Trong phòng trọ.
Đồ đạc trung tâm căn phòng đều dọn sạch, dọn ra không gian to lớn.
Một cái lò luyện đan kiểu dáng cổ xưa đặt ở chính giữa, thú hỏa dưới đáy lò nâng đỡ, hừng hực thiêu đốt, khiến cho nhiệt độ kịch liệt kéo lên, toàn thân lò nung nóng hổi.
Phảng phất như một vầng kiêu dương dâng lên.
Xèo xèo ——
Mơ hồ, lại có thể nghe được hơi nước trong không khí bốc hơi.
“Tuyết liên, ngọc tủy chi, lân thường thảo, phách thạch, còn có mã não giác...”
Tần Dương mặc niệm dược liệu, căn cứ các bước của “Huyền Thiên Đan Kinh”, từng cái từng cái từ trong Tinh Thần Giới lấy ra, sau đó đều đưa vào bên trong lò đỉnh.
Sau một khắc.
Hơi nước nhiệt độ cao bốc lên, từ biên giới nắp lò dật tán, sau đó hóa thành khói trắng lượn lờ tiêu tán.
Theo vật liệu luyện đan gia nhập, nhiệt độ cả phòng không ngừng gia tăng, có thể so với xung quanh núi lửa.
Nóng!
Thấy thế.
Tần Dương lau mồ hôi nơi khóe trán, nghiêng đầu liếc mắt nhìn góc tường.
Giờ phút này, tinh văn khắc họa trong góc tường đang điên cuồng vận chuyển, tản mát ra tinh mang lấp lánh, gắt gao phong tỏa khu vực quanh lò đỉnh.
Những trận pháp này đang hấp thu nhiệt khí, đồng thời cũng ngăn tuyệt nhiệt khí khuếch tán, phòng ngừa tạo thành ảnh hưởng đối với ngoại giới...
“Chủ nhân, vất vả rồi!”
Tiểu Bạch cầm quạt nhỏ ở một bên quạt gió cho Tần Dương, hai con mắt không an phận loạn chuyển, tò mò đánh giá vật liệu trong tay Tần Dương.
Chủ nhân thật sự biết luyện đan?
Trước kia nàng đã từng nghe nói qua Luyện Đan Sĩ địa vị tôn quý, độ khó muốn bồi dưỡng lên cực cao.
Cho dù là những thiên tài đan đạo kia, cũng phải ngày đêm luyện tập, không biết báo hỏng bao nhiêu lò luyện đan trân quý, mới thành tựu đan đạo chân chính.
Nhưng bây giờ...
Tiểu Bạch bẻ ngón tay, tính toán điều kiện của Tần Dương một chút.
Lò đỉnh.
Là tốn hai trăm tệ mua...
Tần Dương.
Là ngày ngày câu cá...
Mặc dù hiện tại bộ dáng một chút cũng không cẩu thả, nhìn qua còn thật sự có mấy phần ra dáng.
Nhưng loại người này làm sao có thể biết luyện đan!
“Nghĩ gì thế, Tiểu Bạch! Lập tức lui ra khỏi bên cạnh ta!”
Tần Dương quát mắng một tiếng, sắc mặt nghiêm túc, trong nháy mắt kéo Tiểu Bạch về hiện thực.
“Vâng, chủ nhân.”
Tiểu Bạch toàn thân run rẩy, vội vàng lui về phía sau, nhường không gian cho Tần Dương.
Hiện tại giai đoạn luyện đan, không dung thứ bất kỳ sai lầm nào.
Một lò thiêu hủy, vật liệu toàn bộ báo hỏng, tuyệt đối là lỗ máu đến nổ tung.
“Đây đều là tiền a...”
Nghĩ đến đây, Tần Dương hiếm thấy lộ vẻ nghiêm túc, chậm rãi đi tới trước lò luyện đan, phóng thích tinh thần lực, cấu kiến liên hệ cùng hỏa diễm luyện đan.
Vù vù!
Liệt hỏa dưới đáy lò thiêu đốt vượng thịnh, lúc lớn lúc nhỏ, tinh chuẩn biến hóa theo ý niệm.
