“Vị ông chủ này mặt lạ lắm nhỉ?”
Một gã béo mặt đầy thịt ngồi xuống bên cạnh Ngô Xung, tay anh cầm cả một nắm lớn xèng, thiếu điều viết rõ ba chữ ‘phú nhị đại’ lên mặt mình.
“Lần đầu tới, chủ yếu là để mở rộng tầm mắt thôi.”
Ngô Xung cười hiền hòa.
Người dám chủ động bắt chuyện với anh đã lâu không gặp. Trong thế giới của Mộ Thần Mộ, anh cũng chẳng còn ai vương vấn. anh sinh ra đã là một con cá trắm xanh lớn, nếu không nhờ tu luyện thành yêu, thì xương cốt giờ chắc cũng mục rữa gần hết rồi.
“Mở mang tầm mắt là tốt, trong này có nhiều bàn nhỏ, anh có thể thử tập dợt một chút.”
Gã béo ra vẻ anh cả, vỗ vai Ngô Xung rồi đứng dậy bỏ đi.
Gã này là một tay chơi được sòng bạc mướn, chuyên bắt chuyện dò xét những yếu tố bất ổn tiềm tàng. Cửu Bảo Các lớn mạnh được như vậy, tất nhiên là có lý do của nó.
Gã béo vừa rời đi, bàn bên cạnh Ngô Xung cũng bắt đầu khai chiếu.
Đánh quyền cước.
Người chơi đặt cược dựa trên thời gian thắng thua của hai nữ võ sĩ trên sàn đấu.
Ngô Xung liếc nhìn một cái, trời ạ.
Nữ võ sĩ to quá!
Nếu không phải trên người họ còn che hai mảnh vải, anh còn tưởng đây là cuộc thi đặc biệt nào đó rồi.
Xem qua vài trận, Ngô Xung mất hứng, mấy trò quyền cước này đều được sắp xếp sẵn, dù có đặt cược thế nào thì cuối cùng người thắng chắc chắn vẫn là nhà cái. Cũng không loại trừ có kẻ dùng sức mạnh đặc biệt để gian lận, gã béo phú nhị đại vừa nói chuyện với Ngô Xung ban nãy chính là kẻ chuyên bắt loại người này.
Thường thì bắt được sẽ bị đánh gãy tay chân rồi tống thẳng lên quan phủ, Tiền Thân Vương đứng sau đã sắp xếp ổn thỏa hết mọi chuyện.
Không lâu sau, Ngô Xung tìm thấy Tiêu Phàm, kẻ vừa tanhg một đống lớn tiền giữa đám đông.
Gã này ăn mặc như viên ngoại, bên cạnh còn tụ tập không ít người theo cược, gã béo phú nhị đại khi nãy cũng đã đứng phía sau anh.
Nhưng kiểu giám sát này chắc chắn vô ích.
Dù Tiêu Phàm có kém cỏi thế nào, anh cũng từng là cường giả đỉnh phong ở Đại Thế Giới Thủy Ma, những thủ đoạn mà anh sử dụng, người thường sao có thể phát hiện được.
Tiêu Phàm lại thắng thêm hai ván, khiến gã béo phía sau có chút không chịu nổi, hắn đặt tay lên vai Tiêu Phàm, nhẹ nhàng nói:
“Vị bằng hữu này, ông chủ của chúng tôi muốn mời anh trò chuyện.”
“Sao? Các người Cửu Bảo Các không chịu thua nổi hay sao?”
Tiêu Phàm ra vẻ ngạo mạn.
Ngô Xung cố tình nhìn hắn một cái, không biết thằng nhóc này học được chiêu trò gì mà có thể che giấu yêu khí kín đến vậy, người thường không tài nào nhận ra. Nghĩ cũng đúng, nếu không có bản lĩnh này, Tiêu Phàm đâu dám tung hoành ở kinh thành.
“Đúng đấy, mới thắng được vài đồng thôi mà!”
“Mở cửa làm ăn, thế này là quá keo kiệt rồi, không chịu thua hay sao?”
Theo lời Tiêu Phàm, đám con bạc xung quanh cũng ồn ào phụ họa.
Bọn họ theo Tiêu Phàm thắng được không ít tiền, làm sao chịu để cho ông chủ bỏ đi dễ dàng.
“Uy tín của Cửu Bảo Các là không phải bàn cãi, chỉ là có người dùng thủ đoạn không quang minh chính đại để thắng tiền, như thế khó tránh ảnh hưởng đến hứng thú của người khác.” Gã béo cười nhẹ, nhưng lực đạo bàn tay trên vai Tiêu Phàm lại gia tăng.
Không biết từ lúc nào, xung quanh đã có hơn chục người tụ lại, bọn con bạc thấy vậy cũng im lặng hẳn.
“Được, để ta xem các ngươi muốn gì.”
