Virtus's Reader
Trạch Nhật Phi Thăng

Chương 6: CHƯƠNG 6: KẺ SÁT THẦN, HỨA ỨNG 2

Đột nhiên, bên ngoài miếu vang lên một giọng nói, Thành Hoàng Tiết Linh Phủ nhìn theo tiếng nói, hóa ra là huyện lệnh Linh Lăng - Chu Dương thống lĩnh một số quan lại, lao nhao xông vào trong miếu.

Một vị quan đi lên phía trước nói: “Hứa Ứng là người sống, hắn phạm tội giết Tưởng viên ngoại, đương nhiên phải trừng phạt theo luật pháp dương gian. Án này nằm trong quản lý của huyện nha Linh Lăng chúng ta! Tiết Thành Hoàng, ngươi có thể thu hồi mệnh lệnh được rồi!”

Thành Hoàng Tiết Linh Phủ cười lạnh nói: “Hứa Ứng giết thần linh của âm Đình chúng ta, mạo phạm pháp luật âm Đình chúng ta, đương nhiên phải trị tội theo luật pháp của âm Đình! Chu huyện lệnh, mời các ngươi về đi.”

Huyện lệnh Chu Dương cười ha hả, phất tay áo đi ra ngoài, tới trước cửa miếu lại dừng bước, quay đầu lại nói: “Từ khi Đông Bình Quận Vương phản loạn tới nay, âm Đình từ từ xâm chiếm dương gian, càng ngày càng nhúng tay vào nhiều chuyện! Thế nhưng trong mảnh đất Linh Lăng nhỏ bé này, trước đây hay sau này cũng là địa bàn của Chu gia ta, âm Đình đừng hòng nhúng chàm! Người đâu!”

Các quan lại dưới trướng hắn dồn dập khom lưng.

Chu Dương sắc mặt âm trầm: “Bắt Hứa Ứng về quy án cho ta, nếu gặp phản kháng hay người ngoài cản trở, bất luận đối phương là người hay là thần, giết chết không cần luận tội!”

“Rõ!” Các quan lại lục tục rời khỏi.

Thành Hoàng Tiết Linh Phủ hừ lạnh một tiếng, xua tay. Thổ Thần trên vai hắn hiểu ý, lập tức nhảy xuống, hóa thành làn khói xanh chui xuống dưới đất, đuổi theo Chu Dương.

Không bao lâu sau, huyện lệnh Chu Dương thống lĩnh một số quan lại đi tới khu ruộng của Tưởng gia. Các thôn dân thấy quan sai tới còn sợ hãi hơn lúc thấy thần linh lão gia, đồng thời quỳ rạp xuống đất, không dám ngẩng đầu lên.

Chu Dương thống lĩnh quan sai đi qua giữa các thôn dân đang quỳ rạp xuống, cực kỳ hứng thú quan sát pho tượng thần linh áo lục dưới đất, giơ tay so sánh với cái lỗ lớn trên gáy pho tượng.

“Một loại yêu pháp dị hóa, có thể khiến thân thể hóa lớn, là pháp môn võ đạo.” Hắn hạ giọng cười nói: “Hứa Ứng này chỉ là một thảo dân, không ngờ lại tu luyện yêu pháp, thú vị đấy.”

Chu Dương xua tay, để quan sai đi làm việc, bản thân lại ngồi xuống lưng một thôn dân, vẻ mặt ôn hòa nói: “Ngọc Bá, năm nay thu hoạch ra sao?”

Tưởng Ngọc Bá là trưởng thôn trong khu ruộng Tưởng gia, hắn cẩn thận nói: “Hôm nay thu hoạch khá tốt, được thêm ba đấu thóc.”

Chu Dương gật đầu, nở nụ cười hiền lành: “Hoa màu phát triển ra sao?”

“Hoa màu đều rất tốt.” Tưởng Ngọc Bá cười bồi nói.

Sắc mặt Chu Dương trầm xuống, quát lớn: “Thu hoạch rất tốt, hoa màu cũng không tệ, thế thì vì sao thuế má trong thôn các ngươi khó thu như vậy? Chẳng lẽ là không muốn bản quan sống yên lành?”

Tưởng Ngọc Bá quỳ rạp xuống đất, không dám nói gì.

Chu Dương hừ một tiếng, nói: “Bản quan thu quyên thu thuế là thu cho mình hay sao? Không phải! Là thu cho triều đình! Bản quan có ăn một hạt thóc của các vị đồng hương không? Không có! Bổng lộc của bản quan là triều đình phát! Bản quan ăn uống đều là mua bằng bổng lộc, chưa bao giờ lấy một chút đồ nào của đám dân chúng lắt nhắt các ngươi!”

Tưởng Ngọc Bá vâng vâng dạ dạ, dập đầu lia lịa: “Đại nhân thanh chính liêm minh!”

Lúc này, một vị quan sai đi tới, ôm một đống kinh sách lớn lớn nhỏ nhỏ trong lòng: “Đại nhân, Hứa Ứng lẩn trốn, không có trong nhà. Thuộc hạ tìm thấy những thứ này.”

Những kinh sách này chính là chỗ đạo dẫn công mà Hứa Ứng thu thập được, Hứa Ứng vội vàng chạy trốn nên không không mang theo.

Chu Dương tiện tay cầm một quyển kinh sách lên, lật qua lật lại, vốn không mấy để ý, nhưng khi thấy chú giải mà Hứa Ứng ghi lại trên kinh sách, sắc mặt không khỏi thay đổi.

Hắn đột nhiên đứng bật dậy, đoạt lấy mấy quyển sách khác, nhanh chóng giở ra xem.

Chỉ thấy những kinh sách này quyển này cũng có chú giải của Hứa Ứng, không ngờ lại là lời bình về ưu khuyết điểm và cảm ngộ của y về các môn công pháp của yêu tộc, chữ nào cũng như châu ngọc, ngắn gọn mà cực kỳ chính xác, kiến giải rất sâu!

Đám thôn dân không ai dám thở mạnh một tiếng.

“Tên Hứa Ứng này, ta vốn tưởng hắn chỉ là kẻ giết thần, không ngờ hắn còn tu luyện yêu pháp, hơn nữa còn cất giấu nhiều kinh sách yêu pháp như vậy!”

Chu Dương giận tím mặt, cười lạnh nói: “Kẻ này giấu giếm dã tâm làm loạn thiên hạ, nếu không diệt trừ ắt thành họa lớn! Truyền lệnh của ta, nếu gặp được Hứa Ứng, không cần bắt sống, giết chết không cần luận tội!”

Các quan sai nhận lệnh, nhanh chóng rời khỏi khu ruộng Tưởng gia, truy tìm tung tích Hứa Ứng.

Các thôn dân quay sang nhìn nhau, người mà huyện lệnh Chu Dương nói tới có phải Hứa Tiểu Nhuyễn mà bọn họ quen thuộc không?

Chu Dương mang chỗ kinh sách còn lại trở về huyện nha.

Sân sau của huyện nha, một ông lão ngồi trong chòi nghỉ mát uống trà, Chu Dương đặt những kinh sách có chú giải của Hứa Ứng ở bên cạnh ông lão rồi cung kính đứng một bên.

Ông lão cầm một quyển kinh sách lên, lật xem một tờ rồi cười nói: “Những kinh sách này chỉ là công pháp Thải Khí Kỳ của yêu tộc, không có pháp môn tiếp theo, Dương Nhi cầm về làm gì?”

Huyện lệnh Chu Dương vội vàng nói: “Phụ thân xem chú giải phía sau đi.”

Ông lão Chu Nhất Hàng kia cực kỳ ngạc nhiên, lật ra phía sau, quả nhiên thấy lời chú giải của Hứa Ứng, sắc mặt dần dần nghiêm nghị. Lão nhanh chóng đọc hết một quyển kinh sách, lập tức cầm quyển khác lên, đọc lướt qua một lượt rồi lại lấy quyển kế tiếp!

Chỉ trong chốc lát, Chu Nhất Hàng đã đọc xong hết kinh sách, sắc mặt nghiêm nghị nói: “Chú giải trên kinh sách là đã kiến giải về yêu pháp tới mức thâm sâu, e rằng trong Chu gia ta, các tộc lão chuyên nghiên cứu đạo này cũng không bằng hắn! Ngươi lấy đâu ra chỗ kinh sách này? Người viết chú giải trên kinh sách là ai?”

