Quá rõ ràng rồi!
Trong tình huống không có BUG, người chơi đã bị hành cho ra bã.
Nhưng ít nhất, so với lần đầu tiên công thành, tình hình đã tốt hơn nhiều, chí ít thì các loại khí giới công thành cũng được vận hành khá ổn.
Diễn đàn game lại bùng nổ, người chơi thi nhau cà khịa Tứ đại công hội, đồng thời dành tặng một lời khen cực lớn cho nhà phát hành game vì đã sửa BUG quá đỉnh!
Hết cách!
Dân chơi hệ sa điêu thì nhiều vô kể.
Họ GATO với nhà giàu, GATO với mấy đứa pro, GATO với tất cả những ai hơn mình.
Vì vậy, làn sóng tung hô trên diễn đàn game lần này còn có quy mô kinh khủng hơn cả lần vượt ải công thành thành công trước đó!
Hàn Dược cũng cạn lời luôn!
Chuyện của đám người chơi tấu hài này, ai thích thì cứ lo đi, hắn còn có việc quan trọng hơn phải làm!
Cùng lúc đó.
Tại Lạc Dương.
Trên đường Chính Dương, một tửu quán ba tầng xa hoa đã long trọng treo biển khai trương.
Vì sao lại nói là xa hoa?
Đầu tiên là vị trí, đường Chính Dương chính là trục đường chính trong thành Lạc Dương, nói theo cách bây giờ thì nó chẳng khác nào một cửa hàng mặt tiền ở vành đai hai!
Còn về ba tầng ư?
Giới hạn chiều cao trong các thành trì cổ đại nghiêm ngặt hơn nhiều so với thành phố hiện đại. Có thể sở hữu một tửu quán ba tầng ở vị trí đắc địa thế này, về cơ bản đã là hạc giữa bầy gà rồi!
Như vậy, sao có thể không gọi là xa hoa cho được!
Để mua lại tửu quán này, Hàn Dược đã phải chi ra không ít tiền!
Dù sao, mục đích chính của hắn là nhanh chóng kiếm danh vọng, nếu đặt một tửu quán như thế này ở khu bình dân thì có lẽ chỉ lãng phí giá trị tiềm ẩn của nó mà thôi!
Mà ở vị trí này, giá cả đắt đỏ là một chuyện, nhưng những người lui tới chắc chắn không phải tầm thường. Danh vọng thu được từ họ, dù chỉ là những lời bàn tán vụn vặt, nhưng cẩn thận ước tính cũng phải tăng vọt lên hai con số!
Hàn Dược không thiếu tiền!
Thứ hắn thiếu chỉ là danh vọng mà thôi!
Khoảnh khắc tửu quán long trọng treo biển, nó nhanh chóng trở thành tâm điểm trên đường Chính Dương!
"Ủa? Lại có người mở tửu quán trên đường Chính Dương, đúng là lãng phí một vị trí đẹp. Không biết đồ ăn bên trong thế nào, mấy anh em, hôm nay có muốn đi thử không, tôi mời!"
"Dĩ nhiên là phải thử rồi, Lý công tử hiếm khi bao sếp, phải nể mặt chứ!"
"Một bữa rượu thôi mà, tốn bao nhiêu tiền chứ, lẽ nào Lý công tử lại tiếc không dẫn chúng ta đến Vạn Hoa Lâu à?"
"Được một bữa rượu là ngon rồi, lỡ thằng nhóc vắt cổ chày ra nước này sống chết không chịu trả tiền thì sao!"
"Đi thôi! Khai trương đại cát, giảm giá 20% à?"
...
Cách đó không xa, một thanh niên anh tuấn, tướng mạo điển trai, thân hình cao lớn, quả là một trang tuấn tú lịch sự. Hắn ngẩng đầu liếc nhìn tấm biển hiệu có khắc bốn chữ lớn "Tửu lầu Phù Dung", không khỏi cười khẩy một tiếng:
"Thú vị đấy! Dám mở tửu quán trên đường Chính Dương, lẽ nào nơi này có đầu bếp danh tiếng trấn giữ? Nếu không có, e rằng đám phú thương, triều thần sẽ chẳng thèm ngó tới, chẳng bao lâu nữa sẽ phải đóng cửa dẹp tiệm thôi!"
