Qua được rồi sao?
Ngô Xung thả lỏng sức mạnh ngưng tụ trong tay, có vẻ viên thuốc của Trương lão đại thực sự đã giúp không ít. Nếu không có nó, có lẽ anh đã không chỉ bị ô nhiễm nặng mà còn làm trạm gác phát báo động rồi.
Chỉ cần không bị lộ, mọi chuyện khác đều có thể xoay xở.
Ngô Xung nghe theo chỉ dẫn, giống như những người hái thuốc khác, ngoan ngoãn để lính dẫn vào khu cách ly.
Quá trình cách ly còn suôn sẻ hơn Ngô Xung tưởng. anh cùng những người nhiễm nặng khác chỉ cần được đưa vào một khu vực cách ly riêng, rồi uống đều đặn loại thuốc thanh lọc do Tiên Phủ phát.
Thuốc miễn phí nên cũng giúp Ngô Xung giải quyết một vấn đề, nếu phải mua thì anh không chắc đã có tiền. Có lẽ Tiên Phủ cũng tính đến tình cảnh của đám người hái thuốc tự do, nên mới miễn phí loại thuốc này, xem như một trong số ít phúc lợi của họ.
Viên thuốc khá giống loại Trương lão đại từng cho anh, chỉ là có vị chua gắt, chắc là loại rẻ tiền. Dù miễn phí thì cũng chẳng ai phàn nàn.
Một tháng trong khu cách ly, bị kiểm tra hàng trăm lần, đến khi các chỉ số trên la bàn giảm xuống dưới hai chữ số thì Ngô Xung mới được thả.
“Ra ngoài nhớ uống thuốc đều đặn, tình trạng của ngươi nặng hơn những người khác đấy.”
Lúc ra khỏi khu, lính gác còn đưa cho Ngô Xung một túi thuốc miễn phí.
Ở khu cách ly hơn một tháng cũng coi là thời gian khá dài. Tiên Phủ không thể để anh mãi hưởng phúc lợi ở đây, khi đã xác định không còn nguy hiểm thì cho anh rời đi.
“Vậy là được ra rồi sao?”
Nhận túi thuốc, Ngô Xung có chút ngạc nhiên.
anh tưởng sẽ phải bị giữ lại ít nhất ba tháng, không ngờ lại được thả sớm như vậy. Thủ tục ở Tiên Phủ khá sơ sài, thậm chí không kiểm tra danh tính. Khi anh nói mình là người hái thuốc tự do, họ lập cho anh một hồ sơ tạm thời, với dòng chữ “dân lưu lạc.”
Không rõ vì nhóm này quá đông hay lý do nào khác mà Tiên Phủ không buồn kiểm tra kỹ.
“Muốn ở thêm à? Thế thì phải nộp tiền đấy.” Lính gác nhìn Ngô Xung từ trên xuống dưới, lộ vẻ coi thường.
Đối với dân lưu lạc, họ luôn tỏ thái độ như vậy.
“Không sợ mộng ma trà trộn sao?”
“Ngươi tưởng đây là nơi nào? Cứ tưởng Tiên Phủ chỉ để làm cảnh chắc?” Lính gác bật cười khinh bỉ rồi đóng cửa sổ, chẳng buồn nói thêm.
Tiên Phủ!
Có vẻ những người này rất tin tưởng vào Tiên Phủ.
Vừa bước ra khỏi khu cách ly, Ngô Xung thấy cảnh trước mắt mờ ảo rồi dần hiện rõ như một bức tranh trừu tượng. Đôi mắt qua lớp áo nấm của anh khác hẳn mắt người thường, khi chỉ có vài người xung quanh thì không rõ lắm, nhưng khi vào khu đông đúc thì hình ảnh lại trở nên khác thường.
May là mức khác thường này vẫn chấp nhận được.
“Linh khí ở đây dồi dào hơn hẳn.”
Ngô Xung đứng trước cổng khu cách ly, vươn tay cảm nhận.
Đối với sinh linh Biển Hỗn Độn, linh khí chính là kịch độc, như con bạch tuộc kia chẳng hạn, bị linh khí cao của nơi này ăn mòn đến chết. Ngô Xung cũng bị ảnh hưởng ít nhiều, nhưng nhờ Hoang Đạo của anh vốn mô phỏng “Tiên Đạo,” giúp anh dễ dàng thích ứng hơn những kẻ khác.
anh đi vài bước dọc theo con phố.
Trạm kiểm soát này là một thị trấn nhỏ lạc hậu, không chỉ đầy cát bụi mà còn nồng nặc mùi phân lừa. Các cửa hàng hai bên đường cũng trầm mặc, chẳng ai rao hàng, cũng chẳng ai buôn bán. Tất cả đều bị quản lý chặt chẽ.
