"Ha ha! Đi theo bố Hàn Dược sướng vãi, đúng là tặng không kinh nghiệm, nhặt đồ trắng mỏi tay, đỉnh thật sự."
"Trong túi tao đã có mười hai món đồ trắng, đợi lần này chiến dịch kết thúc, lão tử sẽ đổi ra tiền mặt, con Mẹc-xê-đét kia tao đã ngắm từ lâu, phen này cuối cùng cũng tậu được rồi."
"Mày cùi bắp vãi, mới nhặt được mười hai món đồ trắng, tao có ba món trang bị lam, tám món đồ trắng, tiền lễ hỏi cưới vợ, tiền mua nhà sắp có đủ hết rồi!"
"Cảm ơn bố Hàn Dược, chuyện bố đẻ tao không làm được, bố Hàn Dược đã giúp tao làm xong!"
"Cmn! Nhìn đâu cũng thấy một lũ liếm cẩu!"
"Liếm cẩu +1"
"Liếm cẩu +2"
"Liếm cẩu +10086"
...
Các người chơi không ra tay thì thôi, một khi đã ra tay là phải tung sát chiêu, thuần thục tiêu diệt gọn thế lực Ô Hoàn xui xẻo.
Ba BOSS Năng Thần Để và Không Thần Để tuy không rớt đồ tím, nhưng mỗi con cũng có hai món trang bị lam, đám người chơi tranh cướp một hồi, đủ kiểu khoe khoang. Cảm giác này đúng là màn dạo đầu trước đại chiến mà.
Kết thúc trận chiến.
Hàn Dược dẫn quân quay về hướng Xương Bình, sau khi trò chuyện vài câu với Công Tôn Toản, hắn liền lướt diễn đàn game. Mỗi lần sau đại chiến, nơi đây luôn là nơi náo nhiệt nhất!
"Đệch! Lão tử lỗ sấp mặt, bị thằng Giang Sơn Lão Tửu dắt mũi rồi, cứ tưởng lính du kích ai cũng kiếm được bộn tiền, thực tế thì đến một nửa của quân chính quy cũng không có."
"Chứ còn gì nữa! Tao cảm giác mình bỏ lỡ cả trăm triệu, sớm biết thế này thì trước đây đã đăng ký tham gia quân chính quy rồi, với trình của tao chắc chắn sẽ được vào, giờ thì mất đến cái quần lót cũng không còn!"
"@ lầu trên, hỏi nhỏ một câu, có phải thấy 'thằng em' lạnh sun vòi không? Ha ha ha!"
"Thần cmn, đâu chỉ lạnh, phải nói là lạnh cóng luôn ấy chứ!"
"Tim lầu chủ tan nát rồi!"
...
"Xin hỏi: Bố Hàn Dược còn tuyển quân không ạ? Năm nay em muốn kết hôn, tiền thách cưới vợ em đòi 30 vạn, không có tiền!"
"@ lầu trên, kể khổ à? Ai mà không biết! Bố Hàn Dược ơi, bố con nằm viện, cần 50 vạn tiền phẫu thuật, mẹ con ở nhà làm nông, một năm thu nhập chỉ có 2 ngàn, con là sinh viên nghèo, phải đi làm thêm, còn phải lo chữa bệnh cho bố! Hu hu hu ~~~"
"Mày tưởng bố Hàn Dược ngốc à? Thằng nhóc mày nếu đi làm thêm thì lấy đâu ra thời gian chơi game?"
"Ngu vãi! Lão tử làm thêm chính là chơi Vinh Diệu đấy, chạy một chuyến nhiệm vụ buôn bán là kiếm được mấy ngàn tệ, không phải làm thêm thì là gì! Ít nhất còn hơn đi rửa bát!"
"Giải thích pro vãi! (ngón_cái.jpg)"
"Bà già không phục ai, chỉ phục mày! (ngón_cái.jpg)"
"Chắc bố mày khóc ngất trong nhà vệ sinh luôn rồi! (ngón_cái.jpg)"
...
He he!
Hàn Dược cũng phải cạn lời.
Kể từ khi video của Giang Sơn Lão Tửu được tung ra, đám người chơi sa điêu này đặc biệt thích làm lính du kích.