Bên cạnh hắn, một gã gầy gò đen nhẻm cười khẩy nói: "Kệ nó chứ? Nhân lúc đang khai trương, anh em ta vào quậy một trận, nếu đồ ăn dở tệ thì đập luôn quán của nó, xem sau này nó còn dám lừa bịp trên đường Chính Dương nữa không!"
Nam tử tuấn mỹ nhếch môi: "Mạnh Đức, có phải ngươi sắp đi Tề Nam nhậm chức, nên muốn nhân lúc sắp đi lại gây thêm chút chuyện để huynh đệ ta phải dọn tàn cuộc cho ngươi đấy à!"
Gã gầy gò đen nhẻm chính là Tào Tháo, còn nam tử tuấn mỹ là Viên Thiệu.
Tào Tháo đã lập được đại công trong cuộc thảo phạt giặc Khăn Vàng, được thăng từ Kỵ Đô Úy lên làm Tướng quốc nước Tề Nam. Mệnh lệnh bổ nhiệm sẽ sớm được ban xuống, hắn cần phải lên đường đến Tề Nam nhậm chức. Khoảng thời gian này là những ngày cuối cùng của hắn ở Lạc Dương.
"Bản Sơ, ngươi thì sướng rồi, được Đại tướng quân Hà Tiến trọng dụng, có thể ở lại Lạc Dương. Huynh đệ đây ngưỡng mộ lắm đấy!"
Tào Tháo thở dài, tài học của bản thân hắn hơn Viên Thiệu không chỉ mười lần, nhưng chỉ vì xuất thân không bằng mà phải bắt đầu gây dựng sự nghiệp từ đầu.
Đương nhiên.
Cái gọi là xuất thân không tốt này cũng chỉ là tương đối mà thôi.
So với gia thế "Tứ thế tam công" của Viên Thiệu thì dĩ nhiên là không tốt, nhưng so với gia đình thường dân thì đã mạnh hơn gấp trăm lần.
Ánh mắt con người luôn hướng lên cao, Tào Tháo lấy mình so với Viên Thiệu cũng là một cách để tự khích lệ bản thân, hắn sẽ không bao giờ nói ra câu nói tiêu cực kiểu "so với trên thì chẳng bằng, so với dưới lại có thừa".
"Ha ha!"
Viên Thiệu ngửa mặt lên trời cười lớn: "Nếu đã vậy, hôm nay huynh đệ ta coi như tiễn Mạnh Đức, chúng ta sẽ vào tửu quán này ăn một bữa. Nếu đồ ăn ngon thì thôi, còn nếu không ra gì, huynh đệ sẽ cùng ngươi đập nát quán này, kệ xác nó là sản nghiệp của ai!"
"Có câu này của ngươi là huynh đệ đủ rồi!"
Tào Tháo chắp tay, thở dài một hơi: "Chúng ta vẫn nên điều tra cho rõ, lỡ như là nhân vật mà ngay cả Viên gia các ngươi cũng không đắc tội nổi thì đúng là gây họa lớn thật!"
Viên Thiệu phất tay, hừ nhẹ: "Mạnh Đức, trong triều đình văn võ, kể cả con cháu hoàng thân quốc thích, có ai mà Viên gia ta không dám đụng tới chứ? Hôm nay ngươi cứ ăn thả ga, nếu thật sự không vừa ý, kệ xác là của ai, cứ đập trước rồi tính, yên tâm, có ta ở đây, đảm bảo không sao!"
Tào Tháo cười nhạt: "Vậy... chúng ta đi?"
Viên Thiệu gật đầu, khoát tay: "Đi thôi!"
Tào Tháo: "Bản Sơ huynh trả tiền, Bản Sơ huynh mời trước!"
Viên Thiệu: "Hắc hắc, vậy huynh đệ ta không khách sáo nữa!"