Chu Dương nói: “Một thiếu niên mười bốn tuổi, là một người bắt rắn.”

Chu Nhất Hàng kinh ngạc ngẩng đầu lên: “Thiếu niên mười bốn tuổi?”

Chu Dương vội vàng nói: “Hắn vốn là người bắt rắn trong khu ruộng Tưởng gia, tên là Hứa Ứng, không biết vì sao lại luyện được công pháp yêu tộc, giết chết thần linh mà khu ruộng Tưởng gia thờ cúng. Bây giờ hắn đang lẩn trốn. Con vào lục soát, tìm được những kinh sách có chú giải này.”

Chu Nhất Hàng đứng dậy, sắc mặt khó lòng tin nổi: “Tộc lão Chu gia ta vì nghiên cứu yêu pháp mà không tiếc minh xâm nhập cấm địa cấm khu, đào bới động phủ thượng cổ, thương vong nặng nề! Nhưng kiến giải của các tộc lão còn không tinh thâm bằng người bắt rắn mười bốn tuổi này! Dương Nhi, con nhất định phải bắt sống kẻ này mang về!”

Chu Dương cẩn thận nói: “Thành Hoàng cũng đang đuổi giết kẻ này, con lo hắn rơi vào tay Thành Hoàng, vì vậy hạ lệnh giết chết.”

“Thành Hoàng Tiết Linh Phủ?”

Sắc mặt Chu Nhất Hàng cũng hơi đổi, trầm ngâm nói: “Nếu hắn rơi vào tay Thành Hoàng, thế thì giết chết vẫn hơn, nhưng đúng là đáng tiếc cho tài hoa này...Nếu đã kinh động tới Thành Hoàng,như vậy chuyện này nên do ta tự làm. Nếu có thể bắt giữ Hứa Ứng là tốt nhất, nếu không thể, ta phải đích thân giết chết hắn, tuyệt đối không thể để hắn rơi vào tay Thành Hoàng được!”

Chu Dương cúi người tán thành.

Chu Nhất Hàng nhanh chóng lướt đi.

Chu Dương ưỡn thẳng người, sắc mặt khó hiểu, hạ giọng nói: “Công pháp yêu tộc quan trọng đến vậy ư? Vì sao lão tổ tông và các tộc lão Chu gia lại để tâm tới công pháp yêu tộc như vậy?”

Thời kỳ thượng cổ lịch sử xa xưa, đã không thể kiểm chứng, không có nhiều văn tự ghi chép. Tới nay nhân tộc trên đời chủ yếu tu luyện bí tàng, thân thể có sáu đại bí tàng, mở được một trong số đó là có thể trở thành Na Sư, sở hữu năng lực khó mà tin nổi.

Chu gia là một thế gia Na Sư như vậy, còn là một trong những thế gia hùng mạnh nhất cõi đời, vì vậy Chu Dương rất khó hiểu về hành động nghiên cứu yêu pháp của lão tổ tông.

“Tộc lão Chu gia để tâm tới yêu pháp như vậy thì cũng thôi, Thành Hoàng là âm Thần, sao cũng để tâm?” Hắn thầm nghĩ.

Hắn nghe được một số tin đồn trong tộc, lão tổ tông Chu gia lợi dụng yêu pháp tiến hành một số nghiên cứu khá thần bí, có người nói là huyền bí trong chuyện phi thăng!

Nhưng Chu Dương chỉ là nhân viên phía ngoài Chu gia, không biết nhiều.

Khu ruộng Tưởng gia.

Các thôn dân thu dọn hiện trường, quét tước đường phố. Trong căn nhà của Hứa Ứng, đột nhiên dưới lòng đất có một làn khói mờ ảo ngoi lên.

Trong làn khói, một người thấp bé tay chân ngắn ngủn cầm trượng đầu hươu từ dưới đất chui lên, chính là Thổ Thần trong miếu Thổ Địa gần đó, tay hắn còn cầm một quyển kinh sách.

Vừa rồi quan sai tới lục soát, Thổ Thần này lấy được một quyển kinh sách, sợ bị người khác phát hiện nên vội vàng trốn dưới lòng đất, đợi quan sai đi rồi mới dám hiện thân.

Thổ Thần kia cao có hai thước, mở quyển kinh sách ra, vuốt râu rung đùi lúc lắc đầu đọc sách, miệng nói: “Không bằng rắm chó! Chú giải của Hứa Ứng còn chẳng bằng rắm chó! Ta đem tới cho Thành Hoàng đọc thử!”

Hắn mang theo quyển kinh sách, tung người nhảy một cái là chui xuống lòng đất, biến mất không còn tăm hơi.

Không bao lâu sau, trong miếu Linh Lăng Thành Hoàng, Thành Hoàng Tiết Linh Phủ mở quyển sách có chú giải của Hứa Ứng ra, sắc mặt hơi đổi, đọc cẩn thận từng chữ, đột nhiên khép quyển kinh sách lại.

“Đây là chú giải của Hứa Ứng? Đúng là kiến giải cao thâm!”

Thành Hoàng Tiết Linh Phủ căn dặn Thổ Thần: “Ngươi lập tức truyền lệnh cho tất cả các thần linh xung quanh Linh Lăng, bắt lấy Hứa Ứng, không được giết hắn, ta muốn còn sống!”

Thổ Thần vội vàng nói: “Tất cả các thần linh xung quanh Linh Lăng đều được điều động, truy tìm tung tích Hứa Ứng, không ở trong điện thờ, khó mà báo cho họ được. Hơn nữa Na Sư dưới trướng Chu huyện lệnh cũng đã lên đường, cũng đang truy tìm tung tích của Hứa Ứng!”

Thành Hoàng Tiết Linh Phủ cau mày, đứng dậy khỏi điện thờ, đi ra ngoài, thản nhiên nói: “Thôi vậy, ta tự đi một chuyến. Chuyện Hứa Ứng hết sức quan trọng, nếu Chu gia cũng muốn có hắn, như vậy ta phải bảo, đảm cho dù hắn có chết thì thi thể cũng tuyệt đối không thể rơi vào tay Chu gia!”

Chương 7: Thân thể lục bí 1

Hứa Ứng theo xà yêu đi về phía Ngô Vọng Sơn, xà yêu hiện đang ở Tần Nham Động, ngay dưới chân Ngô Vọng Sơn, chỉ có điều đường xá khá xa xôi.

Đi qua thôn xóm bên cầu Hoàng Nê, chỉ thấy phía xa có một nữ nhân cao hơn một trượng mọc ra bốn cánh tay đứng ở cửa thôn. Mỗi cánh tay của nữ nhân kia cầm một thanh bảo kiếm, đang nhìn khắp nơi xung quanh.

Đó chính là thần linh mà thôn xóm bên cầu Hoàng Nê thờ cúng.

“Mỗi người các ngươi canh gác ở giao lộ, tuyệt đối không được lười biếng!”

Nữ nhân kia phân phó các thôn dân, nói: “Cái gã tên Hứa Ứng kia chắc chắn sẽ đi ngang qua nơi này, không được để hắn chạy thoát!”

Hứa Ứng và xà yêu vội vã dừng bước, chỉ thấy ở mỗi giao lộ đều có người canh gác, thậm chí trong ruộng lúa ven đường cũng có người quan sát!

“Thành Hoàng đã hạ lệnh tất sát đối với ta!”

Trái tim Hứa Ứng đập thình thịch loạn xạ, trước mắt bỗng thấy mông lung.

Thần linh ở Linh Lăng quá đông đúc. Linh Lăng có tám trăm ngọn núi, năm trăm sông ngòi, hồ nước, thêm cả các thôn trấn, số thần linh lớn nhỏ được thờ cúng lên tới hơn hai ngàn!

Nhiều thần linh như vậy, có thể nói là Hứa Ứng có chắp cánh cũng khó thoát, hầu như không cách nào chạy trốn tới Ngô Vọng Sơn!

Cho dù y chạy đi đâu cũng chỉ có đường chết!

“Nhìn ta đây!” Xà yêu cười hì hì, đột nhiên lao ra như mũi tên rời cung, phóng thẳng về phía thôn dân chặn đường.

Các thôn dân nhìn thấy con rắn lớn dài tới hơn ba trượng đang lao về phía mình, vội vàng vứt bỏ vũ khí trong tay, nhanh chân bảo chạy, kêu gào liên tục.