Hơn nữa mặc kệ chết bao nhiêu lần, bọn họ vẫn liều mạng xông lên, thế nên mới có cảnh tượng giết cho Nan Lâu phải sống không bằng chết.
Nhưng mà...
Dù là lính du kích hay quân chính quy.
Tất cả đều là thứ Hàn Dược cần, dù sao lính du kích cũng có ưu thế của họ, ít nhất về mặt tình báo thì tuyệt đối không phải quân chính quy có thể so sánh được, hơn nữa sức sáng tạo của lính du kích là thứ mà Hàn Dược không thể kiểm soát.
Ví dụ như Giang Sơn Lão Tửu lúc đầu, và cả Trù Thần lần này!
Bọn họ đều là những phát hiện ngoài dự tính của Hàn Dược, chẳng qua hắn chỉ biết thuận theo thời thế, nhân cơ hội mà làm nên chuyện lớn mà thôi.
Trên đường hành quân, Công Tôn Toản luôn thấy Hàn Dược bất giác cười ngây ngô, không khỏi hỏi: "Tướng quân, ngài đây là..."
Hàn Dược tiện miệng nói bừa: "À, đột nhiên nghĩ tới chút chuyện thú vị, Bá Khuê đừng trách!"
Công Tôn Toản chắp tay: "Đâu có! Lần này chúng ta tiêu diệt cường đạo Ô Hoàn ở Thượng Cốc và Đại Quận, thực ra mạt tướng cũng không nhịn được cười, đây chính là một trận đại thắng chưa từng có mà!"
Hàn Dược thản nhiên nói: "Bá Khuê, đây mới chỉ là món khai vị mà thôi, U Châu bị cường đạo Ô Hoàn xâm chiếm nhiều năm, binh lính Ô Hoàn ở đây ít nhất cũng phải có ba bốn trăm ngàn người! Lần này chúng ta đã quyết định phải nhổ cỏ tận gốc, vậy thì phải mở rộng bụng ra mà ăn, không đánh cho bọn cướp Ô Hoàn phải đau, phải sợ, đánh cho đến khi chúng không còn dám mơ tưởng đến Đại Hán nữa, ta, Hàn Dược, quyết không bãi binh!"
Công Tôn Toản cảm thấy vô cùng kính nể, ôm quyền chắp tay: "Ý chí bảo vệ biên cương của tướng quân khiến mạt tướng vô cùng khâm phục, từ nay về sau..."
He he!
Tuy rằng, trong đó đúng là có khí phách dân tộc của Hàn Dược.
Nhưng nếu không có lượng lớn danh vọng chống lưng, có lẽ Hàn Dược cũng sẽ không hành động như phê thuốc thế này.
Hắn mơ hồ có cảm giác, chỉ cần mình tiêu diệt hết đám giặc Ô Hoàn, không chỉ có thể mở ra trận chiến tranh bá trăm thành, mà còn có thể thuận thế làm vài cái phó bản cực ngầu, khai thác hệ thống chuyển chức một cách đầy đủ hơn.
Dĩ nhiên!
Tiện thể còn phải vắt kiệt giá trị còn lại của Lưu Hoành trước khi lão chết!
Vì thế, Hàn Dược cho người cắt đầu của Năng Thần Để, Nan Lâu và những kẻ khác, sai người phi ngựa cấp tốc đưa cho Hoàng Đế. Dù chức quan không tăng được, thì cũng phải kiếm một mớ danh vọng cho đã!
Hàn Dược cười cười, thở ra một hơi: "Đi thôi! Trở về Xương Bình, chúng ta còn rất nhiều việc chưa làm!"
Công Tôn Toản gật đầu đáp: "Vâng!"
*
Kế Huyền.
Trong một khu rừng vô danh ngoại thành.
Trương Ninh tay cầm một chiếc la bàn, cẩn thận đối chiếu thông tin trên đó, miệng lẩm bẩm, đảo mắt nhìn quanh, dường như đang tìm kiếm hoặc tính toán điều gì đó.
"Chắc là hướng này!"
Trương Ninh men theo hướng chỉ trên la bàn, băng qua một tầng rừng rậm, vạch đám cỏ dại ra, tiếp tục đi về phía trước, thỉnh thoảng lại cúi đầu liếc nhìn la bàn trong tay để chắc chắn mình không đi nhầm hướng.
