Công Tôn Toản và Khiên Chiêu báo cáo lại với Hàn Dược, sắc mặt hơi có vẻ xấu hổ.
Hàn Dược hỏi: "Sao thế? Có phải Xương Bình không dễ công phá không?"
Công Tôn Toản và Khiên Chiêu đồng loạt gật đầu.
Công Tôn Toản thở dài một hơi: "Mạt tướng đã quan sát kỹ, tường thành bốn phía của huyện Xương Bình vừa cao vừa lớn, cực kỳ kiên cố, hơn nữa lão già Trương Thuần đó còn bố trí ít nhất hai, ba ngàn quân trên mỗi mặt tường thành."
Khiên Chiêu thì trưng ra vẻ mặt sống không còn gì luyến tiếc: "Mạt tướng đã thử đếm khói bếp của chúng, thật sự là quá nhiều, căn bản không thể đếm xuể. Ước tính sơ bộ, trong thành vẫn còn bảy, tám vạn binh mã."
Công Tôn Toản nói tiếp: "Không sai! Mặc dù lũ giặc chó Ô Hoàn không giỏi đánh thành, nhưng trong các trận chiến công thành chớp nhoáng, chúng vẫn chiếm ưu thế cực lớn, cộng thêm tên Hán tặc Trương Thuần kia, thành Xương Bình đúng là vững như bàn thạch!"
Khiên Chiêu gật đầu: "Đúng vậy! Với số binh mã ít ỏi của chúng ta, đúng là không khác gì lấy trứng chọi đá!"
"Binh quý ở tinh, không quý ở đông; tướng quý ở mưu, không quý ở dũng!"
Sắc mặt Hàn Dược vẫn luôn bình tĩnh, hắn nhẹ giọng nói: "Thành trì dù kiên cố đến đâu cũng sẽ có điểm yếu, có lẽ các ngươi chỉ là chưa phát hiện ra mà thôi. Đừng vội, chúng ta có khối thời gian."
Công Tôn Toản và Khiên Chiêu ngơ ngác.
Hàn Dược khoát tay: "Được rồi, hai vị đã vất vả, lui xuống đi."
Hai người chắp tay ôm quyền: "Dạ!"
Rồi lập tức xoay người rời đi.
Hàn Dược ở lại một mình trong phòng, đi vào trong rồi nằm lên giường.
Thực tế, khi Công Tôn Toản và Khiên Chiêu dẫn quân đến huyện Xương Bình để trinh sát tình hình, Hàn Dược vốn đã dùng góc nhìn Thượng Đế để theo dõi. Kết luận mà hắn đưa ra cũng giống hệt như họ.
Thế nhưng...
Là thống soái tam quân, hắn phải luôn giữ vững tinh thần lạc quan.
Bởi vì, một khi ngay cả Hàn Dược cũng bi quan, vậy chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến sĩ khí của ba quân.
Nghĩ đến đây, Hàn Dược lại bất đắc dĩ cười khổ. Cái chức thống soái tam quân này của hắn, e là cũng chẳng ảnh hưởng được đến tâm trạng của đám người chơi "sa điêu" kia. Với cái sự hưng phấn của bọn họ, có lẽ dội nước lạnh cũng không dập tắt nổi!
Đã lâu không lượn lờ diễn đàn game, Hàn Dược bất giác đăng nhập vào xem.
【Sốc! Bạch Mã Nghĩa Tòng truy sát ngàn dặm mấy vạn quân Ô Hoàn, diệt địch hơn vạn, ai làm lại?】
【Danh tướng lịch sử quả nhiên không phải để trưng cho đẹp, hào quang siêu đỉnh của Công Tôn Toản, các ông biết chưa?】
...
【Ha ha! Một chữ: Quẩy! Hai chữ: Quẩy nhiệt! Ba chữ: Quẩy tới bến! Bạch Mã Nghĩa Tòng đại hiển thần uy, muốn chuyển chức thì vào đây xem hướng dẫn!】
...
Quả nhiên.
Toàn bộ diễn đàn game đều ngập tràn các bài viết liên quan đến Bạch Mã Nghĩa Tòng và Công Tôn Toản.
Hàn Dược tiện tay mở một bài post:
"Vãi nồi! Công Tôn Toản lại có hai cái hào quang thuộc tính, cái 【Bạch Mã Phi Nhanh】 đúng là trâu bò vãi!"
"【Uy Chấn Tái Ngoại】 cũng rất ổn, dù sao nó mới cấp 1, đợi đến khi max cấp, khẳng định không yếu hơn 【Bạch Mã Phi Nhanh】 đâu!"
"Danh tướng lịch sử không hổ là danh tướng lịch sử! Võ tướng do người chơi chúng ta chuyển chức làm gì có hào quang thuộc tính kiểu này!"
"@ Lầu trên, ông vội cái quỷ gì, với cái nết của nhà phát hành thì sớm muộn gì cũng có thôi, mà chắc chắn không kém danh tướng lịch sử đâu, chúng ta cứ lo mà cày cấp đi!"
"Chuẩn! Cảm giác bây giờ nhà phát hành vẫn đang hoàn thiện template võ tướng, đợi đến khi hệ thống chuyển chức đầy đủ, chắc hào quang thuộc tính của võ tướng cũng sắp ra mắt rồi, xoắn làm gì!"
"Dục tốc bất đạt! Ha ha!"