“Có xà yêu!” “Xà yêu ăn thịt người rồi!” “Một ngụm một người!” “Nương nương cứu ta!” “Nương nương bị ăn mất rồi!”

Hứa Ứng nghe tiếng hét này rất giống tiếng xà yêu.

Y nhân lúc hỗn loạn nhanh chóng lao qua thôn xóm gần cầu Hoàng Nê này mà không làm kinh động bất cứ ai. Một lúc sau, xà yêu tới nơi, trên người có thêm hai vết thương bởi kiếm.

“Không vấn đề gì, thần linh của thôn xóm cạnh cầu Hoàng Nê chỉ là một ả đàn bà, chém ta hai kiếm, niệm tình ả là nữ lưu, không tính toán với ả.” Xà yêu rất rộng lượng nói.

Hứa Ứng nghiêm mặt đáp: “Đa tạ xà huynh cứu giúp. Còn chưa thỉnh giáo đại danh của xà huynh?”

Xà yêu ra vẻ đường hoàng nói: “Gia tổ tu luyện Tượng Lực Ngưu Ma Quyền, vì vậy lấy họ Ngưu. Khi ta sinh ra, phụ thân nói, loại rắn độc như chúng ta trong thời cổ đại được gọi là Ngoan, ta đứng thứ bảy cho nên đặt tên cho ta là Ngoan Thất.”

Hứa Ứng chần chừ trong chốc lát nhưng rồi không nhịn được nói: “Ngưu huynh, chữ Ngưu trong Tượng Lực Ngưu Ma Quyền ý nghĩa không phải tu luyện bản thân thành Ngưu Ma mà là khi tu luyện môn quyền pháp này, tinh thần sẽ như Ngưu Ma, không biết sợ hãi. Môn quyền pháp này không dính dáng gì tới trâu cả.”

Xà yêu Ngoan Thất thần sắc ngây dại, chớp chớp đôi mắt nói: “Ý ngươi nói là, gia tổ lý giải sai về Tượng Lực Ngưu Ma Quyền? Tên ta không sai, họ nhà ta sai?”

Hứa Ứng thăm dò: “Hay là, ngươi đổi tên?”

Xà yêu Ngoan Thất cười ha hả: “Gia tổ họ Ngưu, gia phụ họ Ngưu, chẳng lẽ ta lại quên nguồn quên gốc? Đại trượng phu đi không đổi danh ngồi không đổi họ, ta tên là Ngoan Thất.”

Còn cái họ Ngưu thì hắn ném ra sau đầu.

Dọc đường, bọn họ lại gặp phải thần linh tới từ các thôn xóm bao vây chặn đường, xà yêu Ngoan Thất lao lên phía trước, thu hút sự chú ý của thần linh, Hứa Ứng nhân cơ hội chạy trốn.

Những thần linh này cao hơn một trượng, dáng dấp cũng đủ loại hình dạng kỳ quái, có kẻ mọc ra bốn cánh tay, có tên sinh ra hai gương mặt, còn có mở mắt trên trán, cũng có mở mắt trong lòng bàn tay, giơ tay nhìn khắp bốn phía.

Bọn họ thường là hồn phách của người chết bám lên tượng thần, tiếp nhận thờ cúng của người sống, lâu dần có thần thông, có thể mượn thân thể tượng thần hành động như thường.

Hứa Ứng cố gắng tránh khỏi các thôn trấn, đi vào trong rừng núi ít dấu chân người. Chỉ có điều trong rừng núi cũng có miếu sơn thần, miếu thổ địa, trong đó cũng hay thờ cúng Sơn Thần và Thổ Địa, con suối trong núi thường có thủy thần sinh sống ở đó, bất cẩn một chút thôi là có thể kinh động tới bọn họ.

Những thần linh nơi rừng núi này thường là yêu tộc phong thần.

Bọn chúng là đại yêu tu luyện thành công, tu hành Thải Khí Kỳ tới tuyệt đỉnh, võ đạo cũng tu luyện tới tầng thứ bảy, có thể biến thành người, tiếp nhận chiếu chỉ chiêu an của Thành Hoàng, như vậy sẽ được phong làm sơn thần, thủy thần, nghe theo mệnh lệnh của Thành Hoàng.

Loại thần linh này cường đại hơn các thần linh ở thôn trấn, hơn nữa cực kỳ hoang dại, càng nguy hiểm!

Theo như lời xà yêu Ngoan Thất, bây giờ Hứa Ứng chỉ tương đương với đại yêu tu luyện thành công, còn kém xa cấp bậc yêu vương yêu thần.

Một người một rắn cố gắng tránh xa thôn xóm và miếu sơn thần, tốc độ chậm chạp, đến trưa mới đi được hai mươi dặm trong khu vực núi non.

Xà yêu Ngoan Thất ngửi ngửi, nói: “Hơi nước bên kia rất đậm, chắc chắn có nguồn nước!”

Hoa quả trong lòng Hứa Ứng đã bị ăn sạch, cũng khát khô cả cổ, bèn đi theo hắn. Không bao lâu sau tiếng nước suối vang lên, xà yêu Ngoan Thất đang định đi tới, lại đột nhiên dừng bước. Chỉ thấy phía trước dòng suối nhỏ này là một hồ nước, bên hờ hồ nước có một chiếc xe ngựa, hai chủ tớ đang múc nước.

Cách đó không xa chính là đường chuyển thư tín.

“Không có chuyện gì, là Liễu tư mã, Liễu đại nhân!” Hứa Ứng trong lòng hơi động, bước ra ngoài.

Trong xe ngựa của Liễu Tông Nguyên mang theo một cái rương dày cộp nặng trịch, dáng vẻ như sắp đi xa. Hứa Ứng đi tới cúi người nói: “Liễu tư mã định rời khỏi Linh Lăng hay sao?”

Liễu Tông Nguyên thấy y và xà yêu, hết sức ngạc nhiên, cười nói: “Hóa ra là Hứa Ứng tiểu huynh đệ. Ta nhận được chiếu thư của hoàng đế, triệu ta vào kinh.”

Hứa Ứng cũng vui mừng cho hắn, nói lời từ tận đáy lòng: “Lần này Liễu tư mã về kinh, chắc chắn sẽ được hoàng đế trọng dụng. Ta đọc ít sách, không biết nên nói ra sao, đại nhân cũng đã thấy mọi chuyện của dân chúng Vĩnh Châu rồi, chẳng mấy chốc là đại nhân thăng chức, mong ngài đừng quên bách tính Vĩnh Châu, có được hoàng đế trọng dụng, cũng nhớ để bách tính có chút cơm ăn.”

Liễu Tông Nguyên nghiêm mặt nói: “Tiểu huynh đệ yên tâm, lần này ta về kinh thành chắc chắn sẽ chặt đứt những tệ nạn cũ, giảm trừ sưu thuế, thúc đẩy cải cách, tái hiện hưng thịnh, không phụ lời nhờ vả của hương thân phụ lão!”

Hứa Ứng thầm cảm động, cúi người bái tạ: “Kẻ nơi dân dã xin đợi tin lành của Liễu tư mã.”

Liễu Tông Nguyên đáp lễ: “Không dám.”

Người hầu lấy nước xong, lái xe ngựa, nói: “Đại nhân, chúng ta mau đi thôi!”

Liễu Tông Nguyên lên xe, Hứa Ứng vẫy tay lưu luyến, nhìn theo xe ngựa đi xa.

“Liễu tư mã quan tâm tới thiên hạ, sau này cuộc sống khẽ khá hơn!” Hứa Ứng cười với Ngoan Thất nói.

Đáng tiếc, y không thể tiên tri.

Lần này Liễu Tông Nguyên vào kinh chẳng những không được trọng dụng, ngược lại còn bị xa lánh, sau đó bị giáng cấp về Liễu Châu, mấy năm sau thì tuyệt vọng qua đời, chỉ mới bốn mươi tám tuổi.

Chương 8: Thân thể lục bí 2

Xà yêu Ngoan Thất không hiểu, hỏi dò: “Hứa Ứng, nếu ngươi biết vị đại quan này, sao không ngờ hắn nói đỡ giúp cho, gột rửa tội danh của mình?”

Hứa Ứng khẽ mỉm cười: “Ngưu huynh, ngươi vừa nói đại trượng phu đi không thay tên ngồi không đổi họ, ta cũng có một câu nói.”

