Dân làng chất phác của làng Liễu Thụ dừng lại khoảng mười hơi thở, sau đó đột nhiên lao vào Ngô Xung như những con chó điên.
Không chỉ mấy người dân bị Ngô Xung đá bật cửa, mà cả những "dân làng" trong các căn nhà khác cũng đều nổi loạn.
Từng người phá cửa, nhảy qua cửa sổ lao vào cắn xé Ngô Xung.
"Thật quá hiếu khách."
Đối diện với sự nhiệt tình như vậy, Ngô Xung khẽ ấn ngực mình.
Lớp da người thứ nhất lập tức "sống dậy".
Cơ thể anh phình to gần ba mét, phá tan căn nhà tranh của dân làng. Một cái phất tay đã khiến toàn bộ căn nhà sụp đổ.
Những dân làng đầu tiên đã nhào tới người Ngô Xung, nhưng làm sao tốc độ của họ có thể sánh với anh ta?
Lớp da người cấp 97 sức mạnh bừng tỉnh, anh nắm lấy người dân làng đầu tiên trong tầm tay.
Năm ngón tay siết chặt.
Chỉ nghe thấy "bụp" một tiếng, như thể một quả cà chua nổ tung. Người dân làng đã chết từ lâu này bị bóp thành một đống thịt nát, bị Ngô Xung tiện tay ném lên tường.
Đối diện với lũ "dân làng" đang lao tới từ bốn phương tám hướng, Ngô Xung dậm mạnh một chân xuống đất.
*Bùm!!*
Vùng đất xung quanh anh như gặp động đất, sụt xuống, tạo thành một hố sâu hình phễu. Sóng xung kích từ cú dậm chân phát ra như một vòng khí, thổi bay lũ "dân làng" điên cuồng xung quanh.
"Đã tìm thấy ngươi rồi."
Ánh mắt Ngô Xung lóe sáng, anh đạp mạnh chân xuống đất.
Lớp đá vỡ toác.
Cả người anh như một viên đạn phá vỡ vòng vây của lũ "dân làng" điên loạn, đáp xuống mái nhà lớn ở trung tâm làng.
Với trọng lượng hiện tại của anh, mái nhà lớn này chưa trụ được đến một giây đã sụp đổ dưới chân anh.
Ngôi nhà đổ nát, gạch ngói văng tứ tung.
Giữa làn bụi, Ngô Xung đứng dậy, cơ thể tỏa ra một luồng khí xám trắng đậm đặc. Đây chính là linh khí mà anh đã cải tạo ra.
Bên trong ngôi nhà lớn.
Một con dạ yêu loài bò đứng thẳng ngồi ở đó, gương mặt xám xịt như một bức tượng đá.
Không chút cảm xúc.
Những dạ yêu này, thực chất không phải sinh vật sống, chúng giống như những chương trình được lập trình sẵn.
"Khác với con gà trống kia, ngươi lây nhiễm bằng cách nuôi nhốt và đồng hóa phải không?"
Ngô Xung nhìn con dạ yêu bò ngồi đối diện, khẽ vặn cổ tay.
Nụ cười dữ tợn trên khuôn mặt cùng với thân hình cao lớn hơn ba mét khiến anh trông càng đáng sợ, nếu anh cạo trọc đầu nữa thì hẳn sẽ còn bạo lực hơn.
Nhìn thấy Ngô Xung tiến vào, dạ yêu bò đứng bật dậy. Thân hình khổng lồ của nó như di chuyển trong chớp mắt, xuất hiện ngay bên cạnh Ngô Xung, hai cái sừng lao thẳng tới ngực anh. Nhưng trước khi sừng bò chạm tới, một luồng khí xám trắng đã ập đến trước.
*Bùm!!*
Dạ yêu bò rất nhanh, nhưng Ngô Xung còn nhanh hơn.
Khi sừng bò chỉ còn cách cơ thể một chút, anh đã kịp thời giơ tay chộp lấy.
Cú lao mạnh khiến cơ thể anh bị đẩy lùi, thổi bay những "dân làng xác sống" đang đuổi theo. Hai chân anh kéo lê trên mặt đất, tạo thành hai rãnh sâu, nhưng cuối cùng vẫn dừng lại. Còn luồng khí xám trắng xoay quanh cơ thể anh, nhưng bị lớp da người chặn lại bên ngoài.
Chặn được!
So với lần trước khi đối mặt với dạ yêu gà trống, lần này Ngô Xung đã một mình chặn được dạ yêu bò.
Cảm nhận sức mạnh từ tay mình, cùng với bàn tay không bị tổn thương chút nào, ánh mắt Ngô Xung lóe lên tia tàn nhẫn.
Dạ yêu?
Bất tử?
"Ăn một đòn của ta đi."
Hai tay nắm chặt lấy sừng bò, cơ bắp trên cơ thể anh cuộn lên, sức mạnh bùng phát truyền khắp cơ thể và hội tụ về đôi tay. Anh nhấc bổng con dạ yêu bò lên như nâng một quả bóng, rồi đập mạnh xuống đất.
