Học viện Võ đạo Giang Hải, quảng trường diễn võ.
Tinh lực công pháp cấp Tông Sư đang ở ngay trước mắt, trực tiếp khiến tất cả mọi người rơi vào trạng thái điên cuồng.
Ào ào!
Trong chốc lát, dòng người cuộn trào, bọn họ đều muốn chen về phía bia đá.
Giáo viên và học sinh đi phía trước trừng lớn hai mắt, liều mạng muốn ghi nhớ nội dung trên bia đá, những người khác ở phía sau thì kiễng chân, hoặc là xô đẩy người khác, nỗ lực vượt qua những cái đầu đang nhấp nhô, nhìn về phía trung tâm quảng trường.
“Lão Tần, đây chính là công pháp cấp bậc Tông Sư, tuy là tàn khuyết, nhưng cũng là giá trị liên thành đấy!”
Trong đám người, Hạ Hà hưng phấn kéo Tần Dương, nhìn tấm bia đá được khắc chữ kia nói: “Chuyến này chúng ta lời to rồi!”
“Ừ.”
Tần Dương gật đầu, nhìn văn tự trên bia đá, lại nhìn thoáng qua Lâm Mặc Phong.
Độ hảo cảm trong lòng lập tức nảy sinh!
Phải nói là.
Tấm lòng của người anh em này thật sự rộng lớn.
Có hàng tốt là thật sự giữ lại cho các học đệ học muội, một chút cũng không mập mờ.
Chuyến này mình và Hạ Hà đến nghe giảng, dựa vào tấm vé kiếm được đứng hàng đầu, quả thực là sướng rơn.
Có thể gọi là Tần Thủy Hoàng gõ cửa ——
Thắng (Doanh) đến tận nhà rồi!
Giáo viên và học sinh xung quanh cũng cảm xúc kích động, trên mặt viết đầy sự hưng phấn.
“Lâm học trưởng trâu bò! Công pháp này nếu mang ra ngoài bán trực tiếp là có thể tự do tài chính rồi, vậy mà lại tặng cho chúng ta dùng chùa?!”
“Cậu cũng chỉ có chút chí hướng đó thôi, Lâm học trưởng thân phận gì, sao có thể còn thiếu tiền?”
“Truyền đạo vạn pháp, mở đường cho chúng sinh, có thể so sánh với ‘Kiếm Cốc’ và ‘Núi Đoạn Phong’ của Giang Hải Kiếm Thần rồi!”
Từng tiếng khen ngợi không ngừng vang lên, bao quanh Lâm Mặc Phong, không có gì bất ngờ xảy ra thì ngày mai chắc chắn lên top 1 hot search, danh tiếng vang xa vạn dặm.
Dù sao người người đều coi công pháp cấp Tông Sư như bảo vật gia truyền, giấu giấu diếm diếm.
Mà hành vi công khai miễn phí trực tiếp trước mặt công chúng như Lâm Mặc Phong thế này, trước không có người sau cũng không có ai.
Đợi đến khi giáo viên và học sinh ồn ào một trận xong.
Lý lão đứng ra, giơ tay ra hiệu với tất cả mọi người:
“Được rồi, tất cả đều trật tự!”
Sóng âm cuồn cuộn vang lên, trong nháy mắt trấn áp tạp âm ồn ào của quảng trường, thu hút ánh mắt của tất cả mọi người tập trung lên người ông.
“Lão phu biết các ngươi đều rất kích động, nhưng hiện tại buổi giảng bài còn chưa kết thúc, các ngươi giữ gìn lễ nghi cho tốt, đừng làm mất mặt học viện.”
Nói rồi, Lý lão quay đầu nhìn Lâm Mặc Phong bên cạnh, vui mừng cảm thán:
“Mặc Phong, mấy năm không gặp, con thật sự trưởng thành quá nhiều, hiện tại ngay cả lão phu cũng không đuổi kịp rồi.”
“Khách sáo rồi, lão sư.”
Lâm Mặc Phong gật đầu, khiêm tốn nói: “Học trò để lại công pháp này, một là vì các học đệ học muội, hai là để chúc người một chút sức lực đột phá Tông Sư.”
Vừa dứt lời.
Ánh mắt Lý lão nhìn về phía Lâm Mặc Phong, trở nên càng thêm nhu hòa vài phần.
Phải biết rằng, ông kẹt ở cảnh giới Tiên Thiên đã hơn mười năm.
Nhưng hiện nay có công pháp Tông Sư này, tự nhiên cũng có thêm một tia khả năng có thể đột phá khỏi cảnh giới Tiên Thiên!
Đến lúc đó lại mời Thống lĩnh Tinh Vũ Cảnh Ty, và Quán chủ Thư viện cùng nhau quan sát.
Không chừng sau đó, thành phố Giang Hải có thể sở hữu ba đại Tông Sư tọa trấn, chiến lực trực tiếp tăng trưởng theo cấp số nhân!
Nghĩ đến đây.
Khóe mắt Lý lão lờ mờ ầng ậc nước mắt, vui mừng nói:
“Được được được, có lòng rồi, thật sự là có lòng rồi.
Tấm bia đá Tông Sư này là bảo vật vô thượng, Học viện Võ đạo Giang Hải chúng ta nhất định sẽ bảo quản thật tốt, cấm người khác đến gần trong vòng ba mét, chỉ có thể quan sát từ xa.”
Lâm Mặc Phong nghe vậy, khẽ gật đầu nói: “Tất cả đều làm theo ý lão sư người.”
