Virtus's Reader
Trẫm Con Dân Thật Không Phải Là Npc

Chương 143: CHƯƠNG 143: GAME THỦ ĐIÊN CUỒNG, NPC SAO HIỂU NỔI?

"Vãi chưởng, không đùa chứ, bố Hàn Dược lại mang quân đến Thượng Cốc? Chẳng lẽ hắn không biết Nan Lâu chết rồi à?"

"Tao cảm giác chắc chắn là hắn biết, nếu đã dẫn đại quân đến Thượng Cốc thì khẳng định là còn trận đánh khác!"

"Lẽ nào hắn đến vì đám tàn quân của Nan Lâu?"

"@Lầu trên, mày ngáo à? Mấy thằng tàn binh bại tướng thôi mà, còn chưa đủ cho chúng ta nhét kẽ răng. Sao lọt vào mắt xanh của bố Hàn Dược được? Tao có linh cảm là ở Thượng Cốc chắc chắn còn đại chiến."

"Ha ha, đồng ý với quan điểm của lầu trên, tao đã phái người đi trinh sát rồi, chắc là còn BOSS chưa bị diệt."

"Đừng nhắc đến BOSS, nhắc tới là tao lại bốc hỏa. Thằng Nan Lâu đúng là một thằng nghèo kiết xác, oán niệm sâu quá hay sao mà chẳng rớt được mấy món trang bị, làm lão tử lãng phí cả thời gian!"

...

Trên kênh thế giới, người chơi đang tán gẫu rôm rả thì đột nhiên một tin nhắn được spam liên tục.

"Tin nóng! Tại tọa độ (78632, 47632) phát hiện một lượng lớn kỵ binh Ô Hoàn, số lượng ít nhất cũng phải ba, bốn vạn!!"

"Tin nóng! Tại tọa độ (78632, 47632) phát hiện một lượng lớn kỵ binh Ô Hoàn, số lượng ít nhất cũng phải ba, bốn vạn!!"

"Tin nóng! Tại tọa độ (78632, 47632) phát hiện một lượng lớn kỵ binh Ô Hoàn, số lượng ít nhất cũng phải ba, bốn vạn!!"

"Chuyện quan trọng phải nói ba lần! Anh em nào muốn thảo phạt kỵ binh Ô Hoàn thì đến đây ngay, tôi sẽ cập nhật tình hình giao thông liên tục!"

Ngay sau đó, kênh thế giới lập tức bùng nổ:

"Vãi chưởng! Lại có du kỵ Ô Hoàn thật à, bọn chúng ở đâu chui ra thế?"

"Rất có thể là du kỵ từ Đại Quận! Thời Hán Mạt, phần lớn các quận biên giới ở U Châu đều bị người Ô Hoàn và Tiên Ti chiếm đóng. Nếu Khâu Lực Cư tạo phản thì bọn chúng cũng sẽ hùa theo thôi."

"Tạo phản là tốt! Lão tử thích nhất là bọn chúng tạo phản, đây chính là tự dâng trang bị cho chúng ta mà, ha ha!"

"Đã khóa tọa độ, tao đang phi như bay đến đây. Anh em nào muốn farm đồ thì theo cùng nào, giết sạch lũ ranh con này không chừa một mảnh giáp!"

"Lên!"

"Chờ tao với!"

"+1"

...

Tại biên giới Đại Quận.

Năng Thần Để thở phào một hơi, không khỏi cảm thán: "Nan Lâu vương dù sao cũng là một trong ba đại vương của Ô Hoàn chúng ta, tại sao lâu như vậy rồi mà vẫn chưa chiếm được quận Thượng Cốc, thật là kỳ lạ."

Không Thần Để đứng bên cạnh cười nhạt: "Nan Lâu vương tuy là anh hùng hào kiệt, nhưng bộ lạc của hắn chỉ đông người chứ thực ra chiến đấu chẳng ra gì, không chiếm được quận Thượng Cốc cũng là điều dễ hiểu!"

Phổ Phú Lô lắc đầu: "Kỵ binh Ô Hoàn chúng ta là tinh nhuệ thiên hạ, binh mã của Hán triều sao có thể so sánh được. Bọn chúng toàn là một lũ đồng nát sắt vụn, gà đất chó sành, không đáng nhắc tới."

Không Thần Để quay đầu liếc một cái, khóe môi nhếch lên một đường cong: "Đó là khi đối đầu với chúng ta thôi, chứ nếu đối thủ là loại ngu xuẩn như Nan Lâu thì bọn chúng vẫn có thể miễn cưỡng đánh một trận đấy, ha ha!"

Ô Khắc Trà mặt mày khó chịu.

Nhưng hắn cũng không thể phản bác, dù sao việc Nan Lâu chưa chiếm được Thượng Cốc là sự thật rành rành. Hơn nữa, bản thân hắn còn phải dựa vào sức của họ, nếu giờ im lặng dẫn quân về thì chẳng phải là mất nhiều hơn được sao?

Năng Thần Để dường như nhận ra sự bất mãn của Ô Khắc Trà, lạnh lùng nói: "Hai người các ngươi bớt lời lại đi. Hán triều tuy đã suy yếu nhưng chiến lực vẫn không thể xem thường, chúng ta không được khinh địch."

Không Thần Để ghìm cương ngựa, đi chậm lại: "Chúng tôi nói sự thật, thích nghe thì nghe!"

Phổ Phú Lô thở dài một hơi: "Vô duyên vô cớ kéo chúng ta vào cuộc chiến, còn không cho người ta nói vài câu à?"

Năng Thần Để: "..." Hắn cũng không biết nói gì để đáp lại.

Đúng vậy!

Chính trong lòng hắn cũng cực kỳ ấm ức.

