Virtus's Reader
Tổng Võ: Người Khác Luyện Võ Ta Tu Tiên

Chương 224: CHƯƠNG 223: TẬP KÍCH ÁM SÁT

"Đồ hoa hòe hoa sói, đừng có học mấy trò của lão già."

Lời vừa dứt, sau gáy Đinh Vô Thượng liền hứng trọn một cái tát từ đại sư tỷ.

Những ngày qua, Ngô Xung đã được chứng kiến tính cách của đại sư tỷ.

Đúng là thuần đàn ông!

Làm gì cũng không thích vòng vo, lúc nào cũng muốn giải quyết mọi chuyện một cách trực diện. Lão Thiên Sư dẫn nàng đi theo bao năm qua, là muốn mài dũa bớt tính cách ấy của nàng, nhưng đến giờ xem ra mục đích đó vẫn chưa đạt được.

Đại sư tỷ này xem như đã lệch lạc hẳn rồi.

"Sư tỷ, ít ra cũng giữ chút thể diện cho ta chứ."

Mặt mũi Đinh Vô Thượng đỏ bừng.

Mấy ngày qua bị đại sư tỷ đặt cho không ít biệt danh, hắn đã nhẫn nhịn. Bây giờ còn bị đánh nữa, hắn quyết định không thể chịu đựng thêm, phải vùng dậy chứng minh mình không còn là ‘tiểu Đinh Đinh’ ngày xưa bị nàng đè xuống đất đánh nữa.

"Ngươi có ý kiến gì sao?"

Tô Đạo Ngọc nheo mắt, một tay đặt lên vai Đinh Vô Thượng.

Chỉ trong chốc lát, bên trong xe ngựa lại yên ắng trở lại.

Xe ngựa tiếp tục tiến lên, sau khi ra khỏi thành liền từ từ tiến vào khu vực núi rừng, cảnh vật bên ngoài trở nên vắng vẻ.

Đinh Vô Thượng bị đánh đến mặt mày sưng vù, nằm trong góc xe nghi ngờ cuộc đời, còn đại sư tỷ sau khi đánh xong thì thoải mái ngả người lên tấm đệm lông hồ ly.

Ngô Xung giữ nét mặt bình thản, cảnh tượng như vậy mấy ngày qua anh đã thấy không ít lần.

Thấy hoài cũng thành quen.

Hình tượng "tiền bối" mà Đinh Vô Thượng cố gắng xây dựng trước mặt anh giờ đã hoàn toàn sụp đổ.

Rầm!!

Xe ngựa đột nhiên chao đảo, đang lao đi thì khựng lại, không tiếp tục tiến lên nữa.

Vèo!

Hàng chục mũi thương sắt từ bốn phía lao tới.

Giây trước đại sư tỷ còn đang nằm thả lỏng trên tấm đệm lông hồ ly, phút chốc đã biến mất.

Bên ngoài xe ngựa, không khí như bị một lực lượng vô hình dẫn động, hình thành một cơn xoáy lớn, mọi mũi thương bay đến đều bị kéo dài ra như sợi chỉ, uốn cong về phía trung tâm.

Tô Đạo Ngọc trong bộ thanh y đứng trên nóc xe ngựa, trong lòng bàn tay nàng xuất hiện một quả cầu đen nhỏ.

Chính quả cầu này giống như hạch tâm lực hấp dẫn, làm thay đổi hướng của tất cả các đợt tập kích, khiến các đòn tấn công bị lệch khỏi mục tiêu.

Chỉ một chiêu đã phá tan toàn bộ phục kích.

Rầm!!

Khi toàn bộ đợt tấn công bị nén lại vào trong lòng bàn tay, Tô Đạo Ngọc bóp nhẹ, quả cầu đen phát nổ.

Một luồng sóng xung kích mạnh mẽ với tốc độ còn nhanh hơn bùng nổ, đẩy toàn bộ đòn tấn công phản ngược lại, tốc độ nhanh hơn khi lao đến.

Trong rừng vang lên tiếng kêu thảm thiết ‘đinh đinh đang đang’, rồi một người đàn ông trung niên mặc áo bào đen viền vàng bước ra từ trong rừng. Khi nhìn thấy Tô Đạo Ngọc trên nóc xe, mặt hắn sa sầm, nói:

"Đệ nhất đệ tử của Trấn Võ giáo, Tô Đạo Ngọc. Lão đạo sĩ ấy đúng là chịu chi, chẳng sợ tuyệt hậu hay sao?"

"Hóa ra là ngươi, đồ phổi lao. Tự lăn hay để bổn cô nương tiễn ngươi?"

Tóc đen của Tô Đạo Ngọc tung bay, tựa như một ma nữ.

Những người quen biết nàng đều biết, nàng đã nghiêm túc. Gã đàn ông áo đen này không dễ đối phó như nàng nói.

Dù Khải Hoàng đã sắp chết, nhưng một câu nói của ông ta vẫn có thể định đoạt mạng sống con người. Chỉ có những giáo phái đỉnh cao như Trấn Võ giáo mới đủ tư cách đọ sức với ông ta. Ngô Xung chọn gia nhập phe của Trấn Võ giáo cũng vì lẽ đó.

"Đi thôi!"

Đinh Vô Thượng nói với vẻ nghiêm nghị. Không còn dáng vẻ đùa cợt khi trước, hắn liếc nhìn ra ngoài một lượt, rồi đặt tay lên con rối gỗ đang điều khiển xe.

Phù lục lóe sáng.

Một luồng kim quang lướt qua mu bàn tay, và xe ngựa lại khởi động.

Rầm!!