Mỗi một khắc hỏa hầu sai số, không vượt quá hào ly.
Thời gian từng giây từng phút trôi qua, lực chú ý của Tần Dương cao độ tập trung, tinh thần lực bao phủ đỉnh lò, thời khắc giám sát biến hóa trong đỉnh.
Trong khoảnh khắc.
Vật liệu đưa vào chiết xuất tinh hoa, lắng đọng dưới đáy, cặn bã tạp chất dư thừa thì bốc hơi, hóa thành khói trắng lượn lờ tiêu tán không thấy.
Ngọc dịch tụ đỉnh, ôm kết thành đan.
“Thành!”
Tần Dương đại hỉ, cổ tay khẽ run, khống chế hỏa hầu hạ xuống kết thúc, không kịp chờ đợi mở lò lấy đan.
Sau một khắc.
Trong tay hắn liền xuất hiện ba viên đan dược tròn vo.
Đạo vận đan hương xông vào mũi, chỉ là ngửi một cái, liền làm cho người ta tinh thần phấn chấn, tất cả mệt mỏi quét sạch sành sanh.
Thành đan ba viên, đại phong thu!
“Thơm quá!”
Chóp mũi Tiểu Bạch nhúc nhích, lần theo mùi thuốc thanh tân, lập tức liền sáp lại gần quấn lấy cánh tay Tần Dương, bày ra một bộ dáng trung thành tuyệt đối.
“Chủ nhân, ta nguyện ý thử thuốc cho ngài!”
Nghe vậy.
Tần Dương im lặng, nghiêng đầu nhìn cái đuôi sau lưng Tiểu Bạch...
Đều sắp lắc lên trời rồi!
Con tiểu hồ ly này diễn thật nhiều.
Cư nhiên còn giả bộ với ta?
Coi như nàng không tới cầu, ba viên Ngưng Thần Đan luyện ra này cũng là luyện cho nàng, sau khi phục dụng, có thể tăng lên trên diện rộng cảnh giới tinh thần lực.
Dù sao.
Tiểu Bạch cũng coi là sủng vật của mình, tăng thực lực lên vẫn là cần thiết.
“Chỉ một viên thôi a, há mồm.”
Nghĩ đến đây, Tần Dương cầm lên một viên Ngưng Thần Đan, vừa định đưa vào trong miệng nàng, nhưng Tiểu Bạch đã sớm nóng lòng muốn thử, trực tiếp một ngụm ngậm lấy, ngay cả ngón tay cũng mút vào.
Khoang miệng ấm áp trơn ướt, co vào chặt chẽ.
“Đù!”
Tần Dương mộng, tranh thủ thời gian rút ngón tay từ trong miệng Tiểu Bạch ra, nước dãi trong suốt kéo sợi chảy xuống, trở tay bôi lên trên đuôi Tiểu Bạch.
Phi!
Buồn nôn a!
“Hì hì...”
Tiểu Bạch thấy thế, khuôn mặt nhỏ nhắn tiện hếch cười xấu xa, vươn lưỡi phấn hồng liếm môi, “Hừ, bảo ngươi bình thường khi dễ ta...”
Dứt lời, nàng liền ngửa đầu co rút yết hầu, nuốt trọn cả viên Ngưng Thần Đan vào trong bụng.
“Trêu chọc ta?”
Nghe đến đó, trong lòng Tần Dương tính toán thời gian Tiểu Bạch phục đan, dứt khoát dựa vào ghế sô pha, kiên nhẫn chờ đan hiệu phát tác.
Tiếp theo có ngươi dễ chịu!
Tiểu Bạch sau khi ăn đan dược, hừ hừ chạy đến góc tường, rời xa Tần Dương độc hưởng cảm thụ.
Sau một khắc.
Theo đan hoàn vào bụng, một cỗ dòng nước ấm áp phát tán ở bụng nàng, dâng trào hướng về phía tứ chi bách hài.
Cảm giác thư sướng du tẩu toàn thân.