Y nói cực kỳ hào hùng: “Đại trượng phu tự làm tự chịu, sao phải nhờ tay người khác? Thần linh lão gia là ta giết, tất cả hậu quả do ta gánh chịu!”

“Nói hay lắm!”

Trong thác nước ở phía khác vang lên tiếng tán thưởng, khiến chim chóc trong rừng kinh hãi bay tán loạn.

Hứa Ứng cũng cả kinh, nhìn theo tiếng nói. Chỉ thấy ở thác nước đối diện có vị tiểu lại mặc áo xanh, mới khoảng hai mươi tuổi, gương mặt đầy phong độ của người trí thức, dáng dấp cũng rất thanh tú, hiển nhiên xuất thân tốt hẳn hơn loại thiếu niên dân dã như Hứa Ứng.

(Lại: chức vụ không có phẩm cấp thời phong kiến, dưới quyền quan.)

Trái tim Hứa Ứng đập kịch liệt hai lần.

Quan lại!

Người mà hắn sợ phải gặp nhất.

Hắn đã thấy rất nhiều lần, đám quan lại này xông vào trong thôn trang, ép thuế ép quyên, kéo thẳng dê bò của thôn dân đi, mặc cho bọn họ gào khóc mấy ngày liền, tâm địa vẫn như sắt đá không hề lay động.

Huống chi trong số quan lại còn có Na Sư, nắm giữ pháp thuật thần bí khó lường!

“Chỉ mong hắn không phải Na Sư...” Trái tim Hứa Ứng đập thình thịch.

“Nói rất hay!” Vị tiểu lại mặc áo xanh vỗ tay tán thưởng, nói: “Hứa Ứng, ngươi đã nói tự làm tự chịu, thế thì ngươi đại nghịch bất đạo sát hại thần linh, mạo phạm luật trời, lại giết hại Tưởng viên ngoại, tốt nhất là bó tay đền tội đi.”

“Đền cái bà nhà ngươi!”

Hứa Ứng cười ha hả nói: “Thần linh mà ta còn đánh chết, ngươi không sợ ta đánh chết ngươi hay sao?”

Vị tiểu lại áo xanh khẽ mỉm cười, giơ ngón trỏ ngón cái, nhẹ nhàng ngắt một chiếc lá non trên một sợi đằng cạnh hồ nước. Chỉ thấy chiếc lá non đó mọc chi nảy mầm trên tay hắn, nhanh chóng sinh trưởng, chẳng mấy chốc đã xanh um tươi tốt, bò lên cây liễu cạnh bờ.

Hứa Ứng thầm kinh ngạc, đây là một gã quan lại sở hữu Na Thuật!

Na Sư!

Bọn họ có pháp môn thần bí khó lường, mở cửa bí tàng của thân thể, nắm giữ lực lượng mà phàm nhân khó lòng tưởng tượng nổi, xua đuổi thần linh điều khiển quỷ quái, hàng yêu trừ ma, có sức chiến đấu mạnh mẽ nhất cõi đời này!

“Răng rắc!”

Cây liễu kia đổ sụp xuống.

Dây leo mà tiểu lại áo xanh dùng Na Pháp tạo ra như con mãng xà lớn, xoắn đứt cây liễu có gốc cây to bằng thùng nước thành thành mấy khúc!

Khóe mắt Hứa Ứng giật giật.

“Ta tên là Đinh Tuyền, là phó tư pháp của Linh Lăng. Hứa Ứng, ngươi tu luyện yêu pháp phải không?”

Tiểu lại áo xanh hờ hững giơ chân, nhẹ nhàng đặt xuống mặt nước, hồ nước nhẹ nhàng rung động, dưới đầm có hoa sen lá sen nhanh chóng sinh trưởng.

Trong đó có một chiếc lá sen đang nâng chân của tiểu lại áo xanh Đinh Tuyền!

Đinh Tuyền lại giơ chân lên bước về phía trước, lại có một chiếc lá sen từ dưới nước nhô lên, đỡ bước chân hắn.

“Hứa Ứng, tu luyện yêu pháp giúp ngươi sở hữu lực lượng mạnh mẽ, có thể đánh chết thần linh, khiến cho lòng tin của ngươi bành trướng. Nhưng ngươi chỉ đánh chết một thần linh trong thôn mà thôi! Loại thần linh trong thôn ấy còn có một biệt danh, đó là thần ngọn cỏ!”

Đinh Tuyền đạp chân lên mặt nước, mỗi bước sinh hoa sen, đi từ bờ bên kia tới, thần sắc thản nhiên: “Nhân tộc chúng ta có con đường tu luyện chân chính, cần gì phải tu luyện yêu pháp? Yêu pháp tu luyện tới mức tột cùng cũng chỉ là Thải Khí Kỳ. Thân thể có lục bí, mở được bất cứ bí tàng nào, cho dù là bí tàng tầng thứ nhất cũng đủ vượt qua thần linh trong thôn, vượt qua yêu vương!”

Hắn vừa đi vừa nói, dưới chân không ngừng có hoa sen sinh trưởng,hoa sen nở rộ, còn phía sau lại là hoa sen lá sen nhanh chóng héo tàn khô héo,biến thành bụi đen!

Hứa Ứng siết chặt nắm đấm, cười nói: “Xin hỏi thân thể lục bí là lục bí nào? Các hạ mở bí tàng nào, rồi luyện tới tầng thứ mấy rồi?”

Y bỗng ngơ ngác, nhận ra bên cạnh trống rỗng. Hiển nhiên, xà yêu Ngoan Thất đã không còn bóng dáng tăm hơi.

Hứa Ứng thấy hơi mất mát, lại lập tức yên lòng.

Đây vốn là chuyện của bản thân y, y không muốn làm Ngoan Thất liên lụy vào.

Đinh Tuyền đi tới đối diện y, cách nhau chưa tới hai trượng, chỉ có điều hắn đứng trên mặt nước, còn Hứa Ứng đứng bên hồ.

“Thân thể lục bí, Giáng Cung, Hoàng Đình, Ngọc Kinh, Dũng Tuyền, Ngọc Trì, Nê Hoàn, lục bí này chỉ có thể mở một trong số đó. Muốn tìm ra những bí tàng này cũng không dễ dàng gì.”

Đình Tuyền không hề vội vã, kiên trì giảng giải, nói: “Vị trí cụ thể của bí tàng trong cơ thể mỗi người lại khác biệt, phải có Đại Na tu vi cao thâm giúp ngươi tầm long định vị, tìm ra vị trí của bí tàng rồi giúp ngươi mở ra. Phàm phu tục tử làm sao có cơ hội như vậy được? Chỉ có người xuất thân danh môn vọng tộc, trong gia tộc có Đại Na, mới có thể mở được bí tàng, trở thành Na Sư, nắm giữ Na Thuật.”

Hắn cảm khái nói: “Vì vậy trở thành Na Sư là cực kỳ khó khăn, không phải ai cũng làm được.”

Hứa Ứng cười nói: “Ta chỉ nghe nói Chu huyện lệnh là danh gia vọng tộc nhưng chưa từng nghe nói có danh gia vọng tộc nào họ Đinh. Xem ra muốn làm Na Sư còn một cách khác, đó là làm chó cho danh gia vọng tộc.”

Sắc mặt Đinh Tuyền trầm xuống: “Ngươi muốn chết à!”

Hứa Ứng nói câu này đã chạm vào chỗ đau của hắn!

Dưới chân Hứa Ứng, đột nhiên bùn đất bắn tung lên, từng sợi dây leo thô to từ dưới đất chui ra, quấn lấy hai chân Hứa Ứng, trói chặt lại!

Dây leo sinh trưởng như độc long mãng xà, nhanh chóng quấn khắp người hắn, trói hắn như cái bánh quai chèo!

Đinh Tuyền sắc mặt âm trầm, đột nhiên giơ tay lên, dây leo mang theo Hứa Ứng kéo vun vút lên trên, dựng thẳng giữa không trung, cao tới hơn mười trượng, vượt xa rừng cây!

Bàn tay hắn đập xuống, dây leo kia cũng vung Hứa Ứng lên, đập mạnh xuống!

Chỉ nghe một tiếng nổ ầm ầm vang lên, Hứa Ứng bị đập lên đống đá cạnh hồ nước, đá vụn bay lung tung!

