Virtus's Reader
Tôi! Người dọn dẹp!

Chương 54: CHƯƠNG 53: CHẠY TRỐN

"Tao thấy mày thiếu đòn rồi! Hôm nay tao sẽ dạy cho mày một bài học! Cho dù mày có chạy đến chân trời góc biển, tao cũng... Đệt mợ!"

"..."

Tên nhân viên Cục Dọn Dẹp này... cũng dứt khoát thật đấy?

Nhìn Leon túm lấy đầu dê lanh lẹ nhảy ra khỏi cửa sổ, chỉ trong một câu nói đã bay ra xa gần ba mươi mét, người đàn ông trẻ tuổi không khỏi cạn lời lắc đầu.

Còn ở bên kia, trên cán chổi, cái đầu dê đang thả lời hung ác được một nửa thì bị lôi đi, lúc này đã tức giận đến cực điểm, rít lên ầm ĩ:

"Leon! Mày chạy cái gì? Quay lại khô máu với nó đi!

Mày nghe tao nói! Thằng chó này căn bản là đang hù dọa mày thôi, nó tuyệt đối không thể có hơn chín vạn cái mạng! Cùng lắm cũng chỉ..."

"Cùng lắm cũng chỉ hai ba ngàn cái mạng, đúng không?"

Túm lấy sừng của Hắc Sơn Dương, nhìn những ngọn lửa linh hồn dày đặc trong trang viên Lane, Leon với đôi môi hơi tái xanh, thái dương lấm tấm mồ hôi lạnh, trắng bệch mặt nói:

"Trên xe để cứu người, thể lực của tao đã tiêu hao không ít, vừa rồi lại liên tục giết chết hắn mười mấy lần, cơ bản tương đương với chạy chậm mười mấy cây số rồi.

Theo thể lực còn lại của tao, cho dù toàn bộ ngưng kết thành kim châm tiết kiệm sức lực nhất, thì khoảng mấy chục lần cũng là kịch kim, ba ngàn cái mạng căn bản đánh không hết, không mau chạy thì làm gì?"

"Nhưng mày có thể dùng tao..."

"Không có nhưng nhị gì hết!"

Ngắt lời Hắc Sơn Dương, Leon chỉ vào những khu nhà ở phân bố xung quanh trang viên, sắc mặt khó coi nói:

"Nếu mượn năng lực của mày, tao hiện tại có thể khiến khoảng năm sáu chục người tạm thời 'phản bội', nhưng xung quanh trang viên Lane có đến hơn hai ngàn người sinh sống, tính cả người hầu, tôi tớ, vệ sĩ nghe lệnh hắn, tổng số người e rằng vượt quá ba ngàn, năm mươi người thì có tác dụng gì?"

"Nhưng mà..."

"Nhưng mà cũng không được!"

Thấy Hắc Sơn Dương còn muốn xúi giục mình ra tay, Leon nhíu mày từ chối không chút do dự:

"Cho dù là nhà Lane, cũng không phải ai cũng đáng chết, rất nhiều người chỉ là làm việc cho trang viên này thôi, không hề liên quan đến tội ác của nhà Lane, cho nên dù tao có năng lực giết hắn ba ngàn lần, tao cũng sẽ không làm như vậy!"

Sau khi nói xong lý do rút lui, hai chân Leon kẹp chặt cán chổi, ép ra chút thể lực ít ỏi còn lại, từ trên không trung lao đi với tốc độ tối đa về hướng Cục Dọn Dẹp!

Điều thứ nhất trong "Kinh Thánh Emma": Đánh không lại thì chạy, về nhà gọi Cục trưởng!

Đáng tiếc là, mặc dù "Kinh Thánh Emma" luôn luôn đúng, nhưng sự việc phát triển chưa bao giờ chuyển dịch theo ý chí của con người.

"Nhưng mày cũng chạy không thoát đâu!"

Cùng với tiếng "nhưng" cuối cùng cũng nói xong của Hắc Sơn Dương, Leon đang sắp lao ra khỏi trang viên chỉ cảm thấy xung quanh trì trệ, sau đó lập tức mất đi khả năng bay lượn, giống như thiên thạch ầm ầm rơi xuống mặt đất!

...

Ha ha, ta đâu có nói mình chỉ có thể chi phối "con người"!

Nhìn bóng người từ trên trời rơi xuống đằng xa, nửa người cắm xuống đất, Bobby Lane ở tòa nhà chính cười cười, thu hồi ngón tay đang chỉ về phía Leon.

Đồ ngu!

Nếu ví ta như một "Lãnh chúa", thì trang viên Lane chính là "Lãnh thổ" của ta, người nhà Lane đều là "Lãnh dân" của ta, còn nơi ngươi bay lượn chính là "Lãnh không" của ta! Chỉ cần sức mạnh của ngươi không vượt qua ta, thì không có tư cách bay lượn ở đây!

Nếu không phải ngươi đột nhiên bỏ chạy, có chút nằm ngoài dự liệu của ta, thì ngay khoảnh khắc ngươi nhảy ra khỏi tầng năm đã là ngày giỗ của ngươi rồi... Hả?

Nhìn Leon ở đằng xa giãy giụa hai cái, vậy mà lại bò ra khỏi mặt đất, đang chạy chậm về phía lối ra trang viên, người đàn ông trẻ tuổi không khỏi kinh ngạc trừng lớn mắt.

Cái này?!

Cường độ cơ thể của hắn so với người thường cũng chẳng mạnh hơn bao nhiêu, từ độ cao mười bảy mười tám mét rơi xuống, sao có thể không chết?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!