Khoái cảm mỹ diệu tựa như dòng suối nhỏ róc rách, gió xuân tắm mưa.
Nhưng Tiểu Bạch còn chưa kịp hưởng thụ.
Cảm giác kia liền từ chậm đến gấp, như mở cống xả lũ, không ngừng trùng kích thần kinh toàn thân, đẩy khoái cảm toàn thân lên tới đỉnh phong.
“Ư...”
Tiểu Bạch khẽ thở hổn hển, hai chân xụi lơ, vô lực nằm ngã xuống đất, ánh mắt mê ly trợn trắng, toàn bộ thân thể nhỏ nhắn xinh xắn co rút run rẩy, nước miếng bất tri bất giác chảy xuống khóe miệng.
Ngưng Thần Đan dược hiệu cường đại, phóng đại ngũ cảm toàn thân.
Lần thứ nhất sử dụng như lên thiên đường.
“Không tệ.”
Tần Dương thư sướng dựa vào ghế sô pha, bắt chéo hai chân, nhìn Tiểu Bạch run rẩy trên mặt đất, ngay cả đứng cũng không vững.
Có thể xưng là một bức tuyệt cảnh.
Một lát sau.
Hiệu quả đan dược rút đi.
Ánh mắt Tiểu Bạch mê ly, run rẩy chậm rãi bò hướng về phía Tần Dương, nắm lấy ống quần hắn run giọng nói: “Chủ... Chủ nhân... Còn muốn...”
Khí tức yếu ớt, ngay cả nói chuyện cũng không hoàn chỉnh...
“Muốn?”
Tần Dương cười híp mắt tiếp lời nói, vuốt đầu Tiểu Bạch, sau đó bóp lấy khuôn mặt nhỏ nhắn mềm mại của nàng, thưởng thức dung nhan ửng hồng vô lực.
“Ừm...”
“Trước cứ nghĩ đi nhé.”
“?”
“Đi sang một bên, đừng được đà lấn tới.”
Tần Dương đứng dậy, đầu cũng không quay lại đi về phía lò luyện đan, “Sau này còn muốn ăn thì xem biểu hiện của ngươi...”
Tiếng nói vừa dứt.
Tiểu Bạch nằm trên mặt đất, vô lực nhìn trần nhà, tóc tai xõa tung, lồng ngực có chút phập phồng, ngay cả khí lực đuổi theo Tần Dương cũng không có...
Đi tới trước lò đỉnh, Tần Dương tiếp tục chuyển ra vật liệu trong Tinh Thần Giới.
Bắt đầu luyện chế vòng đan dược tiếp theo.
Sau khi có kinh nghiệm luyện chế vừa rồi, cảm giác này đã thuận buồm xuôi gió, hắn đã mò thấy toàn bộ quá trình luyện đan.
“Lần này làm chút đan dược cấp thấp... Trước tới một lò Hỗn Nguyên Đan đi.”
Tần Dương hồi ức lại “Huyền Thiên Đan Kinh”, lấy ra tài liệu thảo dược tương ứng.
Mở lò nhóm lửa, ném liệu dung đan.
Toàn bộ quá trình liền mạch lưu loát, thập phần nhẹ nhõm tự nhiên.
Rất nhanh.
Một lò đan dược mới liền luyện chế ra.
Tần Dương giải lò lấy đan, cẩn thận lật xem thành sắc của Hỗn Nguyên Đan.
Tròn trịa nhỏ nhắn, cũng chỉ cỡ móng tay cái, bề ngoài bao phủ đan văn khúc chiết, tất cả đều là chất lượng thượng phẩm.
“Không tệ, một viên Hỗn Nguyên Đan có thể giúp võ giả Hậu Thiên cảnh tăng tu vi.”
Đây là mình luyện chế cho Hạ Hà.
Dù sao.
Tên kia mặc dù miệng tổn hại chút, nhưng tốt xấu gì cũng là người bạn duy nhất của mình.
Hiện tại vào Tinh Vũ Cảnh Ty, chút tu vi kia tùy thời có thể mất mạng.
Tần Dương cũng không muốn hắn anh niên tảo thệ.