Đã khắc công pháp lên bia đá, vậy thì cũng như bát nước hắt đi, toàn bộ đều do học viện quản lý.
Lúc này, buổi giảng bài cũng đã kết thúc.
Lâm Mặc Phong và Lý lão trò chuyện một lát, cũng theo đó rời khỏi quảng trường.
Một bộ phận nhỏ giáo viên và học sinh tiếp tục đi theo sau lưng bọn họ rời đi.
Mà đại bộ phận người thì ở lại, muốn quan sát bia đá.
Tuy nhiên.
Nhân viên công tác của học viện động tác nhanh chóng, sau khi chạy tới lập tức dựng lên tường người, ngăn cản giáo viên và học sinh ở ngoài ba mét, đồng thời giải tán học sinh rời đi.
Đợi ngày mai bố trí quảng trường xong xuôi, mới có thể mở cửa trở lại...
Trong đám người, Hạ Hà thấy thế, lại nhịn không được chửi ầm lên.
“Mẹ kiếp, cái vé này của tôi chỉ dùng được một lần, sau này còn xem cái rắm gì nữa!”
Vừa rồi cậu ta còn thử dùng điện thoại chụp ảnh bia đá.
Kết quả lại phát hiện bia đá do Lâm Mặc Phong khắc ra, ẩn chứa lượng lớn Tinh lực bùng phát, trực tiếp hình thành một trường nhiễu sóng.
Khiến cho ảnh chụp ra mờ mịt không rõ, căn bản là không xem được.
Còn về việc dựa vào não để ghi nhớ... thì càng khó hơn.
Đến công pháp cảnh giới Tông Sư, đã lờ mờ cộng hưởng với thiên địa, không có ngộ tính tuyệt hảo hỗ trợ, võ giả cảnh giới Hậu Thiên bình thường xem cũng như nước đổ đầu vịt, thu hoạch rất ít.
Nói là gấp sách quên chữ cũng không quá đáng...
“Cậu nhớ được bao nhiêu, Lão Tần?”
Trên đường về, Hạ Hà ủ rũ cụp đuôi, hỏi Tần Dương.
“Không bao nhiêu.”
Tần Dương nghĩ nghĩ, thuận miệng qua loa nói: “Cũng chỉ có một ‘tỷ’ chút chút.”
“Mới một chút chút?”
Hạ Hà nghe xong lập tức yên tâm, cười hì hì khoác vai Tần Dương nói:
“Đừng nản lòng, Lão Tần, tôi đoán là nhớ nhiều hơn cậu mấy câu, đến lúc đó không hiểu thì tới hỏi tôi.”
“...”
Suốt dọc đường trêu chọc tán gẫu, hai người rất nhanh đã trở lại thư viện tiếp tục đi làm, Tần Dương không vội không nóng, chậm rãi trở về khu vực sờ cá (lười biếng).
Tìm một vị trí cũ thoải mái dựa vào.
“Ngộ Đạo Không Gian, khởi động!”
Sau khi ý thức chìm vào Ngộ Đạo Không Gian, Tần Dương kiểm tra một chút công pháp cảnh giới Tông Sư vừa ghi nhớ.
Không sai một chữ.
Tất cả đều được photo lại hoàn chỉnh.
Cứ như chuyển văn bia vào trong đầu, tùy ý lật xem.
“Cái gì mà trở ngại ký ức, trước mặt ngộ tính nghịch thiên thì chẳng là cái thá gì.”
Trong góc, Tần Dương cười hắc hắc ngây ngô, vui đến không khép được miệng.
Tinh lực công pháp cấp Tông Sư?
Đưa đây cho ta!
Sau một hồi tra cứu.
Tần Dương đại khái đã hiểu rõ chỗ tàn khuyết của môn Tinh lực công pháp này.
Tổng cộng thiếu mất khoảng hai mươi sáu phần trăm nội dung, thậm chí ngay cả tên công pháp cũng không có, cũng không biết Lâm Mặc Phong vớt được từ cái xó xỉnh nào.
Cao thủ cảnh giới Tông Sư bình thường muốn suy diễn ra nội dung hoàn chỉnh, độ khó cực cao, hơn nữa rủi ro cũng rất lớn.
Đi sai một bước, suy diễn ra tẩu hỏa nhập ma.
Đó chính là tiền mất tật mang, mất cả chì lẫn chài.
Tuy nhiên.
Chuyện này đối với Tần Dương mà nói, đều không phải là vấn đề...
“Ngộ Đạo Không Gian, để ta xem giới hạn của ngươi ở đâu!”
“Thôi diễn, khởi động!”
Tần Dương động ý niệm.
Giây lát sau.
Ong!
Ký tự bay múa trong đầu, diễn hóa ra nội dung thiếu sót, công pháp cổ xưa đoạn tuyệt ngàn năm, trong chốc lát trở về thân thể hoàn bích.
“Xong một nửa.”
Tần Dương chậm rãi thở ra một hơi, lau mồ hôi trên trán, tiếp đó đem nó dung hợp với Tinh Thần Quyết mà mình tu luyện.
Ngay sau đó.
Trong đầu, ký tự của hai môn công pháp hiện lên, lần nữa tách ra tổ hợp lại, không ngừng cắt giảm tịnh tiến, phảng phất như có sinh mệnh mà diễn hóa.
Độ khó lần này lớn hơn một chút.
Trôi qua trọn vẹn năm phút đồng hồ.
Tần Dương chậm rãi mở mắt, hài lòng nhớ lại nội dung công pháp trong đầu.
Tinh Thần Quyết cấp bậc Tông Sư, tới tay!