"Rẽ trái!"
Trương Ninh luồn lách di chuyển, tay trái cầm la bàn, tay phải cầm kiếm Thái Bình, tiếp tục đi sâu vào trong rừng: "Cố lên! Chắc là sắp đến rồi, phải kiên trì!"
"Rẽ phải!"
...
"Rẽ trái!"
...
Gàooo~~~
Đột nhiên, một tiếng hổ gầm vang vọng núi rừng.
Từ trong rừng lao ra một con hổ, con hổ này cao chừng một trượng, một bàn chân của nó thậm chí còn to hơn cả mặt Trương Ninh, chữ "Vương" trên trán thể hiện địa vị Bách Thú Chi Vương cao quý của nó!
Trương Ninh sợ đến mức bất giác lùi lại nửa bước, trán rịn ra từng lớp mồ hôi mịn, trường kiếm giơ ngang trước người, thở hổn hển từng ngụm: "Đừng tới đây, ngươi đừng qua đây!"
Gàooo~~~
Tiếng hổ gầm trấn động núi rừng.
Trương Ninh thậm chí có thể cảm nhận rõ ràng âm thanh của trăm thú đang hoảng sợ tháo chạy.
Nhưng nàng không có đường lui, nàng phải tìm được U Châu đỉnh đang giấu trong khu rừng này, như vậy mới có thể chứng minh mình không nói dối!
Con mãnh hổ từ từ áp sát, phì phò trong mũi, đầy sát khí.
Trương Ninh chậm rãi di chuyển sang bên, hai mắt luôn nhìn chằm chằm con mãnh hổ, trái tim sợ hãi đập loạn xạ!
Chỉ cần xuyên qua khu rừng này, nàng sẽ đến được nơi cất giấu U Châu đỉnh.
Nàng tuyệt đối không thể từ bỏ!
Một chút!
Thêm một chút!
Thêm một chút nữa!
...
Trương Ninh từ từ di chuyển, cố gắng giữ bình tĩnh.
Khi nàng đã di chuyển được một đoạn khá xa, con mãnh hổ vẫn chỉ nhìn chằm chằm nàng, thèm thuồng, nhưng khi Trương Ninh vội vàng chạy vào trong rừng, con mãnh hổ cũng lập tức động, điên cuồng đuổi theo nàng!
"Con súc sinh chết tiệt!"
Trương Ninh không ngừng chạy nước rút, liên tục luồn lách qua các lùm cây, nhưng làm sao nàng có thể là đối thủ của hổ, khoảng cách giữa hai bên không ngừng rút ngắn. Trương Ninh thuận tay rút ra ba chiếc phi tiêu, trong lúc xoay người, chợt phóng ra!
Vút! Vút! Vút!
Con hổ không kịp đề phòng, trúng một phi tiêu, đau đến mức gào thét thảm thiết.
Nhưng nó không những không lùi lại nửa bước, ngược lại còn lao đi như bay, tiếp tục truy đuổi Trương Ninh, như thể muốn ăn tươi nuốt sống nàng, tốc độ không giảm mà còn tăng lên!
Vút! Vút! Vút!
Lại là ba chiếc phi tiêu gào thét bay tới.
Con mãnh hổ chỉ hơi nghiêng người là đã dễ dàng né được, ngay sau đó nó gầm lên một tiếng giận dữ, há cái miệng to như chậu máu, vồ tới.
Vút~~~
Trương Ninh thân nhẹ như yến, trong lúc chạy, nàng xoay người vung kiếm, vẽ ra một đường sáng lạnh lẽo, đẩy lùi con mãnh hổ được một chút, rồi lại phóng người bay vút, tiếp tục chạy về phía trước.
Con mãnh hổ gầm lên một tiếng, quyết không buông tha!
Đột nhiên!
Trương Ninh xông qua một mảnh rừng, đến một khoảng đất trống, nơi đây giống như một thiên đường hạ giới, thậm chí còn có tiếng trẻ con nô đùa, mà con mãnh hổ đuổi theo, khi đến rìa ngoài, lại hậm hực rời đi, vẻ mặt cực kỳ không cam lòng!
Đây là đâu?
Trương Ninh không khỏi kinh ngạc