Hàn Dược thở ra một hơi dài, đắc ý ngâm nga một khúc dân ca.
Hắn bước ra khỏi phòng, ngắm nhìn từng bông tuyết bay lượn, tâm trạng càng thêm phơi phới. Hắn chắp hai tay sau lưng, nghênh ngang cất giọng:
"Vượt Lâm Hải, băng qua Tuyết Nguyên, khí phách hiên ngang~"
"Gửi chí lớn hào hùng vào muôn trùng núi non~~~"
...
Đang ngân nga, Thái Diễm từ cuối hành lang bước tới, khoác cho Hàn Dược một chiếc áo choàng lông chồn: "Phu quân, hôm nay có chuyện vui gì sao mà chàng lại ngâm nga hát ca thế này~~"
Hàn Dược cười khẽ: "Diễm Nhi, không giấu gì nàng, đêm qua vi phu xem thiên tượng, thấy phúc tinh chiếu rọi hướng Đông Bắc. Vừa rồi lại bấm tay tính toán, biết rằng sắp có tin vui từ trên trời rơi xuống đấy!"
Thái Diễm che miệng cười tủm tỉm: "Phu quân lại đùa rồi, chàng biết xem thiên tượng từ khi nào mà thiếp không hay biết vậy? Hơn nữa, mấy ngày nay trời âm u, ban đêm làm gì có sao mà xem!"
Thôi xong~~~
Bị bóc mẽ rồi!
Nhưng Hàn Dược đâu dễ dàng chịu thua, hắn lập tức vênh mặt lên cãi: "Nàng thì biết gì! Người thường tất nhiên không nhìn ra, nhưng vi phu là ai chứ? Trên thông thiên văn, dưới tường địa lý, giữa tỏ nhân tâm; tường tận âm dương, am hiểu bát quái, biết Kỳ Môn, rành Độn Giáp; ngồi trong màn trướng mà quyết thắng ngoài ngàn dặm. Chuyện nhỏ như xem thiên tượng ban đêm sao làm khó được ta? Nếu nàng không tin, cứ chờ một thời gian nữa sẽ rõ. Chắc chắn là đại hỉ sự, nếu không, Diễm Nhi nàng cứ đánh ta đi~~"
Cái vẻ mặt vừa vênh váo vừa có chút đểu của Hàn Dược khiến Thái Diễm không nhịn được cười: "Thiếp vẫn không tin đâu, cứ chờ xem!"
Hàn Dược nhún vai: "Được thôi, cứ chống mắt lên mà xem, tùy nàng~~~"
Quả nhiên!
Vài ngày sau.
Trong đại điện Phủ Thứ Sử.
Hàn Dược ngồi ngay ngắn ở ghế chủ tọa, trước mặt là tám mâm điểm tâm và một bầu rượu ngon. Bên cạnh, Thái Diễm gảy đàn, tiếng nhạc du dương, còn Trương Ninh thì múa kiếm trợ hứng giữa đại điện, tư thế hiên ngang, anh dũng.
Đời người như thế, còn cầu gì hơn!
"Báo~~~~"
Đúng lúc này, một tiếng hô cấp báo vang lên, A Đại từ bên ngoài vội vã bước vào, chắp tay nói: "Chủ công, về rồi, Công Tôn tướng quân và mọi người đã trở về!"
*Keng*~~
Tiếng đàn chợt ngưng. Thái Diễm ngẩng đầu lên, ánh mắt sáng rực: "Là thắng trận trở về sao?"
A Đại gật mạnh đầu: "Đúng vậy! Đại thắng trở về, nghe nói đã chém đầu Đạp Đốn của tộc Ô Hoàn, diệt toàn bộ tộc của chúng!"
"A~~~~"
Trương Ninh đang múa kiếm cũng dừng lại, vẻ mặt không thể tin nổi: "Toàn bộ tộc Ô Hoàn đều bị diệt sao?"
