"Ôi chao chao chao ~~~"
Kiếm Hồn vội vàng tách khỏi đám đông, cười rạng rỡ đi đến trước mặt Vương Việt, chắp tay thở dài: "Nói vậy vị này chính là thiên hạ đệ nhất kiếm khách Vương Việt sư phụ đây mà! Thật sự là nghe danh không bằng gặp mặt, gặp mặt còn hơn danh tiếng gấp vạn lần!"
"Sử A!"
Vương Việt không thèm để ý đến Kiếm Hồn, mà là liếc nhìn Sử A.
"Sư phụ, người này. . ."
Vương Việt hít sâu một hơi, phất tay ngắt lời nói: "Vừa mới trên đường trở về, trung thường thị Trương Nhượng nói ta chứa chấp tội phạm, việc này ngươi giải thích thế nào?"
Sử A trong lòng hơi hồi hộp một chút, vội vàng chắp tay nói: "Sư phụ, bọn họ toàn bộ đều là Nghĩa Sĩ. . ."
Bốp!
Một cái tát trực tiếp giáng xuống.
Sử A không dám né tránh, nửa gương mặt nhất thời sưng lên.
Vãi chưởng!
Khởi đầu bất lợi nha!
Cái tính khí nóng nảy của Kiếm Hồn vừa bùng lên, là không ai cản nổi, lập tức cũng chẳng kịp nghĩ đến nhiệm vụ gì, mở miệng nói: "Tôi nói Vương Việt này, có ông nào như thế đối đãi đệ tử của mình không? Có bản lĩnh thì ra ngoài mà làm oai, về nhà làm oai thì có gì hay ho!"
"Ngươi nghĩ mình là ai mà dám xen mồm? Ta giáo huấn đệ tử của mình, đến phiên ngươi nói à?"
Vương Việt hung hăng trừng mắt nhìn Kiếm Hồn. Hắn tuy là một thân bản lĩnh, nhưng Thích Khách trong niên đại này, địa vị thực sự quá thấp, không ai coi trọng họ.
Cũng chính bởi vì vậy.
Vương Việt lâm vào cảnh khốn đốn cực kỳ thảm, không phải thảm bình thường! Con đường làm quan không thuận, lại bị người trào phúng, lúc này mới mở võ quán truyền thụ võ nghệ cho đệ tử. Dĩ nhiên, nơi đây cũng trở thành thùng rác để hắn trút giận. Chỉ cần không vui, hắn thường xuyên giáo huấn hai đệ tử, lấy cớ tính khí không tốt, nhưng kỳ thật mọi người đều biết, chắc chắn là lại bị chọc tức.
Nhưng mà. . .
Mặc dù như vậy, cũng không có ai vạch trần. Mọi người chỉ là yên lặng thừa nhận, dù sao vào ngày thường, Vương Việt đối với bọn họ cũng không tệ lắm, truyền thụ võ nghệ cũng rất nghiêm túc.
Nhưng hết lần này tới lần khác, hôm nay đụng phải Kiếm Hồn. Tuy nói là lời nói vô tâm, nhưng thật sâu đau nhói vào điểm yếu chí mạng trong lòng Vương Việt, một cỗ lửa giận không rõ, bùng lên ngùn ngụt trong lòng!
"Miệng mọc trên mặt tôi, anh quản được chắc!"
Kiếm Hồn phản kích không chút do dự nào. Tài năng anh hùng bàn phím, trên người hắn thể hiện cực kỳ nhuần nhuyễn: "Tôi nguyên tưởng rằng, đường đường Kiếm Thánh, dù sao cũng là Nhất Đại Tông Sư, một đời hào hiệp! Thế mà! Hiện tại xem ra, chính là một tên hèn nhát. Người ta Trương Nhượng lên mặt dạy đời, ông đây chẳng biết đánh trả, còn mẹ nó về nhà trút giận lên đồ đệ! Ghê gớm! Ông đúng là có bản lĩnh! Bản lĩnh lớn bằng trời! Thấy trên mặt tôi viết gì không? Viết rõ hai chữ "khâm phục" to đùng này! Đúng là chịu thua, cái kiểu này mà còn mẹ nó đại hiệp, còn bái sư phụ cái quái gì, mất mặt vãi chưởng!"
