Đêm tối mịt mờ, sương mù dày đặc.
Ngô Xung bay lượn trên không, dưới bầu trời âm u trông chẳng khác gì yêu ma trong truyền thuyết đang xuống núi kiếm ăn.
Cảm nhận được khí tức tỏa ra từ anh, trận pháp tiên văn ở các chợ nhỏ trên mặt đất bắt đầu sáng lên. Nhưng những trận pháp mà mọi người xem như cứu tinh này, dưới mắt Ngô Xung lại yếu ớt như giấy, chỉ cần đưa tay ra là có thể xé nát.
Tiên phủ rộng lớn, trận pháp mạnh mẽ bao phủ khắp Tiên phủ đương nhiên không hề yếu kém.
Nhưng sức mạnh ấy lại phân bố khác nhau theo từng khu vực. Trận pháp tiên văn ở khu vực trung tâm đương nhiên chẳng thể xem nhẹ, đó là trận pháp có thể áp chế cả cường giả cấp Chủ Mộng. Nhưng ở tầng giữa, sức mạnh của trận pháp bị giảm sút, cường giả cấp Chủ Mộng đã có thể len lỏi vào bên trong. Còn tầng ngoài yếu nhất thì khỏi nói, với một Mộng Ma cấp Chủ Mộng, đây chẳng khác gì vùng đất vô chủ, tùy ý đi ra đi vào. Dù là Mộng Ma đỉnh cao như Ngô Xung cũng có thể tự do qua lại, vì sức mạnh trận pháp chẳng thể cản nổi họ.
Hoàng Sa Phường.
Ngô Xung dừng lại ở trên không của chợ gần nhất.
Nơi này khác xa phong cách của chợ Thanh Thạch, với khắp nơi đều là cát vàng, các kiến trúc mang phong cách đặc trưng của cát bụi, những con đường lát gỗ cũ kỹ gợi lên khung cảnh khắc nghiệt nơi đây. Đây chính là tầng ngoài, so với sự phồn hoa của tầng giữa, tầng ngoài giống như vùng đất bị lãng quên.
Sự xuất hiện của Ngô Xung cũng khiến người trong chợ bên dưới cảnh giác, họ lo sợ nhìn lên, không ai dám bước ra hỏi han.
Chíu!
Khi Ngô Xung chuẩn bị hạ xuống, một tia sáng bất ngờ lao tới từ sau lưng.
Một thanh trường kiếm đen nhánh lợi dụng màn đêm, lao thẳng vào lưng anh.
Keng!
Mũi kiếm va vào lưng Ngô Xung, bị bật ngược lại, bắn tóe hoa lửa, thanh kiếm bị vỡ vụn như sắt thường. Đứng yên tại chỗ, Ngô Xung ngoảnh lại, thấy phía sau là hàng ngàn mũi kiếm đang ùn ùn lao tới như sóng dữ.
Ở trung tâm cơn mưa kiếm, một người đạp kiếm mà đi, khí tức cấp chân tiên bao phủ khắp người mà không chút kiêng dè.
Chính là Tạ Cửu Phong, kẻ đã đuổi theo từ rìa tầng giữa.
“Thì ra là một con Mộng Ma! Xem ra lần này ta bắt được mẻ lớn rồi!” Khi một thanh phi kiếm lướt qua, Tạ Cửu Phong liền phát hiện khí tức Mộng Ma trên người Ngô Xung.
Điều này khiến hắn càng phấn khích.
Một Mộng Ma ẩn nấp trong tầng giữa, sau lưng hẳn phải có vô số kẻ và sự việc liên quan. Nếu lần này diệt trừ được hắn, biết đâu hắn sẽ liên tiếp thăng ba cấp, từ trưởng lão lên thẳng phó điện chủ.
Vận may của ta đến rồi!
“Kiếm đến đây!”
Tạ Cửu Phong hét lớn, chữ “Kiếm” trong tiên văn trên tay hắn lóe lên, rồi chuyển thành chữ “Ngự”. Đây là một kiểu trận pháp hắn điều khiển, cấp độ thứ sáu – Cự Luân! Từ cấp độ thứ tư trở lên đã không phải ai cũng có thể lĩnh hội được. Đến giờ, trận pháp mạnh nhất mà Ngô Xung từng tiếp xúc chỉ là Huyền Quang, ở cấp độ thứ năm.
Với trận pháp cấp Cự Luân, Tạ Cửu Phong vượt xa chân tiên thông thường, thuộc hàng cao thủ trong giới chân tiên.
Vô số phi kiếm như màn mưa dồn dập tụ lại quanh Tạ Cửu Phong.
Trong quá trình ấy, tiên văn trên phi kiếm của hắn tiếp tục biến hóa, thoáng qua chữ “Phong”, mỗi thanh kiếm toát lên khí tức sắc bén. Sức mạnh điều khiển trận pháp trơn tru vô cùng, sức mạnh bùng nổ lên đến sáu mươi lần!
“Kẻ của khu Ly sao?”
Ánh mắt Ngô Xung quét qua, lập tức nhận ra thân phận của Tạ Cửu Phong. Đối với tình hình tầng giữa bây giờ, anh đã nắm rõ, phù hiệu thân phận của những kẻ này anh cũng dễ dàng nhận ra.
“Thác Kiếm!”