A Đại đáp: "Đúng thế! Công Tôn tướng quân còn mang cả thủ cấp của Đạp Đốn về!"
Thái Diễm và Trương Ninh bất giác nuốt nước bọt, đồng loạt quay sang nhìn Hàn Dược.
"Phu quân, thật sự có tin vui rồi!"
"Công tử, ngài thật sự biết bói toán sao?"
Hàn Dược vẫn giữ vẻ bình tĩnh từ đầu đến cuối, hắn thong thả đứng dậy, hỏi: "Ninh Nhi, ta bảo muội chuẩn bị tiệc rượu, xong cả chưa?"
Trương Ninh vội vàng gật đầu: "Vâng! Đã chuẩn bị xong rồi ạ!"
Hàn Dược cười nhạt, phất tay nói: "Diễm Nhi, theo vi phu ra ngoài, cùng nghênh đón các đại công thần của chúng ta!"
Thái Diễm nhẹ nhàng hành lễ, theo Hàn Dược đi ra ngoài phủ thứ sử.
Trương Ninh rất muốn đi cùng, nhưng thân phận của nàng trong Phủ Thứ Sử chỉ là một tỳ nữ, không có tư cách xuất hiện trong những dịp trọng đại thế này. Nàng đành lúng túng nhìn bóng lưng hai người rời đi, trong lòng trăm mối ngổn ngang.
Nhưng nàng biết làm gì hơn, đành quay lại nhà bếp, sai người mang tiệc rượu đã chuẩn bị sẵn ra, cùng nhau bày biện để nghênh đón các tướng sĩ thắng trận trở về!
Lúc này!
Ở cổng thành, Công Tôn Toản và các tướng lĩnh khác đã chờ sẵn. Thấy Hàn Dược, họ lập tức thúc ngựa tiến lên, chắp tay hành lễ: "Tướng quân, mạt tướng và mọi người đã không phụ sự kỳ vọng, liên tiếp phá được các quận Hữu Bắc Bình, Liêu Tây, Liêu Đông, Huyền Thố, còn quận Nhạc Lãng thì không đánh mà hàng!"
"Ha ha!"
Hàn Dược ngửa mặt lên trời cười ha hả, gật đầu nói: "Tốt! Tốt lắm! Quả không hổ danh là Bạch Mã tướng quân, không làm ta thất vọng. Ta đã chuẩn bị sẵn tiệc rượu, chúng ta vào phủ rồi nói tiếp!"
Công Tôn Toản kinh ngạc: "Tướng quân, lẽ nào ngài..."
Thái Diễm đứng bên cạnh mỉm cười: "Tướng quân, mấy ngày trước phu quân đã tính ra rằng sẽ có tin vui từ trên trời rơi xuống. Quả nhiên, mới ba ngày mà các vị đã từ quận Huyền Thố thắng trận trở về rồi!"
Công Tôn Toản càng thêm kinh ngạc: "Ồ? Lẽ nào tướng quân còn am hiểu đạo bói toán?"
Hàn Dược thuận miệng đáp, ra vẻ khiêm tốn: "Biết sơ sơ thôi! Ba ngày trước, ta thấy phúc tinh chiếu rọi hướng Đông Bắc nên biết các ngươi đã đại thắng. Tính toán thời gian thì vừa khéo hôm nay trở về, vì vậy đã cho người chuẩn bị tiệc rượu."
Công Tôn Toản chắp tay hành lễ: "Tướng quân đúng là thần nhân, mạt tướng vô cùng khâm phục!"
Hàn Dược phất tay: "Đi thôi, chúng ta vào làm một bầu rượu ngon, rồi hãy trò chuyện kỹ hơn về chuyện hành quân."
Công Tôn Toản và mọi người đồng thanh tuân lệnh, theo Hàn Dược trở về phủ.
Cùng lúc đó, Hàn Dược lập tức phái người mang thủ cấp của Đạp Đốn, phi ngựa ngày đêm tới Lạc Dương báo tin mừng!