Bốn võ giả xung quanh trực tiếp đứng hình, trố mắt nhìn chằm chằm Kiếm Hồn, không dám hó hé lời nào.
Sử A càng là sợ đến mồ hôi lạnh chảy ròng, vội vàng ngăn lại nói: "Huynh đệ, đừng nói nữa, chuyện này thật là do ta xung động, không liên quan đến sư phụ ta đâu."
"Ngươi thôi đi!"
Kiếm Hồn liếc Sử A. Hắn có xu hướng bùng nổ hơn, thế mà lại chuyển mục tiêu sang Sử A: "Mới vừa hắn đánh ngươi, ngươi ngay cả phản bác cũng không dám, rõ ràng là sớm đã thành thói quen. Đều nói người luyện võ, có khí phách, sao đệ tử Kiếm Thánh lại từng người nhát cáy như thế? Hắn ngon lành thì sao, một kẻ hèn nhát cũng có thể làm hắn cụp đuôi, cái kiểu hào hiệp khoái ý ân cừu gì đây? Ta thực sự là bội phục các ngươi đám người này, tìm ai làm thầy không tốt, không nên tìm một kẻ nhát cáy như thế làm thầy. Ta khinh! Thật là khiến người ta ác tâm, Lão Tử đây sắp ói ra rồi!"
"Muốn chết!"
Vương Việt giận đỏ mặt, vẫy tay thi triển 【Khóa Cổ】, trực tiếp bóp cổ Kiếm Hồn.
-21!
Thế nhưng, Kiếm Hồn vẫn không có nửa phần sợ hãi, mở miệng liền mắng: "Vãi chưởng! Skill này được đấy, có giỏi thì dùng với Trương Nhượng đi! Tên đó không chịu nổi đòn đâu, ông một combo chắc chắn chết ngắc!"
". . . . ."
Hô! ! !
Vương Việt thuận tay vung, đem Kiếm Hồn quăng bay ra đi.
-213!
Cái quái gì!
Sát thương cao vãi!
Kiếm Hồn thầm nghĩ trong lòng, nhưng ngoài miệng như trước không buông tha: "Ngưu bức! Ông đúng là ngưu bức! Võ thuật tốt như vậy, thế mà lại làm tôi tớ cho người ta, tôi thật là bội phục dũng khí của ông!"
Thương lang!
Vương Việt rút ra trường kiếm, giận chỉ Kiếm Hồn: "Ngươi câm miệng cho ta!"
Kiếm Hồn hắc hắc một tiếng: "Ban đầu tôi chính là kẻ chết tiệt, ông có gan thì đến giết tôi đi! Tưởng tôi sợ ông chắc? Tuy là đường xá xa xôi, nhưng tôi khẳng định sẽ quay lại tìm ông tính sổ!"
"Tiểu hiệp thì vì bạn bè láng giềng; Đại hiệp thì vì nước vì dân! Ngươi tuy là một thân bản lĩnh, được người xưng là Kiếm Thánh, nhưng ngươi căn bản không xứng làm đại hiệp!"
"Hừ!"
Nói đến đây, Kiếm Hồn tức giận hừ một tiếng: "Kẻ bợ đít! Bợ đít đến cuối cùng, trắng tay!"
Vương Việt nghiến răng ken két: "Ngươi thật cho là ta không dám giết ngươi?"
Kiếm Hồn phát ra một tiếng miệt cười: "Tới đi! Tôi ngược lại muốn lĩnh giáo một chút, Kiếm Thánh Vương Việt rốt cuộc có bao nhiêu lợi hại!"
Ra tay trước thì mạnh, ra tay sau thì chịu thiệt!
