Lại đến thời gian diễn ra Đại Hội Tiên Văn ngàn năm một lần.
Đây là một lễ hội mà Tiên Phủ tổ chức mỗi ngàn năm, tượng trưng cho sự truyền thừa của Tiên Phủ.
Tất cả các lãnh đạo của những thế lực chủ chốt trong Tiên Phủ đều đến tham dự, vì đại hội này không chỉ đại diện cho lợi ích của Tiên Phủ mà còn thể hiện quyền uy. Cơ cấu “Tam Môn Cửu Phái” đầu tiên của Tiên Phủ cũng xuất phát từ đại hội này, và về sau thực sự trở thành những thế lực hàng đầu cốt lõi trong Tiên Phủ.
Trại Hắc Phong của Ngô Xung cũng nhận được lời mời.
Ngô đại đương gia vừa mới lĩnh hội được “Đại Đạo” nên cũng xem đây là dịp tốt để “thu phí bảo hộ” và cùng thuộc hạ đến tham dự.
Cửu phái bí ẩn xưa nay cũng lộ diện. Trước đây, ai nấy đều thấy Cửu phái thần bí, nhưng khi đã trở thành kẻ thống trị một phương, Ngô Xung mới hiểu rõ rằng những môn phái này đều là thế lực do kẻ khác dựng nên, chuyên dùng để thực hiện những chuyện bất tiện cho các chủ nhân thực sự.
Ví dụ như Đạo nhân Bi Ai, y một mình đã dựng nên bốn phái trong Cửu phái.
Môn phái mà Ngô Xung từng dẫm nát khi từ tầng dưới Tiên Phủ trở về cũng là một trong số đó. Năm môn phái còn lại đều có người đứng sau; chẳng hạn Thái Nhất Kiếm Phái, người đứng sau là Quỷ Xà, đương kim chưởng môn chính là Trần Quan, kẻ từng nhiều lần dẫn đường cho hắn.
Với việc Quỷ Xà quy phục, Thái Nhất Kiếm Phái giờ cũng thuộc về Trại Hắc Phong, được xem như thế lực trực thuộc sơn trại.
Ngoài Cửu phái, Tam môn cũng có mặt.
Trong ba môn này, có hai môn từng va chạm với Ngô Xung và chịu tổn thất nặng nề. Sau đó Ngô Xung không còn quan tâm đến họ, nhưng lần này họ cũng xuất hiện tại đại hội và đã thay đổi người nắm quyền. Tuy nhiên, khi thấy Ngô Xung, những người mới này đều vô thức lùi lại, thậm chí không dám nhìn thẳng vào anh. Trên chiến trường Tiên Phủ, danh tiếng của đại đương gia Trại Hắc Phong đã vang lừng; ngay cả người canh giữ vùng biển cũng giúp anh củng cố danh tiếng.
Khác với những lần trước, lần này Mười Hai Thánh không xuất hiện như một thể thống nhất mà chia thành hai phe. Trong đó, Tý Thử, Mão Thố, Sửu Ngưu và Tỵ Xà đã quy phục Trại Hắc Phong sau trận chiến vừa qua, trở thành bốn Thánh Điện dưới quyền của trại.
Tám gia tộc còn lại đứng về phe kia, vẫn theo sau Thánh Tôn Thân Hầu.
Những Thánh Tôn từng bị nổ tung trên chiến trường nay đều xuất hiện trở lại, ngay cả khí tức cũng chẳng có gì khác trước.
“Ngươi chịu đến là tốt rồi. Dù sao, Tiên Phủ cũng là của chúng ta, loạn lên thì chẳng tốt cho ai cả,” Thánh Tôn Thân Hầu ngồi xuống đối diện Ngô Xung.
Ngô Xung liếc y một cái, lập tức nhìn thấu bản chất của kẻ này.
Chỉ là một con rối.
Anh biết phía sau kẻ này là Đạo nhân Bi Ai nên cũng để y mặc sức nói. Trong số các tu sĩ có mặt, người có thể ngang hàng đối thoại với anh thì chỉ có kẻ này.
Một Đại Tiên Tôn Ngũ Cảnh.
Ở Tiên Phủ, địa vị của y gần như truyền thuyết, Đạo nhân Bi Ai hẳn cũng cảm nhận được điều tương tự, vì vậy mới chủ động đến trò chuyện với Ngô Xung.
“Những sinh linh thấp kém này cũng có giá trị của chúng. Chúng ta cần vật liệu cho các thí nghiệm, có thể để họ đi tìm giúp, như vậy sẽ đỡ phiền phức hơn nhiều. Ngươi nghĩ sao?”
Thấy Ngô Xung im lặng, Thánh Tôn Thân Hầu tiếp tục nói.
Ngô Xung không đáp lại. ANh đâu phải kẻ sát nhân điên cuồng, những người này chẳng chọc đến anh, anh giết họ để làm gì?
“Xem ra có vài quan niệm của ta và đạo huynh vẫn rất hợp nhau. Ta nghĩ rằng…”
“Sao không dùng bản thể?”
Ngô Xung bắt đầu thấy phiền nên đột ngột hỏi thẳng.
Trước khi hắn xuất hiện, Đạo nhân Bi Ai có thể một mình trấn áp tất cả tu sĩ Tiên Phủ. Với sức mạnh như thế, sao lại phải giấu đầu lòi đuôi? Lẽ nào người này mắc chứng hoang tưởng người bị hại?
“Một số người sinh ra đã tin vào chính thống, trong mắt họ, chỉ có Mười Hai Thánh mới là Tiên Tôn chính thống của Tiên Phủ.”