Sau cú va chạm khủng khiếp, một tiếng "rầm" vang lên.
*Rắc!*
Một âm thanh vang lên, thân hình dạ yêu bò bị vỡ làm đôi, khí xám từ vết nứt thoát ra.
Một đòn tiêu diệt.
Trước đây, anh phải tập hợp cả đám anh em trong sơn trại để bao vây mới hạ gục được dạ yêu, nhưng giờ anh đã có thể tự tay xử lý nó.
Đây hoàn toàn là sự áp đảo.
Sau thời gian dài bế quan, sức mạnh của anh đã vượt xa quá khứ.
"Chỉ tiếc là không có thanh máu xuất hiện."
Ngô Xung có chút tiếc nuối.
Điều này cũng chứng minh cho giả thuyết trước đó của anh, sau khi chuyển nghề, những quái vật cấp thấp thực sự không còn mang lại kinh nghiệm nữa.
Dạ yêu bò đang cố gắng phục hồi, cơ thể bị đứt đoạn của nó đang được luồng khí xám kéo nối lại. Theo tình hình trước đây với dạ yêu gà trống, dạ yêu bò hiện tại có lẽ đã gần cạn máu, rơi vào trạng thái hấp hối.
Nhưng thứ này rất khó giết, cho nó chút thời gian là nó có thể hồi phục.
"Không còn giá trị nữa."
Nhìn đám dân làng điên cuồng đang lao tới, Ngô Xung nhấc chân, đạp thẳng xuống đầu dạ yêu bò.
Lực lượng linh khí kết hợp ba loại sức mạnh, sức hủy diệt của nó vượt xa yêu công thông thường.
Một cú đạp xuống, dạ yêu bò lập tức bất động, cơ thể vỡ tan thành từng mảnh đá xám trắng.
Một cú quăng, một cú đạp.
Con dạ yêu từng khiến anh phải bỏ chạy khi còn ở Thiết Hà bang, sau này cần cả chục anh em trong sơn trại xông pha mới tiêu diệt được, giờ chỉ trong vài chiêu đã bị hạ gục.
Sống ở thế giới này lâu như vậy, cuối cùng Ngô Xung cũng có được thực lực để đứng vững.
"Hiện tại, với lớp da người thứ nhất được kích hoạt, sức mạnh mà ta có thể sử dụng vào khoảng..." nhìn dạ yêu bò bị đạp chết dưới chân, trong đầu Ngô Xung lập tức có một đơn vị đo lường.
"Năm bò."
Với ba lớp da người, đặc biệt nếu kích hoạt lớp da cấp 98, có lẽ sức mạnh của anh sẽ đạt đến sáu bò, thậm chí cao hơn.
Cấp 6 sau lần chuyển sinh thứ hai, cộng thêm ba lớp da người hơn cấp 90, sức mạnh bùng nổ của anh đã vượt xa yêu công võ giả cùng cảnh giới.
Theo tính toán của Ngô Xung.
Yêu công võ giả cấp 6 sau lần chuyển sinh thứ hai, cùng lắm cũng chỉ đạt sức mạnh một bò rưỡi.
Những thiên tài trăm năm khó gặp, có thể đạt cấp 7 lần chuyển sinh thứ hai, sức mạnh cũng chỉ tầm ba bò.
Điều này có nghĩa là hiện tại, sức mạnh của Ngô Xung đã vượt xa nhị cảnh.
Chỉ không biết khoảng cách tới cảnh giới thứ ba, Thông Thần cảnh, còn bao xa...
Trong khi Ngô Xung giết dạ yêu bò.
Tại thành Thượng Thương của Thanh Châu, một trận đại chiến bùng nổ. Quân Thái Bình quay lại như dòng thác lũ, chém giết thành chủ Thượng Thương trấn giữ biên giới. Trong tình thế nguy cấp, phó thành chủ lên thay, giữ vững cục diện. Tuy nhiên, các "tiên trưởng" từ bốn thành khác đến viện trợ bị tổn thất nặng nề, máu đỏ nhuộm đỏ cả hào nước quanh thành.
Ô nhiễm từ những khí độc thoát ra từ thi thể tiên trưởng chết trận biến vùng đất quanh thành thành màu xám.
Thiên Giới phái bốn thiên tướng, Hoàng Tuyền xuất ba người bất tử.
Hai phe thế lực giao chiến ở bên ngoài Thượng Thương thành, đánh sập cả tường thành Thượng Thương thành.
Thắng thua không biết.
Sau trận chiến này, hai bên lại rút lui.
Thái Bình quân lui về nghỉ ngơi và hồi phục, Thượng Thương thành bên này thì là triệt để xong đời, thành đều sụp đổ một nửa, tiếp viện tới liên quân cũng chết không nhiều lắm. Trải qua cuộc họp cao tầng của hoàng tuyền, Thượng Thương thành bị bỏ rơi.
Logo [/images/OEBPS/Images/Logo.png]