Kiếm Hồn một chiêu 【Thiểm Thước Đột Tập】, trong nháy mắt xông thẳng ra sau lưng Vương Việt. Khi hắn giơ tay lên chuẩn bị một kiếm đâm đi, Kiếm Thánh Vương Việt đã biến mất ở trước chân.
Một giây kế tiếp!
Kiếm Hồn chỉ cảm thấy cần cổ lạnh lẽo, trường kiếm của đối phương đã đặt trên cổ mình: "Hừ! Công phu mèo cào, cũng dám càn rỡ trước mặt ta, thực sự là muốn chết!"
Kiếm Hồn trở tay một kiếm, hướng về phía vùng bụng Vương Việt, đâm thẳng tới: "Hừ! Công phu mèo cào thì sao, ta Kiếm Hồn thà đứng mà sống, chứ quyết không quỳ mà chết! Đầu rơi máu chảy to bằng cái bát, cùng lắm thì chết rồi sống lại thôi!"
"Một kẻ hèn nhát thì hèn nhát cả lũ! Rõ ràng là một tên cướp, lại luôn vẻ mặt uất ức, nhìn là tôi tức điên! Không đánh cho ngươi một trận tơi bời, ngươi sẽ chẳng biết hoa kia vì sao lại đỏ!"
Thương! Thương! Thương!
Kiếm Hồn vung trường kiếm, đối với Vương Việt triển khai gần như điên cuồng tấn công, các loại kỹ năng liều mạng tung ra!
Nhưng Vương Việt thì sao?
Một tay cầm kiếm, tả hữu đón đỡ, không miss thì cũng đỡ được, khiến Kiếm Hồn chẳng còn chút khí thế nào. Có đôi khi hắn trở tay một kiếm chém tới, trong nháy mắt Kiếm Hồn mất một lượng lớn HP!
Thế nhưng thì sao?
Kiếm Hồn vẫn không có buông tha.
Luôn không ngừng đối với Vương Việt khởi xướng tiến công, trong ánh mắt không có nửa phần sợ hãi!
Bốn phía đệ tử đứng hình, bất khả tư nghị nhìn chằm chằm một màn trước mắt:
"Tiểu tử này, chẳng lẽ thật muốn liều cái mạng này sao!"
"Máu chảy như vậy rồi, còn không ngừng tay, thật là muốn tìm chết?"
"Ta có chút bội phục hắn, đúng là một hảo hán!"
"Sư phụ chúng ta có phải hơi quá đáng không! Đây là muốn bào mòn đến chết hắn sao?"
". . ."
Lượng máu của Kiếm Hồn đã xuống mức yếu ớt, sức tấn công và phòng thủ giảm mạnh, nhưng trong cặp mắt kia của hắn, như trước chỉ có kiên định, không có nửa phần do dự!
Vương Việt có chút ngớ người, một kiếm đón đỡ: "Ngươi quả thực không sợ chết?"
Kiếm Hồn đối mặt câu hỏi này, cũng không biết ở đâu ra tài hùng biện, buột miệng thốt ra một câu: "Sống có gì vui, chết có gì khổ? Sống lay lắt còn không bằng chết oanh liệt!"
Keng ~~
Vương Việt một kiếm đánh bật Kiếm Hồn, thu kiếm vào vỏ, nhẹ giọng nói: "Sử A, thay hắn chữa thương. Từ nay về sau, hắn chính là một thành viên trong số các ngươi!"
Sử A đại hỉ, vội vàng chắp tay nói: "Đa tạ sư phụ!"
Mọi người nói theo: "Đa tạ sư phụ!"
Kiếm Hồn nguyên bản còn chuẩn bị xông lên, tẩn cho hắn một trận, sau đó về thành miễn phí, quay lại lần nữa.
Thế nhưng đột nhiên một thanh âm vang lên, làm cho hắn trong nháy mắt đứng hình:
"Keng! Chúc mừng người chơi, hoàn thành nhiệm vụ ẩn, có thể cùng Vương Việt học tập kỹ năng cao cấp Thánh Vương Kiếm Pháp!"
----
Chương 3 đã lên sóng!
Cầu đặt hàng ủng hộ!