---
Hồi tưởng lại những chuyện đã qua, trên gương mặt của Cổ cũng hiện lên một nụ cười nhè nhẹ.
Nhìn lại những hận thù ngày ấy từ góc độ hiện tại, thì nó chẳng còn quan trọng đến thế nữa. Mỗi khoảng thời gian khác nhau, hoàn cảnh khác nhau, con người sẽ có những cảm nhận không giống nhau.
“Vào nói chuyện với mọi người đi, đều là đồng hương từ một nơi tới, giúp đỡ nhau chút cũng là việc nên làm.”
Hai người trò chuyện một lúc rồi đứng dậy đi sâu vào trong thị trấn.
Bước qua cánh cổng phủ đầy sương xám, bên trong là những công trình càng thêm hoang tàn. Từng nhóm người lẻ tẻ nằm bệt xuống đất, ngây ngô trơ trọi. Khi thấy hai người bước vào, họ chỉ động đậy đôi mắt như xác chết.
So với hai người có cấp bậc khởi nguyên, những người trong thị trấn này thì kém xa, mạnh nhất cũng chỉ đến cấp tai ương, tương đương với vị trí trung cấp ác mộng, tức tầng thứ tiên nhân.
Với số lượng khổng lồ của Tiên Phủ, tuy cấp tiên nhân không nhiều nhưng nếu chia đều ra thì cũng chẳng phải là hiếm. Những người ở cấp này sinh tồn ở đây cực kỳ khó khăn, chỉ cần sơ sẩy một chút là bị cao thủ của Tiên Phủ giết chết.
Ngay cả cấp tai ương còn vậy, nói gì đến các Chủ Thế Giới bình thường. Trong thế giới này, Chủ Thế Giới chỉ là cấp ác mộng hạ vị, còn ở Tiên Phủ, cấp này bị xem như là nguyên liệu. Những người dưới cấp Chủ Thế Giới thì càng thê thảm hơn, chẳng được tính là nguyên liệu mà chỉ là thứ hàng hóa hạng xoàng.
Thị trấn Thuận Cát đầy những kẻ xui xẻo còn chưa đạt tới cấp Chủ Thế Giới. Hầu hết trong số họ đều là những người không may đụng phải cánh cửa tận cùng trong thế giới của mình, nhắm mắt mở mắt một cái đã đến đây.
“Hoang tôn, chúng ta có thể quay về được không?”
Đang bước đi, một bàn tay bám vào gấu quần của Hoang.
Bàn tay khô quắt, chỉ còn da bọc xương. Điều tệ nhất là dù thân thể đã yếu đến vậy, linh khí vẫn không ngừng ăn mòn cơ thể, tiếng ‘xèo xèo’ phát ra không ngớt.
Đây là một tu sĩ hạng tép riu, còn chưa đạt đến cấp Chủ Thế Giới.
Người này từng là thiên tài đầy triển vọng của Linh Giới, được chưởng môn kỳ vọng. Nhưng không ai ngờ rằng vào đêm thành thân, cánh cửa tận cùng lại hiện lên trong phòng của ông ta.
Ông ta gắng sức đẩy vợ ra ngoài, còn mình thì xui xẻo lưu lạc đến nơi này, trở thành một kẻ dã nhân ở thị trấn Thuận Cát.
Tài năng từng là niềm tự hào của ông ở đây hoàn toàn vô dụng.
Không những thế, sức mạnh ông ta khổ công tu luyện lại trở thành thứ độc hại, từng giờ từng phút ăn mòn, gặm nhấm sinh mạng.
Nhưng ông ta vẫn chưa từ bỏ.
Ông muốn quay về, vì bên kia cánh cửa vẫn còn người thân đang đợi.
“Có thể quay về được.”
Hoang cúi người xuống, nắm lấy tay chàng trai, nói ra lời nói dối mà chính mình cũng không tin.
Nhưng đối phương không trả lời nữa, sinh mệnh đã dừng lại ở khoảnh khắc ấy, bàn tay bám vào gấu quần cũng bất động. Đến chết, ánh mắt của ông vẫn mang theo hy vọng.
Ông muốn trở về!
Muốn được gặp lại vợ mình, bái lại sư phụ của mình.
“Ông ấy chết rồi.”
Giọng của Cổ vang lên.
Dù đã chứng kiến cảnh này hàng ngàn lần, nhưng khi gặp lại, vẫn có chút ngột ngạt.
Những người này khác với những cường giả chủ động phá cửa như họ, chỉ là những kẻ xui xẻo dưới cánh cửa tận cùng. Họ cũng là những sinh mạng sống động, chỉ tiếc rằng thế giới này không có sự công bằng, mọi thứ đều vô tình. Chỉ cần ở đây, dù là ai, có thân phận gì, đều sẽ bị linh khí ăn mòn.
Kẻ yếu bị đào thải, kẻ mạnh ngược dòng.
