"Chạy mau!"
"Nhanh chân lên!"
"Bọn này dữ như thú!"
"Mọi người chạy mau ~~~~"
"..."
Đại quân của Lưu Ích vốn đang phi như điên tới, đội hình kéo dài dằng dặc.
Mặc dù đội tiên phong đã bị Trương Cáp mai phục, nhưng vẫn còn một bộ phận rất lớn quân đội chưa rơi vào ổ phục kích.
Khi bọn họ phát hiện quân tiên phong bị phục kích, đang do dự có nên tiếp viện hay không thì đột nhiên nghe thấy những tiếng gào thét này.
Tổ cha nó!
Trên con đường quan lộ, đột nhiên lao ra một đám người chơi.
Tên nào tên nấy mặt mày bặm trợn, hung hãn như lang như hổ, gào thét xông về phía đại quân của Lưu Ích.
Hơn chục Archer thậm chí còn vừa phi nước đại vừa giương cung lắp tên, nhắm thẳng vào đội quân đang ngơ ngác kia, vèo vèo vèo, xả nguyên một tràng tên điên cuồng!
Phập! Phập! Phập!
Mưa tên gào thét bay tới.
Đại quân của Lưu Ích đang lúc không kịp đề phòng, lập tức có người trúng tên ngã lăn ra đất.
Đội quân người chơi cầm vũ khí đuổi sát theo:
"Có gan thì đừng chạy, lão tử muốn solo với chúng mày!"
"Mẹ nó chứ, toàn một lũ cùi bắp, cùng lắm thì chết thôi!"
"Đầu rơi sẹo lớn bằng cái bát, sợ qué gì, tới đây, đại chiến 300 hiệp nào!"
"..."
Những tiếng gào thét như thủy triều ập đến, dọa cho đám quân của Lưu Ích sợ mất mật, vội vàng đổi hướng, cắm đầu cắm cổ bỏ chạy.
Cờ lệnh trong tay?
Vứt!
Binh khí trong tay?
Vứt!
Mũ giáp trên đầu?
Vứt!
...
Đại quân của Lưu Ích chạy trối chết, không chút do dự.
Trương Cáp dẫn quân đuổi theo, năm sáu mươi binh sĩ mà lại dám đuổi theo sau mông cả một đại quân, ra sức diễu võ dương oai.
"Ha ha! Đám NPC này cùi bắp vãi!"
"Tao chơi game bao nhiêu năm, lần đầu tiên thấy đám NPC gà mờ thế này, mất mặt thật sự!"
"Nhanh! Phải quay clip lại dáng vẻ oai hùng của chúng ta, đến lúc đó đăng lên diễn đàn game, chắc chắn sẽ hot rần rần!"
"Ngại gì vết bẩn, khô máu với chúng nó luôn, đuổi tới chân trời góc bể cũng phải giết sạch!"
"..."
Phập! Phập! Phập!
Đội quân người chơi lấy sức khỏe đánh kẻ mệt mỏi, điên cuồng truy sát.
Trong nháy mắt, đã có hơn mười thi thể của đám giặc bị bỏ lại ven đường.
*
Huyện Đồng Dương.
Gió nhẹ lướt qua.
Triệu Vân nhìn con đường lớn ở phía xa, thở ra một hơi thật dài.
Không biết từ lúc nào, phó tướng đã đi tới trước mặt, chắp tay nói: "Tướng quân."
Triệu Vân khẽ hỏi: "Tình hình thế nào rồi?"
Phó tướng đáp: "Hướng sông Phần Dương không cần chúng ta quá lo lắng, Thiết kỵ Yến Vân của Lữ tướng quân có thể toàn thắng binh sĩ Giang Đông của Tôn Kiên, nhưng cánh quân hội họp từ hướng Bình Dư thì chúng ta cần phải giúp một tay."
Triệu Vân "ừ" một tiếng rồi gật đầu: "Chúng ta phụng mệnh vòng đến đây chính là để phục kích bọn chúng, nếu chiến sự có thể giải quyết ở Nhữ Nam thì cần gì phải đi xa hơn."
"Không sai!" Phó tướng ngạo nghễ nói, "Có Bạch Mã Nghĩa Tòng của chúng ta ở đây, quân giặc có bao nhiêu người, chúng ta nuốt hết bấy nhiêu. Lưu Diêu ở Giang Đông đã chết trận, chỉ cần chiến sự ở Dự Châu kết thúc, hướng Ích Châu sẽ không còn gì đáng lo!"
Khóe môi Triệu Vân khẽ nhếch lên, lạnh nhạt nói: "Truyền lệnh ba quân, phải tiêu diệt toàn bộ cánh quân hội họp này, không được tha một tên nào, cố gắng một trận giải quyết hết binh mã ở hướng Dự Châu!"
Phó tướng chắp tay: "Vâng!"
"Báo ~~~~"
Đúng lúc này, một con khoái mã từ xa phi tới, hướng về phía Triệu Vân trên tường thành chắp tay hành lễ: "Tướng quân, phía trước phát hiện cánh quân từ hướng Bình Dư tới, có tiến hành phục kích theo kế hoạch đã định không ạ?"
"Cứ theo kế hoạch mà làm!"