Tô Đạo Ngọc và gã đàn ông áo đen đã chính thức giao đấu. Chỉ một chiêu đã khiến khu vực phía sau hoàn toàn tan hoang, sức mạnh cuồng bạo và khí tức thần thánh tỏa ra mịt mù. Người bình thường nhìn vào chỉ thấy một đám mây đen di động, chẳng thấy được người bên trong.

Đây chính là sức mạnh của cảnh giới Thiên Nhân, sức mạnh thần hóa.

Đại Khải từng xuất hiện không ít người tài hoa kinh diễm, trong đó không thiếu những thiên tài. Nhưng dù là những người này, cũng chưa ai vượt qua được giới hạn.

Không phải họ kém cỏi, mà là do khoảng cách về "bản chất".

Sức mạnh thần hóa không phải thứ sức mạnh vật chất có thể đối phó. Dù Ngô Xung có nghiên cứu ra bom hạt nhân ở thế giới này, cũng không thể phá vỡ giới hạn đó. Sức mạnh vật chất và sức mạnh trừu tượng của "thần" không thuộc cùng một cấp độ, giống như đại bác vĩnh viễn không thể phá hủy hình chiếu.

Những gì ngươi thấy chỉ là những gì ngươi thấy.

Thực tế có lẽ không nằm ở đây.

"Thiên Nhân cảnh..."

Cảm nhận được dao động năng lượng phía sau, Ngô Xung đã có cái nhìn rõ ràng hơn về cấp độ này.

Nhận thức này trực quan hơn nhiều so với những gì lão Thiên Sư đã từng diễn giải.

Đây là một dạng "thay đổi". Các cường giả Thiên Nhân cảnh tuy có thần thông võ đạo, nhưng phần lớn sức mạnh của họ là ở chỗ "viết lại những gì đã biết". Ví dụ như chiêu thức mà Tô Đạo Ngọc vừa dùng để đối phó với cuộc tập kích, nàng đã thay đổi lực hấp dẫn trong khu vực đó trong chốc lát, hút tất cả đòn tấn công vào tay mình, rồi phản lại bằng chính đòn tấn công của đối phương.

‘Sau khi kết đan có thể đối phó được không?’

Trong đầu Ngô Xung thoáng qua suy nghĩ này.

Trong tu luyện, kết đan là một cảnh giới có sự thay đổi về bản chất, người ta thường nói: "Một viên kim đan nuốt vào bụng, sinh mệnh của ta do ta định đoạt, không do trời."

Đó chính là Kim Đan chân nhân!

Trước đây, Ngô Xung tự tin mình có thể làm được, nhưng giờ thì chính anh cũng không thể chắc chắn nữa. Nghề nghiệp mà anh đặt ra, càng lên cao càng trừu tượng, ngay cả anh cũng không rõ những biến đổi tiếp theo sẽ ra sao. Anh chỉ có thể đi đến đâu tính đến đó. Lời lão Thiên Sư nói về "chết" và "sống" có tác động rất lớn đối với anh. Nếu có thể, tốt nhất là hiểu được những điều đó trước khi kết đan.

Xe ngựa tiếp tục tiến lên, nhanh chóng rời khỏi vòng vây phục kích.

Toàn bộ kẻ địch đều bị Tô Đạo Ngọc cản lại. Lão Thiên Sư phái nàng tới là để đảm bảo an toàn cho Ngô Xung. Nếu không, Trấn Võ giáo vừa thể hiện thái độ, người đã bị Khải Hoàng giết mất, thì sau này ai còn dám tin Trấn Võ giáo nữa.

Dọc đường, họ luôn cảnh giác, may mắn là không gặp thêm bất kỳ kẻ địch nào.

Nửa ngày sau, Đinh Vô Thượng và Ngô Xung tiến vào địa phận thành Tĩnh Hải, các cao thủ của Trấn Võ giáo phụ trách tiếp ứng cũng đã đến.

Đến đây, sự cố tập kích coi như đã qua.

Thế lực ở thành Tĩnh Hải vô cùng phức tạp, ngoài Trấn Võ giáo, còn có hoàng tộc Đại Khải, Đại Minh Tự và Nho môn, tất cả đều có thế lực tại đây. Các thế lực này đan xen lẫn nhau, tạo nên một thế cân bằng kỳ quái.

Không ai muốn phá vỡ sự cân bằng đó.

Huống hồ, hoàng tộc Đại Khải cũng không phải là một khối thống nhất, các phiên vương ở thành Tĩnh Hải cũng có tính toán riêng.

Chỉ có thể nói rằng, Khải Hoàng sắp chết, mọi loại yêu ma quỷ quái đều xuất hiện.

“Vẫn chưa có tin tức gì về đại sư tỷ.”

Bên trong sảnh.

Đinh Vô Thượng trong bộ đạo bào mới thay, ánh mắt lóe lên một tia lo lắng. Đừng nhìn hắn ngày thường hay đùa giỡn với Tô Đạo Ngọc, quan hệ giữa hai người họ chẳng khác nào người thân, cùng lớn lên trong Trấn Võ giáo từ nhỏ.

Người mà Khải Hoàng phái tới tuyệt đối không đơn giản, nếu không Tô Đạo Ngọc đã không để họ rời đi trước.

Giờ mất đi chỗ dựa mạnh mẽ nhất là Tô Đạo Ngọc, tình hình ở thành Tĩnh Hải không dễ gì mở ra.

Thế cục thành Tĩnh Hải vô cùng phức tạp, nếu không có đủ sức mạnh thì chẳng làm được gì.

Tất cả mọi người đều đang chờ.

Dưới sự yên bình này là dòng chảy ngầm, không biết khi nào sẽ bùng phát. Nhiệm vụ mà lão Thiên Sư giao cho hắn, e rằng không dễ hoàn thành.

---

Hết chương

Logo [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!