Dứt lời, Viên Thiệu ưỡn ngực ngẩng đầu, bước đi kiểu bố đời thiên hạ, tiến thẳng về phía Tửu lầu Phù Dung.
Tào Tháo theo sát phía sau, dáng đi long hành hổ bộ, uy vũ hiên ngang!
Đến gần, Tào Tháo bị tấm biển dựng đứng ở cửa thu hút, hắn quan sát một lượt, bên trái một vế: "Rượu ngon món lạ đón bạn hiền", bên phải một vế: "Lầu son gác tía đợi khách sang".
"Hầy..."
Tào Tháo bất giác gật đầu, thầm nghĩ: "Tửu lầu Phù Dung này cũng khác biệt đấy, lại có thể nghĩ ra cách này, xem ra chủ nhân nơi đây cũng không phải người tầm thường!"
Bước chân vào tửu lâu.
Viên Thiệu quát lên: "Chưởng quỹ, các ngươi mở tửu quán trên đường Chính Dương, gan cũng không nhỏ nhỉ!"
Chưởng quỹ cười hề hề, chỉ tay lên lầu, nhẹ giọng nói: "Đây là ý của ông chủ, ta chỉ là một kẻ làm thuê thôi, không quyết được gì. Các vị quan lại quý tộc đều là người có thể diện, chắc sẽ không làm khó cái quán nhỏ này của ta đâu nhỉ."
Hay cho một câu!
Bẻ lại gọn ghẽ.
Viên Thiệu hít sâu một hơi, nhếch môi: "Rượu và thức ăn của ngươi nếu hợp khẩu vị của Viên mỗ thì thôi, còn nếu không hợp..."
Chưởng quỹ lập tức nói: "Nếu không hợp khẩu vị, e là chúng tôi cũng kinh doanh chẳng được bao lâu. Vị khách quan này, mời lên lầu dùng phòng riêng. Hôm nay khai trương, ông chủ có lệnh, toàn bộ giảm giá 20%, Túy Tiên Nhưỡng uống thoải mái!"
"Túy Tiên Nhưỡng?"
Ánh mắt Viên Thiệu sáng lên, vội hỏi: "Có phải là loại ngự tửu cống cho triều đình, Túy Tiên Nhưỡng không?"
Chưởng quỹ gật đầu: "Chính là Túy Tiên Nhưỡng!"
Viên Thiệu kinh ngạc: "Sao cơ? Các ngươi có Túy Tiên Nhưỡng uống thoải mái? Ta nghe nói rất nhiều quan to quý nhân muốn đặt hàng còn phải xếp hàng tới ba năm sau, mà các ngươi lại có đủ để uống thoải mái?"
"Ngươi chắc chắn không lừa ta chứ?" Viên Thiệu chỉ vào chưởng quỹ.
Chưởng quỹ cười giải thích: "Đương nhiên, nếu ngài uống tại tửu lầu, uống bao nhiêu chúng tôi có bấy nhiêu, nhưng nếu muốn mang đi, xin lỗi, chúng tôi thà đập vỡ chứ không để nó ra khỏi cửa này!"
Viên Thiệu hít sâu một hơi: "Tốt! Hôm nay ta, Viên Thiệu, tiễn huynh đệ, mau mang hết rượu ngon món ngon của các ngươi lên đây, tiền bạc cam đoan sẽ không thiếu của các ngươi!"
Chưởng quỹ cao giọng hô: "Hai vị khách quý lên phòng riêng trên lầu!"
Tiểu nhị vội vàng chạy tới đón: "Hai vị khách quan, mời đi theo ta."
Viên Thiệu quay đầu lại cười khẽ: "Mạnh Đức, ngươi chưa được thưởng thức Túy Tiên Nhưỡng bao giờ đúng không?"
Tào Tháo gật đầu: "Cũng từng thử một lần, được nếm một ngụm ở chỗ Thái đại nhân, đến giờ vẫn còn dư vị khó quên! Không ngờ lại có thể ở đây thưởng thức lại Túy Tiên Nhưỡng!"
✫ Giọng đọc ấm, chữ nghĩa bay ✫ Thiên Lôi Trúc đồng hành hôm nay