Đinh Tuyền giang rộng năm ngón tay, từng sợi dây leo sắc bén đột ngột chui lên từ dưới đất, đâm về phía Hứa Ứng giữa đống đá từ bốn phương tám hướng, tiếng viu viu vang vọng, như từng thanh kiếm sắc màu xanh đâm thẳng vào chỗ Hứa Ứng vừa rơi xuống!

Vô số đá vụn bắn ra, đập lung tung khắp nơi!

Đinh Tuyền nắm mạnh tay phải lại, vô số sợi dây leo quấn vòng quanh Hứa Ứng, tạo thành một hình cầu màu xanh chu vi tới chín thước, đột nhiên dây leo quấn lấy nhau, kéo căng, siết chặt!

Cho dù trong đó có là tảng đá cũng bị ép ra nước, cũng bị nghiền tới tan nát!

“Đừng có trách ta!”

Đinh Tuyền chậm rãi buông nắm tay đang siết chặt ra, khóe miệng giật giật. “Đánh người không đánh mặt, mắng người không vạch khuyết điểm. Ngươi động vào chỗ kỵ của ta, thì phải chết!”

Sau khi hắn buông tay ra, từng dây dây leo trong hình cầu kia dồn dập tan nát, hóa thành bột phấn.

Na Thuật của hắn có uy lực quá mạnh, lực lượng bộc phát vượt xa mức cực hạn mà đám dây leo này có thể chịu được, sau khi uy lực của Na Thuật bộc phát, dây leo cũng bị chấn động tới mức tan nát!

Đây là uy lực xuất phát từ bí tàng trong thân thể!

Chương 9: Vu Na Thuật 1

Khối cầu màu xanh tan vào không trung như một làn khói.

Hứa Ứng từ trên không rơi xuống, thịch một tiếng, hai chân chạm đất, đứng rất ổn định.

Đinh Tuyền ngây ngốc, người bị xoắn nát xương cốt toàn thân không thể hạ hai chân xuống đất, càng không thể đứng vững chắc như vậy được!

Nhưng Hứa Ứng lại đứng rất vững vàng!

Nhưng đây là Na Thuật!

Na Sư mở bí tàng trong thân thể, tìm hiểu thiên địa tự nhiên, tăng cường tu vi nội tại, thi triển Na Thuật!

Một sợi dây leo lúc vừa rồi của hắn có thể vặn đứt cả gốc cây lớn!

Sao Hứa Ứng chịu xong đòn này mà vẫn không chết?

Cho dù là thần linh làm bằng sắt thép cũng bị đòn vừa rồi của hắn đánh thành cái sàng, vò thành bùn nhão!

“Xem ra cho dù ngươi làm chó cho Chu gia, Chu huyện lệnh cũng không truyền thụ Na Thuật chân chính cho ngươi.”

Hứa Ứng hít một hơi thật sâu, xương cốt trên người vang lên tiếng lách cách, ngẩng đầu lên, khóe miệng rỉ máu, cười nói: “Nếu Chu gia truyền thụ cho ngươi Na Pháp chân chính, ta phải chết rồi mới đúng. Nhưng cho dù ngươi mở bí tàng, chiếm tiên cơ mà vẫn không thể giết chết ta!”

Con ngươi của Đinh Tuyền hơi co lại, hắn nương nhờ vào Chu gia, Chu gia giúp hắn mở bí tàng, giúp hắn trở thành Na Sư, nhưng dù sao hắn cũng không phải người của Chu gia, công pháp Chu gia truyền thụ cho hắn chỉ là công pháp cấp thấp, Na Thuật truyền thụ cho hắn cũng là Na Thuật cấp thấp nhất!

Cho dù hắn tự nhận mình tài năng xuất chúng, nhưng không cách nào tu luyện tới cảnh giới cao thâm, tăng cường thực lực bản thân!

Hứa Ứng thôi thúc khí huyết như điên cuồng, trong cơ thể vang lên từng tiếng sấm rền, tiếng sấm nối liền, hóa thành tiếng voi rống!

Khí huyết sau lưng y ngưng tụ lại một chỗ, hóa thành hư ảnh thần nhân đầu voi thân người.

Hứa Ứng nhìn chằm chằm vào Đinh Tuyền đứng trong hồ nước, đột nhiên giậm mạnh chân xuống, bùn đất bắn tung, y sải bước một cái đã như mũi tên rời cung, ngay khoảnh khắc sau đã lao tới trước mặt Đinh Tuyền!

“Viu”

Y xuất quyền đánh ra, thần nhân đầu voi sau lưng cũng xuất quyền tương tự, tượng lực bộc phát, mặt nước nổ tung, cuồng phong khuấy động cuốn theo sóng nước ập về phía Đinh Tuyền!

Chỉ nghe rầm một tiếng, vô số dây leo mọc lên từ trong làn nước, đan xen vào nhau, chỉ trong chớp mắt đã hình thành một cái khiên lớn bằng dây leo che trước mặt Đinh Tuyền!

Quyền phong của Hứa Ứng lướt qua, tấm khiên dây leo đã nghiền nát!

Còn lúc này Đinh Tuyền cũng xuất quyền đánh tới, từng sợi dây leo quấn quanh nắm đấm của hắn, khiến nắm đấm càng lúc càng khổng lồ, đồng thời có vô số dây leo quấn quanh cánh tay hắn, như từng bắp thịt kéo căng sau khi phát lực!

“Rầm!”

Na Thuật và võ đạo va chạm, khiến sóng nước bắn lên không trung, như bị cuồng phong lôi kéo, chao đảo bất định!

Nắm đấm dây leo ầm ầm tan vỡ, thân hình Đinh Tuyền bay ngược về phía sau, bước chân hắn di chuyển, lớp giáp dây leo dưới chân và trên người hắn bị kéo bạt tận gốc, nhổ đứt vô số sợi rễ!

Tiếp đó dây leo lại cắm rễ xuống, hóa giải lực lượng từ quyền vừa rồi của Hứa Ứng.

Đinh Tuyền vung quyền trái, vô số dây leo nhô ra soàn soạt, quấn lấy tay trái của hắn, tạo thành một nắm đấm khổng lồ.

Những sợi dây leo khác bám lên thân thể hắn, bộ rễ quấn quanh người, kéo căng, vận sức, như từng sợi dây cung, mang tới cho hắn lực lượng không gì sánh nổi!

Tuy hắn không tu luyện võ đạo, nhưng Na Thuật thật quá tinh diệu, khiến lực lượng của hắn không kém gì người luyện được tượng lực như Hứa Ứng!

“Rầm!”

Nắm đấm của hai người lại giao phong, Đinh Tuyền lại lui một bước, đồng thời lại có vô số sợi dây leo từ dưới đất mọc lên, đảm nhiệm bắp thịt và gân chằng cho hắn!

Hứa Ứng chỉ là thân thể phàm nhân, số lượng bắp thịt và gân chằng trên người chẳng khác nào người bình thường, còn Na Sư như Đinh Tuyền có thể tạo ra bắp thịt và gân chằng nhiều gấp mấy chục lần người bình thường, bù đắp lại thiếu hụt về mặt lực lượng, sánh vai với thần linh!

Cùng lúc đó, cũng có không ít dây leo từ bốn phương tám hướng cuốn về phía Hứa Ứng!

Hứa Ứng đạp chân lên một sợi dây leo, thi triển cả quyền cước, đánh tan đống dây leo, khí huyết bộc phát, lại xuất quyền đánh tới!

Đinh Tuyền đỡ hơn mười quyền của y, lùi lại mười bước, tới sát mép hồ nước, lùi vào trong rừng.

Hứa Ứng bám sát không tha, phát huy uy lực của Tượng Lực Ngưu Ma Quyền tới mức tận cùng, thôi thúc khí huyết khiến hào quang rực rỡ tỏa ra từ trong thân thể, như một vầng mặt trời từ trong đan điền không ngừng bay lên, hóa thành lực lượng hùng hồn, đi kèm với quyền cước, đánh về phía kẻ địch!

Uy thế của y càng lúc càng mạnh, nhưng cây cối bốn phía xung quanh như sống dậy, từ bốn phương tám hướng, thậm chí từ dưới chân, ồ ạt đánh về phía hắn!