Tiêu Phàm đứng dậy, không quên chỉnh lại quần áo.
anh tới đây là để gặp ông chủ của Cửu Bảo Các, tanhg tiền trong sòng bạc chỉ là cách để nhanh chóng gặp được ông ta mà thôi.
Tiêu Phàm trước nay luôn như vậy, thích đi đường khác người, điều này thể hiện rõ từ khi hắn bắt đầu mê hoặc nhân loại.
Ở bên kia, Ngô Xung cũng buông xèng trong tay, theo sau.
Khi anh bước đi, một làn sóng gợn kỳ lạ lan ra quanh anh, những người khác tự động loại bỏ hình ảnh của anh khỏi tầm nhìn như thể đã trúng ảo thuật. Đây là năng lực mà Ngô Xung học được từ ‘nương tử’ của anh, rất hữu ích.
“Thằng nhóc gan to thật.”
Đến trước cửa phòng khách quý trên lầu hai, Ngô Xung nghe thấy một giọng nói.
anh đi xuyên tường vào trong, nhìn thấy một lão già đang ngồi uống trà, nheo mắt nhìn Tiêu Phàm vừa bước vào.
‘Lão này sao trông quen thế nhỉ?’
Ngô Xung ngẫm lại, cuối cùng cũng nhận ra.
Bạch Lang!
Thời còn lang thang ở Quốc Sư Phủ, đó là con sói trắng đầy tham vọng, mảnh ý chí Ma Thần thứ hai trong tay Ngô Xung cũng là đoạt từ hắn.
“Nửa yêu, hậu duệ của Bạch Lang?”
Suy nghĩ một chút, Ngô Xung đã đoán được thân phận của ông chủ Cửu Bảo Các.
Một bán yêu có liên quan đến Quốc Sư tiền triều, lại có thể làm mưa làm gió trong kinh thành, phải nói rằng xã hội loài người thật quá phức tạp.
“Một chút trò vặt, không biết chủ nhân có để mắt tới?”
Tiêu Phàm lớn tiếng bước tới ngồi xuống ghế bên cạnh, tự rót cho mình một ly trà từ ấm của hậu duệ Bạch Lang. Hành động này lập tức thu hút sự chú ý của mọi người, mấy tên vệ sĩ định bước lên ngăn cản nhưng bị lão già phất tay cản lại.
“Ta kính ngài một ly.”
Tiêu Phàm cầm ly trà, nước trong ly nhanh chóng sôi sùng sục.
Yêu lực đun trà!
Dù rất kín đáo, lão già vẫn nhận ra, vì ông ta cũng là bán yêu.
“Gan cậu không nhỏ nhỉ.”
Lão già nheo mắt nhìn Tiêu Phàm, yêu khí của hắn đã bị lộ rõ.
Bao nhiêu năm nay, yêu quái dám lộ diện yêu khí giữa kinh thành đều bị Trừ Yêu Ty rút máu móc đan.
“Người có chuẩn bị, tất nhiên gan to.”
Tiêu Phàm nói xong, ra hiệu bằng ánh mắt cho những người khác.
Lão già trầm ngâm một chút, phất tay.
Mấy người trong phòng lập tức lùi ra ngoài, không ai dám xen lời, đủ thấy uy danh của lão già này.
“Cậu muốn gì?”
Chờ mọi người đi hết, lão già mới lên tiếng.
Ông ta biết người trước mặt có thể biết một số tin tức, mà những tin tức này lại là điểm yếu của ông. Trừ Yêu Ty không cho phép có yêu quái ở kinh thành, kể cả bán yêu. Những năm qua, lão già đã quen sống yên ổn, việc gì có thể giải quyết bằng tiền thì cứ dùng tiền giải quyết.
“Tôi muốn làm Quốc Sư.”
Tiêu Phàm đặt ly trà xuống, đồng thời cũng giải trừ pháp thuật trên mặt. Một con chồn vàng cao hơn một mét, khoác quần áo người, ngồi ngay ngắn trên ghế. Yêu khí tràn ngập cả căn phòng, nhưng kỳ lạ là không lọt ra ngoài chút nào.
“Không thể nào.”
Lão già bật cười trước điều kiện này của anh.
Quốc Sư là vị trí thế nào, nếu lão ta có thể làm được thì đã chẳng cần phải mở sòng bạc dưới lòng đất mà sống.
“Không cần ông giúp, tôi chỉ nói với ông mục tiêu của mình thôi.”
“Tôi cũng thấy mục tiêu này không thể nào.”
Tiêu Phàm vừa dứt lời, bỗng có một giọng nói từ góc tường vang lên.
“Ai đó!!”
Cả Tiêu Phàm và lão già cùng đứng bật dậy.
Hai người chỉ cảm thấy lạnh sống lưng, giống như đang giao dịch ngầm mà đột nhiên có tiếng nói vang lên ngay bên tai vậy.
(Chương này kết thúc)
Logo [/images/OEBPS/Images/Logo.png]