Hán triều mạnh mẽ ra sao, trong lòng hắn hiểu rõ.

Đúng lúc này, một tên lính trinh sát từ xa phi ngựa tới, trịnh trọng hành lễ: "Đại vương, phía trước phát hiện một đám giặc, số lượng ước chừng hơn trăm người, đang tiến về phía chúng ta!"

Năng Thần Để nhíu mày: "Hơn trăm người mà dám đánh mấy vạn đại quân của chúng ta?"

Không Thần Để phất tay: "Hơn trăm người thôi mà, phái người lên chém giết hết đi. Binh mã người Hán thật không biết tự lượng sức mình!"

Ầm ầm...

Một đội kỵ binh gầm thét lao ra, điên cuồng tàn sát một trận rồi quay về đội ngũ.

Đoàn quân tiếp tục tiến lên.

Năng Thần Để hít sâu một hơi: "Người Hán yếu ớt như vậy, mà đại quân của Nan Lâu vương lại không chiếm được quận Thượng Cốc?"

Không Thần Để nhún vai: "Ta đã nói rồi, Nan Lâu chính là một tên ngu xuẩn!"

Phổ Phú Lô ngửa mặt lên trời cười ha hả: "Không sai! Bây giờ xem ra, đúng là một tên ngu xuẩn!"

Một lát sau, lại có một tên lính trinh sát từ xa phi ngựa tới, bình tĩnh nói: "Đại vương, phía trước phát hiện một đám giặc, số lượng ước chừng một trăm người, có cần phái binh đánh tan không ạ?"

Năng Thần Để không do dự, lập tức khoát tay: "Đánh tan!"

Ầm ầm...

Vạn ngựa phi nước đại, trong chốc lát đã quét sạch rồi quay về, như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Gần đến trưa!

Họ dừng lại nổi lửa nấu cơm.

Giữa lúc khói bếp lượn lờ bốc lên, ba bộ lạc lớn của Đại Quận đang nói chuyện phiếm thì lại có kỵ binh báo tin: "Đại vương, có một đám giặc, số lượng khoảng hai, ba trăm người, đã giao chiến với đội trinh sát, có cần phái binh đánh tan không ạ!"

Năng Thần Để cau mày: "Chết tiệt! Chắc chắn là khói bếp đã dụ đám giặc tới. Lập tức phái người đánh tan chúng, không được để xảy ra sai sót!"

Binh sĩ dõng dạc đáp: "Vâng!"

Chỉ ăn một bữa cơm mà đã bị tấn công hai, ba đợt.

Không Thần Để và những người khác dứt khoát chuyển sang nơi khác, tiếp tục hành quân: "Đừng vội, đợi chúng ta tìm được một thôn xóm, ở đó nổi lửa nấu cơm thì sẽ không có vấn đề gì. Bọn chúng nhất định sẽ cho rằng đó là dân thường đang nấu cơm."

Năng Thần Để khẽ cười: "Lẽ ra nên làm vậy từ sớm."

Dọc đường đi, Ô Khắc Trà không nói một lời nào, nhưng sắc mặt cực kỳ khó coi.

Bởi vì...

Hắn biết, đây mới chỉ là khởi đầu của cơn ác mộng.

Mỗi lần dừng quân, hắn đều điên cuồng bổ sung năng lượng, không phải nghỉ ngơi thì cũng là ăn uống, cố gắng hết sức để đảm bảo thể lực dồi dào.

Cái đám này, chỉ đơn thuần là đánh lén mà đã khiến đại quân không ăn nổi bữa cơm, bây giờ ai nấy đều có chút uể oải.

Trên đường đi, họ lại trải qua ba lần tập kích quy mô nhỏ, tất cả đều bị kỵ binh Ô Hoàn đánh tan.

Đến khi trời chạng vạng tối, họ quả thật đã tìm được một thôn trấn.

Đại quân gầm thét tràn qua, thôn xóm đã sớm không còn một bóng người.

Họ tiến vào, hạ trại, nổi lửa nấu cơm và cử người canh gác.

"Báo!"

Một binh sĩ Ô Hoàn phi ngựa chạy tới, còn chưa kịp mở miệng, Năng Thần Để đã cau mày hỏi: "Lần này bao nhiêu binh mã? Nếu binh lực không nhiều thì trực tiếp phái người tiêu diệt!"

Binh sĩ Ô Hoàn tuân lệnh, quay người rời đi.

Năng Thần Để thở dài một hơi: "Người Hán bị sao vậy? Cứ như ruồi bọ, toàn dùng lực lượng nhỏ để đánh lén."

Không Thần Để lắc đầu: "Không rõ nữa, kệ chúng đi. Tối nay chúng ta nghỉ ngơi ở đây, ngày mai lại lên đường."

Phổ Phú Lô liếc nhìn Ô Khắc Trà trong phòng, đối phương chỉ ăn qua loa hai miếng lương khô rồi đã nằm xuống nghỉ ngơi.

Không Thần Để cười khẩy: "Thấy chưa, Nan Lâu có thuộc hạ như vậy mà chiếm được Thượng Cốc mới là lạ."

Trong chốc lát.

Bên ngoài liền truyền đến tiếng binh khí va chạm.

Một lúc sau, tiếng binh khí lặng lẽ biến mất, như thể chưa từng xảy ra.

Nhưng chưa kịp yên tĩnh.

Bên ngoài lại truyền đến tiếng hô hoán hỗn loạn của các tướng sĩ:

"Ở phía nam, phía nam cũng có binh mã người Hán!"

"Phía tây cũng có binh mã người Hán, một đội theo ta đến phía tây!"

"Phía bắc, kẻ địch ở phía bắc là đông nhất!"

...

✿ Dịch truyện bằng trái tim ✿ Thiên Lôi Trúc đồng hành cùng bạn

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!