"Nhưng nói thật, cảnh tượng 5.000 Bạch Mã Nghĩa Tòng phi nước đại đúng là hoành tráng vãi, lão tử hối hận vì đã không chuyển chức Bạch Mã Nghĩa Tòng! Ai~~~"
"Giờ ông chuyển chức cũng được mà, điều kiện tiên quyết là có tiền!"
"8.000 tiền, dù là ở thời điểm hiện tại cũng là một khoản kếch xù! Tưởng kỵ binh dễ chơi lắm à?"
"Team cày cuốc đang khổ cực farm tiền đây..."
"Vẻ mặt sống không còn gì luyến tiếc.jpg"
"..."
Hàn Dược thở dài một hơi.
Giờ phút này, hắn đúng là đang tập trung chuẩn bị cho các template chuyển chức võ tướng.
Nhưng chi phí thật sự quá đắt, có lẽ phải đợi sau khi bình định xong đám Ô Hoàn ở Tái Ngoại, thu được một lượng lớn danh vọng thì mới có thể nâng cấp thêm vài template võ tướng cho người chơi sướng tay!
Đáng nói là, trận chiến giải cứu Kế Huyền chỉ thu được gần 10.000 điểm danh vọng, đủ để chứng minh rằng trong hệ thống đánh giá của game, trận chiến đó căn bản không đáng nhắc tới.
Hàn Dược sao dám lơ là!
Lướt xem thêm một lúc, Hàn Dược cảm thấy hơi nhàm chán, liền tiện tay làm mới trang.
Bỗng nhiên một bài post hiện ra, thu hút sự chú ý của hắn:
【Nấu ăn quá ngon cũng là một cái tội à!】
Vì tò mò, Hàn Dược click vào bài post, bên trong là một đoạn video.
Trong video, một người chơi đang nướng nguyên con dê, xung quanh là một đám giặc Ô Hoàn, tên nào tên nấy mắt sáng rực, nước miếng chảy ròng ròng. Chỉ cần ngửi thấy mùi thơm thôi cũng đủ khiến chúng mất hết sức chống cự.
Một con dê nướng vừa chín tới lập tức bị lũ giặc Ô Hoàn giành giật, có kẻ thậm chí còn không ngần ngại choảng nhau vì miếng thịt, khung cảnh phải gọi là hoành tráng.
··············
Nhưng...
Người chơi này trong lòng lại không hề vui vẻ.
Hắn là người Hán, sao có thể nấu ăn cho lũ giặc chó Ô Hoàn được?
Tiếng lòng của người chơi: Cầu các đại lão chỉ giáo, online chờ gấp!
Bên dưới, bình luận lập tức như bão đổ bộ!
"Vãi chưởng! Thằng nhóc mày muốn làm Hán gian à? Khinh bỉ.jpg"
"Lão tử thà chết chứ không nấu ăn cho lũ chó này, dù sao cũng hồi sinh được, sợ cái méo gì!"
"Mẹ nó, đầu bếp cũng phải có lòng tự trọng của đầu bếp chứ, gặp phải người chơi gà mờ như mày, lão tử thật muốn truy sát mày ngoài đời rồi ship dao lam cho mày, xử mày!"
"Khinh bỉ +1"
...
"Khinh bỉ +2"
"Khinh bỉ +10086"
"..."
"@ Thần Bếp, nếu tao là mày, tao bỏ thẳng một liều độc dược vào, cho chết hết lũ súc sinh này đi!"
"Ha ha! Lầu trên đúng là nhân tài, nếu có độc dược thì chiêu này đúng là tuyệt cmn vời."
"Nhưng vấn đề là, lấy đâu ra độc dược? Thứ này đâu phải người thường có thể chế được."
"@ Thần Bếp, không tìm được độc dược thì có thuốc mê không? Nếu làm cho bọn chúng ngủ hết, rồi mở toang cửa thành cho quan quân của Kế Huyền vào, mày chắc chắn sẽ thành đại công thần, không chừng còn được thưởng thần binh lợi khí gì đó ấy chứ."
"Ha ha! Tặng nó một cuốn Mãn Hán Toàn Tịch, đó chính là thần khí!"
"Tao thấy độc dược vẫn ngon hơn, thuốc mê chỉ là muỗi!"
"Độc dược thì tốt đấy, nhưng tìm ở đâu ra?"
"@all, các anh em, cảm ơn mọi người, thuốc mê thì không có, nhưng tôi tìm được một thứ tên là Chẩm tửu, tìm thấy trong phòng của huyện lệnh, không biết có thể giết được bao nhiêu thằng!"
"@ Thần Bếp, vãi chưởng, thằng nhóc mày muốn làm nên lịch sử à, Chẩm tửu là kịch độc đấy!"
"@ Thần Bếp, ha ha, chiến tranh vũ khí sinh học quy mô lớn, chú em ngầu bá cháy rồi!"
"Vãi! Một thằng đầu bếp mà sắp làm nên lịch sử sao?"
"@all, chờ xem, lão tử đây muốn đồ thành!"
"..."
Hàn Dược mừng thầm trong bụng!
Đúng là vãi chưởng! Người chơi "sa điêu" luôn có thể mang đến cho hắn những bất ngờ!
Hắn lập tức thoát khỏi diễn đàn game, dùng góc nhìn Thượng Đế để tìm kiếm người chơi này