Ngô Xung ngẩng đầu nhìn về cuối con phố, xa xa hình ảnh trong tầm mắt của anh biến thành một vòng tròn méo mó, thấp thoáng có bóng người nhảy múa. Ngay cả những đám mây trên trời cũng tạo thành một khuôn mặt lớn đang lẩm bẩm điều gì đó.
Tầm nhìn nấm.
Giới hạn rõ ràng trong phạm vi ba trăm mét.
“Cần tìm cơ hội thay thế vật liệu thôi.”
Ngô Xung dừng lại trước một cửa hàng gần đó. Đây là một cửa hàng lương thực, chủ quán cao lớn, còn vệ sĩ bên cạnh thì cầm gậy thô, lớn bằng bắp đùi.
“Đi hay không đây hả?”
Một giọng nói chợt vang lên.
Đó là giọng của người đánh xe, phía sau là chiếc xe ngựa lớn, bên trong đã có không ít người giống Ngô Xung, vừa từ khu cách ly ra, được gọi là “dân lưu lạc.”
Ngô Xung nhìn vào xe, thấy đã có bảy tám người, vài người trong số đó anh từng gặp ở khu cách ly, cùng là những người từng bị cách ly vì nhiễm nặng.
“Lề mề quá rồi đấy! Có bị nhốt tới đần người không?” Người đánh xe gắt gỏng.
“Đi đâu vậy?”
“Về thành, chẳng lẽ ngươi muốn ở lại trạm kiểm soát này?” Người đánh xe vẻ khó chịu.
Ngô Xung thấy vậy liền bước lên xe.
Vất vả lắm mới qua được trạm kiểm soát, tất nhiên anh muốn tiếp xúc sâu hơn với xã hội nơi này. Nơi này quá nhỏ, người sống ở đây đa phần là bán quân sự, Tiên Phủ quản lý rất nghiêm ngặt, chắc canh còn có cao thủ ẩn nấp. Muốn làm gì cũng dễ hơn khi ở một nơi ổn định hơn.
Chiếc xe ngựa từ từ rời trạm kiểm soát, trên đường đi, Ngô Xung được thấy nhiều cảnh sắc khác biệt.
Tưởng rằng thế giới phía sau Cánh Cửa Tối Thượng là tiên giới, nhưng xem ra hoàn toàn không phải. Bên ngoài trạm kiểm soát, chỉ là sa mạc khô cằn, còn phong cảnh dọc đường cứ méo mó biến đổi như thạch rau câu, khi thì rừng cây rậm rạp, khi thì đồi đá hoang tàn.
“Cảnh đẹp lắm phải không?”
Một người đàn ông ngồi cạnh Ngô Xung, cũng mang thân phận “dân lưu lạc,” đột nhiên lên tiếng.
Thấy Ngô Xung chăm chú nhìn khung cảnh bên ngoài, anh tưởng Ngô Xung có chung sở thích nên mở lời bắt chuyện.
Cảnh đẹp?
Cách nhìn nhận của ngươi thật kỳ lạ!
Trong tầm nhìn của Ngô Xung, một con sâu cát đang ăn thịt một con cá sấu, và chỉ trong chốc lát, con sâu biến thành một con rồng độc treo trên cây.
“Tôi tên Lý Tùy Vân.”
“Ngô Xung.”
Ngô Xung liếc nhìn người này rồi giới thiệu ngắn gọn.
“Ánh mắt của anh khác với người hái thuốc khác, họ thường ánh lên sự vô hồn.” Lý Tùy Vân tháo hồ lô rượu bên hông uống một ngụm, chẳng có ý định mời Ngô Xung.
“Anh cũng vậy mà.”
Ngô Xung cười, nhìn người tên Lý Tùy Vân này, cảm giác như hắn đang che giấu điều gì.
Lý Tùy Vân chỉ cười, lúc nãy nói chuyện với Ngô Xung cũng là ngẫu hứng, giờ đã hết hứng thú, hắn chẳng nói thêm gì nữa.
Xe ngựa lặng lẽ di chuyển trong hai ngày.
Vượt qua khu đồng bằng biến ảo, cảnh quan xung quanh dần trở nên bình thường.
Hai bên bắt đầu xuất hiện những cánh đồng lúa, cảnh tượng mùa màng bội thu.
Nhìn ra xa, trong tầm nhìn méo mó của Ngô Xung hiện lên một thành phố khổng lồ với hình dạng cong cong như quả trứng. Thành phố giống như một con quái vật bước ra từ tranh trừu tượng, cười nhạo về phía anh.
‘Không biết thành phố trông như thế nào khi nhìn bằng mắt thường nhỉ?’
Ngô Xung thầm nghĩ.
Hiện tại, tầm nhìn của anh qua lớp nấm chỉ ổn định khi nhìn gần, còn với khoảng cách trên ba trăm mét thì đành phải tự tưởng tượng.
(Hết chương)
Logo [/images/OEBPS/Images/Logo.png]