Hứa Ứng tin tưởng, bây giờ mình có thể dễ dàng đánh chết những kẻ như thần linh áo lục, nhưng đối mặt với Na Sư như Đinh Tuyền, y chỉ có lực lượng chứ không cách nào đánh tới người đối phương!

Na Thuật của Đinh Tuyền lúc nào cũng hóa giải được lực lượng của hắn chỉ trong gang tấc!

Đinh Tuyền cũng âm thầm kinh hãi, cứ đỡ một quyền là hắn cảm thấy mình như bị con voi lớn nặng vạn cân va vào người, cánh tay và hai chân đều run rẩy!

Tuy Hứa Ứng chỉ là thiếu niên mười bốn tuổi, nhưng cơ thể y lại rèn luyện được một luồng lực lượng vượt xa con người, hơn nữa lực lượng này đang không ngừng tăng cường!

Có điều, dựa vào chỗ dây leo này, cho dù Hứa Ứng nắm giữ yêu lực của voi khổng lồ, hắn vẫn đỡ được!

“Hơn nữa nơi này là rừng núi, là chiến tường của ta. Trong rừng núi này, cây cối hoa cỏ đều là vũ khí của ta!”

Đinh Tuyền ánh mắt lấp lóe, đối đầu chính diện với thế công của Hứa Ứng, thầm nghĩ: “Ta có thể thong thả mài chết ngươi!”

Hắn lại đỡ một quyền, vô số dây leo nổ tung, nhưng lại có dây leo nhiều không đếm xuể uốn lượn lao tới, liên kết với quyền phải của hắn.

Nhưng ngay lúc này, một sợi ‘dây leo’ linh hoạt tới mức kỳ lạ đi tới bên cạnh hắn, không ngờ lại không hạ xuống nắm tay hắn mà hạ xuống cổ hắn.

Đinh Tuyền thầm kinh hãi, chỉ thấy sợi ‘dây leo’ kia há to miệng, để lộ nanh độc sáng như tuyết, cắn thẳng vào cổ hắn!

“Hứa Ứng, cuối cùng ta cũng đắc thủ rồi!”

‘Dây leo’ nhanh chóng trượt xuống người hắn, vui vẻ kêu vang, chính là xà yêu Ngoan Thất.

“Xà yêu?”

Đinh Tuyền thầm kinh hãi, tiện tay vung lên, vô số dây leo cuốn lấy con rắn lớn kia. Nhưng ngay lúc này, đầu óc hắn choáng váng, trước mắt tối đen.

“Độc tố lợi hại như vậy à?”

Đinh Tuyền ngơ ngơ ngác ngác, vội vàng ổn định lại thân hình, dốc hết sức điều động lực lượng bí tàng, vận toàn lực đối phó với độc rắn, bảo vệ tính mạng mình!

Xà yêu Ngoan Thất suýt nữa bị dây leo siết chết, Đinh Tuyền mất sức, hắn mới chạy trốn được, quay đầu lại kêu với Đinh Tuyền: “Độc của ta hạng năm thiên hạ, ngươi đừng hòng chữa được!”

Đinh Tuyền coi như không nghe thấy, máu thịt trên cổ nhanh chóng mục nát, không ngờ lại như thối rữa xuyên qua phần cổ, cái đầu lảo đảo. Nhưng ngay sau đó một luồng lực lượng thần bí bộc phát, phần thịt nát tách ra, máu thịt mới nhanh chóng sinh trưởng!

Không ngờ hắn lại giải được loại kịch độc hạng năm thiên hạ của xà yêu Ngoan Thất!

Chương 10: Vu Na Thuật 2

Nhưng xà yêu Ngoan Thất được gọi là dị xà, độc tính đâu dễ hóa giải như vậy?

Cái cổ của Đinh Tuyền lại mục nát, tốc độ thối rữa cực nhanh!

Trên trán Đinh Tuyền tỏa ra hào quang, gương mặt bùng lên khí xanh hừng hực, máu thịt trên cổ cứ mọc ra rồi lại mục nát, cứ như độc tính và sinh cơ đang giằng co trên cổ của hắn.

Hứa Ứng đánh xuyên qua tầng tầng lớp lớp dây leo, như con voi dữ lao vọt tới, xuất quyền đánh thẳng vào ngực Đinh Tuyền!

Đinh Tuyền kêu rên, miệng hộc máu, bàn tay Hứa Ứng đập lên xương sườn trước ngực hắn, mười ngón tay lướt như bay khắp toàn thân, đánh lệch toàn bộ khớp xương!

Đây là tuyệt kỹ của người bắt rắn!

Đinh Tuyền rơi xuống đất, không thể động đậy, vô số dây leo căng ra, nhấn chìm hắn.

Hứa Ứng đánh liên tiếp từng quyền xuống, đánh xuyên qua lớp dây leo, lại thấy dây leo kéo dài xuống tận dưới đất, lòng đất đã bị vô số sợi dây leo tạo thành một con đường, đưa Đinh Tuyền bỏ trốn!

Hứa Ứng phi thân theo hướng chấn động dưới lòng đất, xuất quyền đánh liên tục xuống mặt đất, tạo thành từng cái hố khổng lồ giữa vùng rừng núi!

Xà yêu Ngoan Thất kinh hồn bạt vía bám theo sau lưng y, chỉ thấy Hứa Ứng như phát điên đánh liền cả trăm quyền, mặt đất cũng bị đập ra cả trăm cái hố lớn!

“Phó tư pháp Đinh Tuyền!”

Xa xa vang lên tiếng quan lại: “Ngươi đang thi triển Na Thuật đấy à? Ngươi tìm thấy tên gian tặc Hứa Ứng rồi à?”

Sắc mặt Hứa Ứng hơi đổi, lại đấm thêm mấy quyền, chỉ thấy trong hố có máu tươi chảy ra xối xả.

“Tiểu Ứng, không đi là không kịp đâu!” Xà yêu Ngoan Thất nhỏ giọng giục.

Hứa Ứng không kịp kiểm tra xem Đinh Tuyền sống chết ra sao, lập tức theo xà yêu nấp vào trong rừng núi, đi về phía xa.

Xà yêu Ngoan Thất kêu lên: “Leo lên lưng ta, ta trườn đi sẽ không lưu lại dấu chân!”

Hứa Ứng nhảy lên lưng rắn, xà yêu Ngoan Thất nhanh chóng vượt núi băng đèo, cắt đuôi đám quan lại đang đuổi theo.

“Tên Na Sư kia, hắn chết rồi chứ?” Xà yêu Ngoan Thất nhanh chóng di chuyển giữa núi rừng, giọng nói không mấy chắc chắn.

Hứa Ứng nhớ tới năng lực hồi phục đáng sợ của Đinh Tuyền, trống ngực cũng đập thình thịch, nói: “Trúng độc rắn hạng năm thiên hạ của ngươi, lại thêm bị ta đánh bao nhiêu quyền như vậy, chắc chắn hắn chết rồi!”

Tuy nói như vậy nhưng y cũng không mấy tin tưởng.

Đinh Tuyền bị nát cổ rồi mà còn hồi phục được, y chưa bao giờ thấy chuyện như vậy!

Y từng nghe nói Na Sư cực kỳ đáng sợ, đây là lần đầu tiên giao chiến chính diện với Na Sư, không ngờ còn đáng sợ hơn trong tưởng tượng của y!

“Ngoan Thất, cám ơn ngươi!” Hứa Ứng đột nhiên nói.

Xà yêu Ngoan Thất ngạc nhiên, cười nói: “Ngươi nghĩ ta bỏ trốn rồi à? Ta không phải loại yêu quái không coi nghĩa khí ra gì. Ngươi báo thù cho thôn dân mà không ngại giết thần, đẩy bản thân vào nguy hiểm. Chúng ta làm yêu quái, chỉ chú ý tới một chữ nghĩa! Ngươi đã nhân nghĩa, đương nhiên ta không thể bỏ mặc ngươi chạy trốn một mình được.”

Hứa Ứng thầm cảm động, nhắc nhở hắn: “Ta là người, không phải yêu quái.”

“Đừng khẳng định như vậy, vạn nhất ngươi không phải thì sao?”

Xà yêu Ngoan Thất cười nói: “Ta chưa từng nghe nói có người nào nắm giữ yêu pháp nhanh như vậy.”

Hứa Ứng đột nhiên thấy chột dạ, chẳng lẽ mình thật sự không phải là người?