*
Kinh đô Lạc Dương.
Trong hoàng cung, điện Sùng Đức.
Hoàng đế Lưu Hoành ngồi trên ngai vàng, bên dưới là các văn thần võ tướng đứng thành hai hàng.
Lưu Hoành của ngày hôm nay đã không còn được như trước, sức khỏe ngày một suy yếu, dù là ngày thường cũng mang vẻ bệnh tật.
Lúc này, Lưu Hoành ngồi trên ngai vàng đã lộ rõ vẻ lực bất tòng tâm.
Theo một hồi chuông trống vang lên, buổi triều nghị chính thức bắt đầu.
Một tiểu thái giám theo lệ bước ra hô lớn: "Có việc khởi tấu, không việc bãi triều~~~"
Bên dưới, đại thần Lư Thực bước ra khỏi hàng: "Bẩm bệ hạ, thần có việc muốn tấu!"
Lưu Hoành hít một hơi sâu rồi chậm rãi thở ra: "Lư khanh, có chuyện gì muốn nói?"
Lư Thực chắp tay hành lễ: "Bẩm bệ hạ, hôm qua thần nhận được tấu chương của Trác Huyền hầu Hàn Dược. Mấy ngày trước, đại quân ta đã thần tốc tiến công, vượt qua vùng tuyết trắng, tấn công đến tận quận Huyền Thố, cuối cùng đã chém được Đạp Đốn, con trai của Khâu Lực Cư!"
"A?"
Các văn võ bá quan hai bên đều kinh ngạc, vội vàng xì xào bàn tán:
"Tốt quá rồi, vậy mà lại chém được con trai của Khâu Lực Cư, thật không thể tin nổi!"
"Như vậy, quý tộc Ô Hoàn đã bị diệt sạch, trong vòng trăm năm tới chúng sẽ không còn sức mà nam tiến nữa!"
"Hàn tướng quân quả là lợi hại, đúng là anh hùng xuất thiếu niên, không ra tay thì thôi, một khi đã ra tay là kinh thiên động địa!"
"Vẫn là bệ hạ có mắt nhìn người, giao cho hắn chức Tổng đốc quân chính U Châu quả là một nước cờ cao tay!"
...
Lưu Hoành ngồi trên ngai vàng bật dậy, đôi mắt vốn lờ đờ vì bệnh tật bỗng sáng rực lên như hồi quang phản chiếu, ông chỉ tay vào Lư Thực: "Lư khanh, ngươi lặp lại lần nữa xem?"
Lư Thực chắp tay hành lễ, mặt mày rạng rỡ: "Vi thần xin chúc mừng bệ hạ, chúc mừng bệ hạ! Trác Huyền hầu Hàn Dược đã bôn tập ngàn dặm diệt địch, tiến thẳng vào quận Huyền Thố, chém đầu Đạp Đốn, con trai của Khâu Lực Cư. Quý tộc Ô Hoàn đã bị diệt sạch, trong vòng trăm năm tới quyết không dám nam tiến!"
"Tốt!"
Lưu Hoành hô lớn một tiếng "Tốt!": "Hàn Dược quả nhiên không làm trẫm thất vọng! Mối họa ngoại tộc quấy nhiễu Đại Hán trăm năm, vậy mà đã bị hắn dẹp yên chỉ trong một trận! Người này, rất tốt! Tốt lắm! Lư khanh, ngươi nói xem trẫm nên phong cho hắn chức quan gì? Hay là ban thưởng cho hắn thứ gì khác? Lâu lắm rồi trẫm mới vui vẻ như thế này!"
"Ha ha ha ha~~~"
Lưu Hoành cười vui như một đứa trẻ.
Lư Thực hơi trầm ngâm, đang định mở miệng thì Trung thường thị Trương Nhượng đã bước ra: "Bẩm bệ hạ, lão thần cho rằng..."