Triệu Vân dõng dạc nói, rồi vung áo choàng, xoay người xuống thành, cầm lấy Long Đảm Thương, nhảy lên mình ngựa Dạ Chiếu Ngọc Sư Tử, ném lại một câu rồi phi ra khỏi thành: "Ta đi trước, đại quân theo sau."
Phó tướng cúi người chắp tay: "Vâng!"
Các người chơi sớm đã ngứa ngáy chân tay lắm rồi.
Suốt ngày nhìn trên diễn đàn game, người ta khoe trang bị các kiểu, trong lòng bọn họ khó chịu vô cùng.
Nhất là mấy gã dọa chết Lưu Diêu, độ hot của bài đăng đó, cho đến tận bây giờ vẫn luôn nằm trong top 3, không hề giảm, số lượt like đã lên tới hơn 10 triệu.
Nhìn lại mình xem?
Ngoại trừ lúc đánh Trần Đáo có được chút đất diễn, những lúc còn lại thảm không kể xiết.
Cái gã Lưu Ngu kia nhát như thỏ đế, lần nào cũng chưa kịp giáp mặt đã chạy mất dép đến thành trì tiếp theo, hoàn toàn không cho người ta cơ hội đối đầu trực diện, muốn tìm người khô máu cũng chẳng thấy đâu.
Vãi!
Bỉ ổi, lén lút đến cực điểm cũng là một loại chiến thuật à.
Nhưng mà, bây giờ thì hay rồi, bọn họ đã bao vây Bình Dư, chỉ cần tiêu diệt cánh quân của Lưu Ích là có thể tập hợp bốn đường đại quân, vây chặt Bình Dư.
Ha ha!
Rốt cuộc cũng đến lượt mình ra oai, các người chơi sao có thể bỏ qua cơ hội thể hiện ngầu lòi thế này.
Phóng ngựa bay nhanh!
Mặt đất rung chuyển ầm ầm.
Như một dải lụa trắng, chợt lướt về phía xa.
Triệu Vân đã sớm đến địa điểm phục kích, hắn đưa mắt nhìn ra xa, đột nhiên phát hiện bụi đất cuồn cuộn, dường như có xu hướng ngày càng dữ dội, chỉ là tiếng la hét có vẻ hơi ít, chắc là vẫn còn ở xa.
"Tướng quân." Phó tướng tiến lên.
"Sao rồi?" Triệu Vân hỏi.
"Các huynh đệ đã tập hợp đầy đủ, có thể tiến công bất cứ lúc nào!" Phó tướng khẽ nói.
"Chờ lệnh của ta."
"Vâng!"
Trong chốc lát.
Bụi đất ở phía xa ngày càng dày đặc, tiếng la hét cũng dần ập tới.
Triệu Vân từ từ mở mắt, thở ra một hơi thật dài, một tia sáng sắc bén lóe lên trong mắt, ngay lập tức khóa chặt vào cánh quân hoảng loạn của Lưu Ngu, khóe môi khẽ nhếch lên:
"Các huynh đệ, ta chỉ có một mệnh lệnh, chém tận giết tuyệt, không chừa một mống!"
"Giết ~~~~"
Đội quân người chơi đồng thanh gầm lên, bùng nổ ý chí chiến đấu chưa từng có.
Trong thoáng chốc, một dải lụa trắng như sóng biển cuồn cuộn, từ bên đường gào thét lao ra. Những tướng sĩ vừa chạy trối chết từ Bình Dư tới, lúc này đã sớm kiệt sức, nhất thời đứng hình.
Cảm giác này...
Giống như vừa ra khỏi hang sói lại vào hang cọp.
Mà con cọp này không phải là cọp thường, nó có nanh vuốt sắc nhọn, có thể xé xác người ta thành từng mảnh.
"Giặc con chạy đâu, ta chính là Thường Sơn Triệu Tử Long!"
Một tiếng gầm vang trời động đất.
Binh sĩ trong quân của Lưu Ngu, vẻ mặt đứa nào đứa nấy đều ngơ ngác.
Bọn họ lúc này mới biết, thì ra đại tướng trong quân là Trần Đáo, chính là chết trong tay người trước mắt này.
"Hắn... hắn... hắn chính là Thường Sơn Triệu Tử Long? 1.2"
"Toàn bộ đều là ngựa chiến màu trắng, không sai, hắn chính là Thường Sơn Triệu Tử Long, đây là Bạch Mã Nghĩa Tòng!"
"Chính là bọn họ đã giết Trần Đáo tướng quân, mọi người chạy mau!"
"Tao hết hơi rồi, với lại chân đất sao chạy lại ngựa chiến, muốn giết thì cứ giết đi!"
"Dù sao cũng chết, tao không muốn chết vì mệt!"
"Tới đây! Tới giết tao đi? Tao chạy không nổi nữa rồi."
"Nhanh! Cho lão tử một nhát chết cho sướng!"
"..."
Đám người chơi ngơ toàn tập.
Chuyện lạ năm nào cũng có, sao năm nay nhiều thế nhỉ.
Vừa mới có một thằng Lưu Diêu bị dọa chết khiếp, giờ lại lòi ra cả một đội quân NPC đòi chết?
Vãi cả chưởng!
Phải chán đời đến mức nào mới có thể nói ra những lời như vậy.
Chậc chậc...
Nhưng mà, đối phương đã muốn chết, người chơi đương nhiên sẽ thành toàn!
-----
Cầu đặt hàng!...