“Không, chắc chắn ta là người! Ta là người của khu đất Hứa gia, cha mẹ ta cũng là người trong khu đất Hứa gia!” Hắn thầm nhủ.

Ở một phía khác, vài quan lại trẻ tuổi nhanh chóng tới bên cạnh hồ nước, đi theo tung tích, cuối cùng cũng tìm được Đinh Tuyền.

Đinh Tuyền không chết.

Vô số sợi dây leo đứt gãy che chở cho hắn, từ dưới nền đất nhô ra.

Đám quan lại kia thấy tình cảnh của Đinh Tuyền, trong lòng càng kinh hãi. Chân tay Đinh Tuyền bị đánh nát, xương sườn cũng gãy mát không biết bao nhiêu khúc, lục phủ ngũ tạng đều bị nội thương cực kỳ nghiêm trọng!

Hơn nữa cổ hắn là một đống thịt rữa đen thui, tanh hôi khó tả, hiển nhiên đã trúng kịch độc!

Cho dù thế, hắn vẫn chưa chết!

Hắn mở bí tàng Nê Hoàn, nhân thể bí tàng này ẩn chứa sinh cơ không thể ước lượng, duy trì thân thể hắn, có thể nói gần như bất tử!

Đương nhiên, Đinh Tuyền mới mở bí tàng Nê Hoàn tầng thứ nhất, sinh cơ trong bí tàng tầng thứ nhất kiệt quệ chính là giờ chết của hắn.

Đinh Tuyền đã cách cái chết rất gần, hơi thở mong manh, sinh cơ trong bí tàng Nê Hoàn tầng thứ nhất cũng sắp cạn kiệt!

Đám quan lại kia vội vàng ra tay cứu giúp, cắt đứt thịt thối, dịch chuyển xương gãy. Trong đó có một vị quan lại mặc áo hai màu đỏ đen giơ ngón tay điểm lên mi tâm của Đinh Tuyền, truyền sinh cơ trong bí tàng Nê Hoàn của bản thân sang, giúp Đinh Tuyền áp chế độc tính.

Còn lục phủ ngũ tạng là trong thân thể, khi chữa trị phải cực kỳ tỉ mỉ, phải đợi thương thế của Đinh Tuyền ổn định rồi tự trị liệu. Những người khác giúp đỡ, rất dễ gặp bất trắc.

Hơi thở của Đinh Tuyền dần dần ổn định, chỉ có xương khớp khắp người lệch chỗ, không thể động đậy, cũng không thể nói năng được.

Vị quan lại áo hai màu đỏ đen kiến thức uyên bác, lập tức nhận ra Đinh Tuyền bị người ta đánh lệch xương khớp, vội vàng giúp hắn nối lại, dò hỏi: “Đinh lão đệ, ai khiến ngươi bị thương nặng như vậy?”

Đinh Tuyền thở phào nhẹ nhõm, lập tức thuật lại chuyện mình gặp Hứa Ứng, bị xà yêu đánh lén, xấu hổ nói: “Tên Hứa Ứng kia tu luyện yêu pháp, lại có xà yêu đánh lén sau lưng, thế nên mới chật vật như vậy...”

Đám quan lại kia liếc mắt nhìn nhau, trong mắt đều có vẻ vui mừng, lúc trước bọn họ vẫn lo Đinh Tuyền đoạt được công đầu, bây giờ Đinh Tuyền đã bị thương nặng như vậy, đừng nghĩ tới chuyện công lao nữa.

“Đinh lão đệ yên tâm dưỡng thương, chuyện bắt Hứa Ứng cứ giao cho chúng ta là được!” Ba người cười ha hả, đồng thời rời khỏi.

Đinh Tuyền nghe vậy trong lòng có phần không vui, nhưng cũng không thể làm gì, hắn đành ngồi xếp bằng xuống, định chữa thương, đột nhiên sờ vào bụng, sắc mặt không khỏi thay đổi.

“Nguy rồi!” Trên trán hắn đổ mồ hôi lạnh ào ào!

Trong lòng hắn cất một quyển “Nê Hoàn Ẩn Cảnh Luyện Khí Pháp”, đây là pháp môn luyện khí mà Chu gia truyền thụ cho hắn sau khi hắn tới nương nhờ!

Chu gia đã có lệnh cấm nghiêm ngặt, có thể học pháp môn luyện khí, cũng có thể luyện, nhưng nghiêm cấm sao chép, nghiêm cấp truyền thụ ra ngoài, nếu làm trái lệnh, giết cả nhà, diệt ba hồn, trừ bảy phách!

Bất cứ người ngoài nào, cho dù chỉ liếc mắt nhìn thôi cũng bị móc hai mắt, xóa bỏ thần trí, biến thành ngu ngốc!

Đinh Tuyền có tư tâm khác nên lén lút ghi chép lại “Nê Hoàn Ẩn Cảnh Luyện Khí Pháp” trong trí nhớ của mình, còn bây giờ quyển pháp môn này đã không cánh mà bay!

“Chẳng lẽ ta làm mất trong lúc giao chiến với Hứa Ứng?”

Trán hắn đổ mồ hôi lạnh đầm đìa, ngọ nguậy đứng dậy, đi ngược theo đường cũ, tìm kiếm khắp bốn phía, nhưng mãi vẫn không thấy đâu.

“Chẳng lẽ là...”

Hắn nhớ tới lúc Hứa Ứng đánh lệch toàn bộ xương khớp trên người mình, trong lòng càng lạnh buốt: “Lúc đó, hắn lấy trộm trong người ta?”

Hai mắt hắn tối sầm, suýt nữa ngất xỉu.

Pháp môn luyện khí của Chu gia mà truyền ra ngoài, như vậy hắn sẽ phải đối mặt với hình phạt nghiêm khắc nhất điên cuồng nhất của Chu gia!

“Nhất định phải diệt trừ Hứa Ứng, đoạt lại pháp môn luyện khí!”

Chương 11: Ba đời nhà ngốc luyện công 1

Buổi tối Hứa Ứng và xà yêu Ngoan Thất trốn ở gian miếu đổ nát bỏ hoang trong núi đá, Hứa Ứng đốt lửa trại, xà yêu Ngoan Thất tới gần lửa, sưởi ấm thân thể.

Xà yêu sợ lạnh, lạnh thì khí huyết lưu chuyển không thông thuận, sẽ xơ cứng ngủ đông, vì vậy buổi tối hắn thích tới gần đống lửa.

Hứa Ứng cho hắn nửa con vịt mà mình mang theo, bản thân thì ăn chút lương khô tạm bợ.

Thật ra Ngô Vọng Sơn Tần Nham Động hoàn toàn không xa, với tốc độ của bọn họ nhiều nhất chỉ một ngày là đi tới, thế nhưng dọc đường thi thoảng lại thấy thần ma, còn bị Na Sư truy đuổi, làm chậm trễ hành trình.

Hứa Ứng nhân lúc sắc trời còn chưa tối hẳn đi xung quanh một lượt, chỉ thấy cái miếu đốt nát này không lớn lắm, phía trước là Đại Hùng bảo điện, không biết thờ cúng thần linh gì, chẳng những không có bức tượng, thậm chí còn không có cả điện thờ.

Sân sau có một căn đình nghỉ mát, trong đình là một cái chuông đồng lớn cao hơn một người, đã rỉ sét loang lổ.

Dưới chuông đồng là một cái giếng hình lục giác, nhìn xuống dưới chỉ thấy tối đen như mực, sâu không thấy đáy. Trên vách giếng còn treo từng sợi xích sắt to bằng cẳng chân, một đầu khác của sợi xích kéo sâu xuống giếng.

Hứa Ứng kéo thử sợi xích sắt, cực kỳ nặng nề, trong giếng vang lên tiếng vọng xào xạc.

“Chắc thần linh được thờ cúng ở đây đã chạy mất rồi.” Hứa Ứng thầm nghĩ.

Y trở lại bên đống lửa, điều động khí huyết, chậm rãi thi triển Tượng Lực Ngưu Ma Quyền, nói: “Ngoan Thất, ta dạy ngươi những huyền diệu việc hành công Tượng Lực Ngưu Ma Quyền, ngươi cứ nhìn trước rồi đối chiếu với kinh văn.”