“Đi thôi.”
Hoang đứng dậy, không nhìn chàng trai ấy nữa.
Anh thậm chí không nhớ nổi tên người đó. Những người như vậy trong thị trấn Thuận Cát nhiều vô kể. Biển hỗn độn gần như vô tận, dù một thế giới mỗi năm có một người lọt vào đây, thì con số này trong hải hỗn độn cũng đủ đáng sợ. Nhưng trong thị trấn Thuận Cát, chỉ có vài trăm người sống sót, kết cục của những người khác có thể tưởng tượng được.
Ở nơi này, không ai là vị cứu tinh, tất cả chỉ là những con cá ngược dòng cố gắng sống sót!
“Thành công rồi.”
Ngô Xung đưa tay vào đan lô, lấy ra một viên đại đan màu nâu.
Vừa rồi, anh đã ‘nấu’ tấm ngọc thạch trắng mà sư phụ Tằng đã tặng. Không phải là nấu theo cách thông thường mà là luyện đan.
Cách này Ngô Xung đã từng sử dụng từ rất lâu rồi.
Thuật luyện đan độc đáo là tuyệt chiêu của Ngô đại ca, mọi thứ đều có thể luyện được.
Anh ta bỏ ra một viên linh thạch để mua một đống nguyên liệu linh tinh từ sư phụ Tằng, sau đó quăng hết vào lô luyện, nấu một mẻ hỗn hợp. Khi nhiệt độ đủ, ném tấm ‘tiên văn’ vào, dùng lửa mạnh nấu ba ngày! Khi nguyên liệu cháy khô, hóa thành chất lỏng, rồi nguội lại và đông đặc, một viên đại đan đã thành.
Viên đan lớn hơn cả đầu người trưởng thành.
Nhìn viên đan còn bốc hơi trong tay, Ngô Xung há miệng. Hàm của anh kéo ra một góc độ bất thường. Một ngụm nuốt viên đan vào bụng!
Đan dược vào bụng, lập tức bùng phát ra năng lượng mãnh liệt.
Sức mạnh trong đó từ ‘tiên văn’ cố gắng vùng vẫy. Có lẽ ngay trong nhận thức của ‘tiên văn’, cũng chưa từng nghe nói ai lại ‘nhận chữ’ theo cách này. Nhưng điểm độc đáo của thuật luyện đan nằm ở đây, luyện hết mọi thứ trong thiên hạ thành thứ có thể dùng được.
Vùng vẫy khoảng mười nhịp hô hấp sau, sức mạnh tan ra.
Nguồn năng lượng huyền diệu hòa vào cơ thể Ngô Xung, cuối cùng biến thành một luồng khí thanh nhẹ trôi nổi trong đầu anh.
Cuối cùng đã học được rồi!
Nhìn ‘tiên văn’ hiện lên trong ký ức, lòng Ngô Xung không khỏi kích động.
Cuối cùng anh cũng thành công học được ‘tiên văn’.
“Phóng!”
Ngay lúc học được, Ngô Xung cũng hiểu ra ý nghĩa của ‘tiên văn’ trên tấm ngọc thạch trắng.
Chữ này tượng trưng cho sức mạnh. Khi thấu hiểu tiên văn, Ngô Xung đã biết cách sử dụng sức mạnh ấy, cũng như cách khắc nó vào thân thể, xây dựng ‘tiên cơ’ cho mình!
Trước đây sư phụ Tằng từng biểu diễn qua, điều khiển dòng nước.
Lúc đó Ngô Xung thấy rất thần kỳ, nhưng giờ nhìn lại thì chỉ là cách sử dụng cơ bản nhất của sức mạnh phù văn.
‘Tiên văn’ là một dạng tồn tại có ý thức. Để phát huy hết sức mạnh, lĩnh ngộ sức mạnh vượt xa cấp độ hiện tại, cần có tài nguyên tương ứng để luyện hóa, rèn trong cơ thể ra một tiên văn của riêng mình. Quá trình này chẳng khác gì luyện khí.
Tiểu Đầu và sư phụ Tằng có thể bám sức mạnh vào lá bùa hoặc dòng nước chính là nhờ họ đã rèn ra ‘tiên văn’ của mình.
Theo Ngô Xung thấy thì cách sử dụng này quá tầm thường.
Ở bên hải hỗn độn, anh từng thấy qua những ‘thần linh’. Tuy giờ nhìn lại thì họ khá yếu, nhưng cách họ sử dụng phù văn thì Ngô Xung thấy rất đáng để học hỏi.
“Đầu tiên luyện vài mươi ngàn chữ tiên văn đã!”
Có hướng đi rồi, tâm trí Ngô Xung lắng đọng.
Trên bảng trạng thái, cuối cùng cũng xuất hiện thông tin liên quan đến ‘tiên văn’.
Tiên văn: 1
---
Logo [/images/OEBPS/Images/Logo.png]