Tạ Cửu Phong không để tâm đến Ngô Xung đang nghĩ gì, chỉ cần khẽ động ý niệm, toàn bộ phi kiếm xung quanh hắn liền ‘sống’ dậy, hóa thành thác nước kiếm đổ xuống Ngô Xung.
“Đây là sức mạnh điều khiển tiên văn cấp chân tiên sao?”
Lần đầu tiên Ngô Xung đối đầu với một kẻ mạnh sử dụng tiên văn như vậy.
Sức mạnh của Tiên phủ mang quy tắc hoàn toàn khác với biển hỗn độn bên kia, thiên về khả năng phá hoại.
Ngô Xung nảy ra ý nghĩ, bắt chước cách của đối phương, tiên văn trong cơ thể anh cũng ‘sống’ dậy.
Năng lượng trận pháp Huyền Quang cấp năm từ từ hiện ra, trên dòng sáng hiện lên chữ “Thuẫn”, rồi lại biến thành chữ “Giải”. Từ xa nhìn lại, cả người anh như một khối cầu hỗn nguyên, bao quanh là một màn ánh sáng xám trắng mờ ảo, tiên văn xoay chuyển trên đó.
Đây là sức mạnh anh chỉ nắm được sau khi đột phá chân tiên. Nếu là trước kia, đối diện với biển kiếm này, anh chỉ có thể triệu hồi bản thể mới đỡ nổi.
Kiếm biển hung hăng đâm tới, hai nguồn sức mạnh va chạm trên không trung của Hoàng Sa Phường. Cát bụi bị sức mạnh cuốn bay tứ tung, ngay cả trận pháp bảo vệ Hoàng Sa Phường cũng bị lung lay. Ánh sáng rực rỡ của tiên văn khiến nhiều công trình chao đảo, một số ngôi nhà kết cấu yếu thậm chí còn nứt vỡ. Điều này khiến đám tán tu trốn bên trong run rẩy sợ hãi.
Nhìn lên hai cường giả đang giao đấu trên cao, lòng họ tràn đầy nỗi sợ hãi trước thế giới bên ngoài.
Với những tán tu tầng ngoài như họ, chân tiên chỉ là truyền thuyết. Ngay cả tiên nhân trấn thủ Hoàng Sa Phường giờ cũng chỉ dám co mình trong trận pháp tiên văn, không dám ló đầu.
“Ta nghĩ là Mộng Ma nào đó, hóa ra chỉ là kẻ đồng đạo giả trang.”
Nhìn thấy tiên văn mà Ngô Xung điều khiển, mắt Tạ Cửu Phong sáng lên, nghĩ rằng mình đã nhìn thấu bí mật của đối phương. Hình dạng ‘Mộng Ma’ này hẳn là do đối phương ngụy trang để che giấu thân phận.
Càng như vậy, chứng tỏ bí mật hắn đang che giấu càng lớn.
Biết đâu, bí mật mà tiên tôn đang truy tìm lại nằm trong tay người này!
Mang ý nghĩ ấy, Tạ Cửu Phong càng dồn lực vào tay, quyết tâm dù có liều mạng cũng phải bắt được người này.
“Chỉ là sức mạnh cấp tai họa, nhưng có thể bùng phát gần như sức mạnh cấp khởi nguyên.” Ngô Xung chưa chiến đấu hết sức, mà đang quan sát cách sử dụng sức mạnh của đối phương. Đến giờ, anh vẫn chưa ‘lột xác’, chỉ dùng sức mạnh của tiên văn mà mình đã học được ở Tiên phủ.
Bốp!
Sau một cú va chạm, hàng loạt phi kiếm vỡ vụn, rơi xuống như đống sắt vụn.
Tiên văn “Thuẫn” mà Ngô Xung điều khiển cũng đầy vết nứt, rõ ràng là anh đã lép vế trong lần va chạm này.
Đây chính là sự chênh lệch của trận pháp.
Trận pháp Cự Luân cấp sáu vốn dĩ cao hơn trận pháp Huyền Quang của anh một bậc, thua là điều tất yếu.
Tạ Cửu Phong kết thủ ấn, những phi kiếm chưa vỡ hợp lại theo một cách khác, tạo thành ba thanh kiếm lớn. Sức phá hoại còn tiếp tục chồng chất, vượt qua cả giới hạn trước đó. Kiếm quang xoay chuyển, ba thanh kiếm như thiên thạch đâm thẳng vào tiên văn thuẫn của Ngô Xung lần thứ hai.
Đồng thời, quanh đó xuất hiện vô số kiếm khí, kiếm khí ấy tựa như những chiến binh có sinh mệnh, hoàn toàn phong tỏa đường lùi của Ngô Xung.
Rắc!
Khiên tiên văn do Ngô Xung kết hợp từ trận pháp Huyền Quang không chịu nổi áp lực mà vỡ vụn ngay lập tức.
Thắng rồi!
Tạ Cửu Phong phấn khích, công lao lần này thuộc về hắn.
Nhưng ngay khoảnh khắc đó, nét mặt của Tạ Cửu Phong sững lại, cảnh tượng khiên vỡ người chết mà hắn tưởng tượng đã không xảy ra, trái lại, trong tấm khiên tiên văn vừa vỡ, một tấm khiên tiên văn khác lại xuất hiện.
Lớp này chồng lớp khác, là những tấm khiên ghép từ tiên văn hoàn toàn khác trước.
Chuyện gì thế này?
Logo [/images/OEBPS/Images/Logo.png]