyền bọn họ đã sớm không còn chỗ để tránh, cũng không có đất để chạy!
“Sắp nổ rồi!”
Sắc mặt Cửu Thiên Tôn và Mạnh Thiên Huyền đồng thời đại biến, toàn thân đều đang run rẩy chiến lật, điên cuồng thúc giục Tinh lực trong cơ thể, dâng lên màn sao hạo hãn.
Trong chớp mắt!
Một đạo hình người rơi thẳng xuống, mặt đất ầm ầm nổ vang, như bạch hồng quán nhật.
Không gian chấn động!