Vừa nói, hình dạng Thánh Tôn Thân Hầu bỗng chốc méo mó, biến thành dáng vẻ của Đạo nhân Bi Ai.
Y luôn thận trọng như vậy, trừ lần trên chiến trường, gần như không bao giờ ra ngoài bằng bản thể.
“Ta tuy không quan tâm đến suy nghĩ của bọn họ, nhưng cũng không muốn phiền phức.”
“Ngươi biết Cổ Lão Giả không?”
Lúc này, đại hội đã bắt đầu.
Các Thánh Tôn lần lượt lên diễn đàn chia sẻ kinh nghiệm tu hành, đám tu sĩ bên dưới chăm chú lắng nghe như mê như say. Ở Tiên Phủ, danh tiếng Mười Hai Thánh có uy quyền nhất, điều này Đạo nhân Bi Ai nói không sai. Bởi vì tổ tiên của họ là những người đã khai sáng Tiên Phủ, điều này được ghi lại trong lịch sử.
“Ta biết vài người, sao vậy? Có ai trong số họ từng đến tìm ngươi à?” Đạo nhân Bi Ai bỗng tỏ ra thích thú.
“Nếu vậy ngươi phải cẩn thận đấy, đám người đó chẳng dễ đối phó đâu.”
“Ngươi đã từng giao đấu với họ chưa?”
Đây là điều Ngô Xung quan tâm nhất, vì Đạo nhân Bi Ai không phải là đối thủ của anh. Nếu y đã từng giao thủ với Cổ Lão Giả, hắn có thể lấy y làm thước đo để ước tính sức mạnh của Cổ Lão Giả.
“Chưa, nhưng một số con rối của ta đã bị họ phá hủy. Lý do cũng rất kỳ quặc, ví dụ một Cổ Lão Giả tên là ‘Ô’, y phá con rối của ta chỉ vì ta cho nó hai con mắt.”
“Chỉ vì có hai con mắt mà bị phá hủy?”
Ngô Xung thở dài, bất lực.
Quả nhiên đám Cổ Lão Giả này chẳng có ai bình thường cả. Sau này nếu có cơ hội, nhất định anh phải bắt hết bọn họ, để tất cả chuyển sang tu luyện tiên đạo của anh, dẫn họ đi trên con đường chính đạo.
“Ai mà biết? Có thể trong mắt y, phải có ba con mắt mới là đúng.” Đạo nhân Bi Ai nhún vai nói bâng quơ.
Chuyện con rối bị phá với y chẳng là gì to tát, cứ chế tạo lại là xong.
“Ngươi tìm ta có việc gì?”
Sau cuộc trò chuyện, thái độ của Ngô Xung đối với Đạo nhân Bi Ai cũng hòa hoãn hơn.
“Đến tầng này rồi, điều mà chúng ta nên quan tâm chỉ còn là ‘vĩnh hằng’ mà thôi.” Đạo nhân Bi Ai thẳng thắn nói.
Ngô Xung ngồi điềm nhiên, không để tâm đến lời của y.
“À, còn một việc ta quên chưa nói.”
Đạo nhân Bi Ai chợt vỗ trán, sau đó lấy ra từ trong tay áo một chồng thư tín lớn, trong đó có không ít lá được gửi từ Thận Hải.
“Ngươi xem, toàn bộ là thư tố cáo ngươi.”
Những thư tín này đều là pháp khí đặc biệt, một loại công cụ quản lý mà Tiên Phủ dùng để giám sát các khu vực dưới quyền. Các vị trấn thủ vùng ngoại vi sẽ bị kiểm soát bằng loại thư này. Nếu gặp phải sự việc lớn, trung tâm Tiên Phủ sẽ cử người tới xử lý, cũng là một cách quản lý của Tiên Phủ. Khi Ngô Xung mới đến thế giới Tiên Phủ, sự việc ở thị trấn Hùng Môn cũng bị ai đó gửi lên bằng loại thư tín này.
Theo thông lệ, những thư tín quản lý này sẽ được nộp cho Chấp Pháp Điện, sau đó chuyển lên Chính Nhất Điện trong đại điện trung tâm, để Chính Nhất Điện xử lý.
Chỉ là từ khi Trại Hắc Phong của Ngô Xung được thành lập, Chấp Pháp Điện đã quy phục hắn.
Điều này khiến nhiều người không dám báo cáo cho Chấp Pháp Điện nữa, mà gửi thư thẳng lên Chính Nhất Điện, cuối cùng những lá thư này cũng đến tay Đạo nhân Bi Ai, kẻ quản lý thực tế.
“Trại Hắc Phong hoành hành tàn ác, mong Tiên Phủ can thiệp, trả lại một bầu trời trong sáng cho thế gian.”
“Chấp Pháp Điện và Trại Hắc Phong cấu kết, lâu ngày Tiên Phủ tất sẽ chia rẽ, trở thành mớ hỗn độn như Thận Hải. Mong Mười Hai Thánh đứng ra diệt trừ Trại Hắc Phong.”
Ngô Xung tùy tiện lật xem một số thư tín, không khỏi thấy buồn cười.
Những kẻ tố cáo này chẳng biết là từ đâu mà ra, có người từ tầng ngoại vi, có người ở trung tầng, thậm chí không ít người ở khu vực trung tâm.
Họ đều có một điểm chung.
Đó là hầu hết là những tu sĩ cấp thấp, dành cả tâm huyết cho Tiên Phủ.
Lòng họ thì tốt, nhưng vị trí đứng chưa đủ cao, nên cách nhìn nhận vấn đề cũng có phần lệch lạc.
Logo [/images/OEBPS/Images/Logo.png]