Xà yêu Ngoan Thất lập tức ngẩng đầu lên, vừa nhìn Hứa Ứng diễn luyện Tượng Lực Ngưu Ma Quyền ra sao, vừa nương theo ánh lửa đối chiếu với kinh thư.

Khí huyết của Hứa Ứng vận chuyển tới đâu, hào quang đi tới đó, cứ như có một vầng mặt trời chiếu rọi lục phủ ngũ tạng, thân thể da tóc, khiến dưới làn da hắn như có ánh sáng lưu động!

Xà yêu Ngoan Thất nghi hoặc: “Không đúng, luyện sai rồi hay sao?”

Hứa Ứng thôi thúc khí huyết hóa thành mặt trời, trong kinh thư không ghi chép!

Ông cháu ba đời nhà họ Ngưu đều là xà yêu, tất cả đều tu luyện Đại Nhật Dẫn Đạo Công và Tượng Lực Ngưu Ma Quyền, nhưng rõ ràng Tượng Lực Ngưu Ma Quyền mà bọn họ tu luyện và Tượng Lực Ngưu Ma Quyền mà Hứa Ứng tu luyện là hai thứ khác nhau!

Hứa Ứng diễn luyện Tượng Lực Ngưu Ma Quyền, vầng mặt trời trong cơ thể cũng càng lúc càng mạnh, khiến đỉnh đầu hắn bốc lên khói trắng hừng hực!

Trong khói trắng đó có mùi tanh mơ hồ, đó là khí huyết tạo thành mặt trời rèn luyện thân thể, bài trừ tạp chất trong thân thể!

Thái Nhất Đạo Dẫn Công có lôi âm luyện thể, đã tẩy rửa tạp chất trong cơ thể Hứa Ứng từ lâu, nhưng mặt trời luyện thể như vậy, không ngờ lại có thể rèn luyện những vị trí mà lôi âm không chạm tới được, đủ thấy Đại Nhật Dẫn Đạo Công cũng có chỗ độc đáo riêng!

Nhưng, xà yêu Ngoan Thất có lật nát kinh thư cũng không tìm được phần đại nhật luyện thể!

“Đừng có tìm nữa, Đại Nhật Luyện Thể là pháp môn ta lĩnh ngộ ra khi giao chiến với Đinh Tuyền.”

Hứa Ứng nói: “Pháp môn luyện thể này chắc là chỗ thiếu hụt trong Đại Nhật Dẫn Đạo Công và Tượng Lực Ngưu Ma Quyền, lĩnh ngộ ra không khó.”

Xà yêu Ngoan Thất không cam lòng: “Trong lúc chiến đấu có thể tìm hiểu được pháp môn thiếu hụt, chẳng lẽ ngươi lừa ta? Vì sao ông cháu ba đời nhà ta đều không lĩnh ngộ được? Chẳng lẽ ông cháu ba đời nhà họ Ngưu ta đều là đồ ngốc?”

Hứa Ứng không nói gì.

Y là một thiếu niên lương thiện.

Y tiếp tục điều động khí huyết, khí huyết trong cơ thể vận hành tới mức tột đỉnh, da thịt từ từ nứt ra, quyền pháp của y tiến bộ vượt ngoài sức chịu đựng cực hạn của thân thể!

Tu luyện võ đạo, thân thể có chịu được lực xung kích của võ đạo hay không là cực kỳ quan trọng. Nếu không chịu nổi mà cứ cố tu luyện sẽ khiến thân thể chịu áp lực rất lớn, càng luyện thì thân thể càng không chịu nổi, ngược lại còn dính phải nội thương nghiêm trọng, lưu lại tai họa ngầm!

Hứa Ứng đang định dừng lại, đột nhiên khi Đại Nhật Luyện Thể, vị trí ngũ tạng lại lóe lên ánh sáng ngũ sắc!

Bất tri bất giác, cường độ ngũ tạng của y đã tăng cường thêm nhiều, khí huyết càng dồi dào!

Lỗ chân lông toàn thân y như mở ra vô số van gió, khí huyết tràn ra ào ào!

Cùng lúc đó, trái tim trong thân thể hắn đập như trống, thùng thùng vang vọng, chấn động tới mức người nghe cảm thấy trong lòng bức bối, không ngừng chế tạo ra khí huyết mới, khiến khí huyết của y luôn nằm trong trạng thái toàn thịnh!

Hứa Ứng trong lòng hơi động, tiếp tục thôi thúc khí huyết.

Khí huyết tỏa ra bên ngoài ngưng tụ sau lưng hắn, khí ngưng tụ, huyết ngưng tụ, dung hợp lẫn nhau, tạo thành hình thái voi thần đầu voi thân người.

Xà yêu Ngoan Thất nhìn khí huyết ngưng tụ phía sau Ngoan Thất, đầu óc hơi đờ đẫn.

Sáng sớm hôm nay Hứa Ứng mới lấy được Tượng Lực Ngưu Ma Quyền, sau đó đạt tới Tượng Lực Ngưu Ma Quyền tầng thứ năm, có dị tượng voi thần, là luyện thành khi giết chết thần linh áo lục.

Bây giờ, trong lúc y đang dạy mình môn quyền pháp võ đạo này, lại luyện thành Tượng Lực Ngưu Ma Quyền tầng thứ sáu!

“Xem ra đầu óc họ Ngưu nhà ta không được tốt cho lắm.”

Xà yêu Ngoan Thất ai oán nói, thầm nghĩ: “Tổ phụ của ta, cha ta, kể cả ta cũng không thông minh như vậy. Nhưng có người thông minh mà. A Ứng thông minh đến thế, ta học theo hắn là không cần phải động não nữa rồi? Dù sao có động não cũng chẳng có tác dụng gì.”

Hứa Ứng ngừng tu luyện, có vẻ hơi ngại ngùng.

Vốn là mình dạy quyền, chả hiểu sao lại đột phá, quên không giảng yếu quyết cho Ngoan Thất.

Tượng Lực Ngưu Ma Quyền tầng thứ năm, dị tượng voi thần chỉ là hư ảnh do khí huyết hình thành, mơ hồ, không rõ ràng, không tăng cường mấy cho Hứa Ứng.

Tầng thứ sáu khí huyết co lại quanh người, có hình thể, không có thực thể, thế nhưng lại ẩn chứa uy lực mạnh mẽ, có thể cung cấp cho Hứa Ứng lực lượng cao gấp đôi, hoàn toàn khác với dị tượng voi thần!

Thái Nhất Đạo Dẫn Công vốn là pháp môn luyện khí đỉnh cấp, Hứa Ứng tâm tư thuần khiết, tu luyện không có tạp niệm, đương nhiên tiến bộ thần tốc.

Bảy năm tu hành, tu vi khí huyết của Hứa Ứng đã sớm như thần như ma!

Đúng như câu nói tích lũy lâu ngày bộc phát một lần, y có bảy năm tích lũy, lại thêm ngộ tính phi phàm, cho nên khi tu luyện Tượng Lực Ngưu Ma Quyền mới tiến bộ một ngày ngàn dặm.

Nhưng tiềm lực hao sạch, còn muốn tiến bộ là cực kỳ khó khăn.

“Ngưu huynh, điểm then chốt khi tu luyện Tượng Lực Ngưu Ma Quyền là ở khí huyết và rèn luyện thân thể, khí huyết đủ hùng hậu thì thân thể mới đủ mạnh mẽ, cũng có thể tu luyện tới tầng tiếp theo. Đại Nhật Luyện Thể mà ta tìm hiểu được rất thích hợp với ngươi.”

Hứa Ứng giảng giải tỉ mỉ cho xà yêu Ngoan Thất về Đại Nhật Luyện Thể, pháp môn rèn luyện thân thể này đúng là rất thích hợp với xà yêu.

Thân thể xà yêu vốn như một sợi dây thẳng tuột, Đại Nhật Luyện Thể vận hành một chu thiên rất đơn giản, không cần vận hành tới các nơi râu ria như tứ chi.

Ví dụ như bản thân Hứa Ứng tu luyện, ngoài rèn luyện lục phủ ngũ tạng còn phải rèn luyện chân tay đầu óc, rất phiền toái. Còn phiền toái hơn nữa là phải rèn luyện cả chi thứ năm, lãng phí thời gian và khí huyết.

Tuy không biết rèn luyện chi thứ năm có lợi ích gì, nhưng nếu luyện không mạnh, bị người ta đá trúng sẽ rất đau

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!