Nhưng mà...
Nên chọn ai làm con dê thế tội đây?
Đầu tiên, người này phải có sức nặng nhất định trong lòng Lưu Bị.
Nếu không có sức nặng, tự nhiên không thể nào thu hút sự chú ý của Lưu Bị, càng không thể kích thích chút khả năng bùng nổ trong lòng hắn.
Thứ hai, người này còn phải có thực lực nhất định, nếu không thì cứu hay không cứu cũng chẳng ảnh hưởng gì đến Lưu Bị, thế thì khá là vớ vẩn, người ta hoàn toàn chẳng thèm để ý.
Hơn nữa, người này tốt nhất là cũng có sức ảnh hưởng không nhỏ trong Minh Quân của bọn họ, như vậy thì dù Lưu Bị không chủ động cứu, cũng sẽ có người khác tìm cách cứu viện. Một khi đã hình thành hiệu ứng dây chuyền, Lưu Bị không cứu cũng phải cứu!
...
Hắc hắc!
Ép dân làm phản, sau đó một đao chém đầu.
Lưu Bị à Lưu Bị, ngươi mãi mãi là kẻ bị đám người xuyên việt chúng ta "ngược" sướng tay nhất.
Hàn Dược trầm ngâm một lúc lâu, thử hỏi: "Văn Hòa, theo ý của ngươi, chúng ta nên ra tay với ai đây?"
Giả Hủ hít một hơi thật sâu rồi chậm rãi thở ra, trong đầu tức thì hiện lên một cái tên: "Lưu Loan của Tể Bắc quốc!"
Lưu Loan?
Hàn Dược cau mày, hắn chưa từng nghe qua cái tên này.
Một bên, Quách Gia khẽ nhếch môi tạo thành một đường cong, lặng lẽ gật đầu rồi nhẹ giọng nói: "Chủ công, Lưu Loan người này, có thể ngài chưa từng nghe qua, nhưng chắc chắn ngài đã nghe qua tên cha của hắn."
Cha hắn?
Hàn Dược càng thêm hoang mang: "Cha hắn là ai?"
Quách Gia thốt ra bốn chữ: "Tể Bắc Vương Lưu Lần."
Lưu Lần?
Hàn Dược quả nhiên càng ngơ ngác hơn.
Hắn hoàn toàn không biết Lưu Lần là cái khỉ gió gì.
Nhưng không sao cả, Giả Hủ đứng bên cạnh đã bắt đầu giải thích: "Chủ công, Lưu Lần này không phải người tầm thường đâu, vào những năm Kiến Hòa nguyên niên, Tể Bắc Vương tuổi nhỏ đã phải trông coi đất phong..."
Vị Tể Bắc Vương này sở dĩ nổi danh khắp Đại Hán, thực ra cũng chỉ vì một chuyện mà thôi.
Năm Kiến Hòa nguyên niên, Lương Thái hậu hạ chiếu rằng: "Tể Bắc Vương Lưu Lần tuổi còn nhỏ đã phải trông coi đất phong, ở trong cung hết mực hiếu đạo, cha mất đau thương, hủy bỏ lễ cưới, sống trong lều cỏ, ngủ trên đất, gậy tang không rời thân, đầu không chải chuốt, đến nỗi cơ thể lở loét. Tính ra đã 28 tháng, từ trước đến nay các nước có tang, chưa từng nghe thấy chuyện như vậy, triều đình vô cùng khen ngợi. Kinh Thư có câu: ‘Dùng đức để nêu gương người thiện.’ Kinh Thi lại nói: ‘Hiếu tử không thiếu người kế tục, phúc đức sẽ mãi ban cho con cháu ngươi.’ Nay tăng cho Lần năm nghìn hộ thực ấp, mở rộng đất đai, để an ủi tấm lòng hiếu thảo và nỗi vất vả của hiếu tử."
Triều Hán lấy hiếu để trị thiên hạ.
Đối với những nhân vật chí hiếu như vậy, thông thường đều sẽ được tuyên dương rộng rãi, huống chi đây còn là dòng dõi Hán Thất.
Lưu Lần nhờ chuyện này mà được ban thưởng năm nghìn hộ thực ấp!
Đây là khái niệm gì chứ?
Ngay cả Liệt Hầu cũng hiếm có người được năm nghìn hộ.
Phải biết rằng, tước Hầu của triều Hán không có quân công thì không thể được phong, nhưng tước Vương của Lưu Lần trên thực tế còn mẹ nó bá đạo hơn Hầu gia nhiều.
Mà tất cả chỉ vì lòng chí hiếu mà thôi!
Cũng chính vì thế, Lưu Lần được người đời kính trọng.
Hôm nay tuy Lưu Lần đã mất, nhưng vinh quang của ông ta vẫn còn đó, phủ lên người con trai Lưu Loan.
Sức ảnh hưởng của Lưu Loan cực lớn.
Hắn đã có những cống hiến vô cùng to lớn trong việc Lưu Bị kết hợp các thế lực còn lại ở Duyện Châu.
Cũng chính vì vậy!
Lưu Bị tuyệt đối không thể để Lưu Loan xảy ra chuyện.
Bởi vì một khi Lưu Loan gặp chuyện, Duyện Châu chắc chắn sẽ loạn như một nồi cháo.
Giả Hủ vừa nhìn đã nhắm trúng ngay Lưu Loan!
Điều này đủ để chứng minh nhãn quang của ông ta độc địa đến mức nào.
Hoặc là không ra tay, một khi đã ra tay, chắc chắn sẽ khiến đối thủ sống không bằng chết!
Có thể tưởng tượng được.
Một khi Hàn Dược điều binh đến dưới thành của Lưu Loan.
Lưu Loan sẽ kinh hãi đến mức nào, phải biết rằng hắn không có năng lực như cha mình, tuyệt đối không thể chịu nổi áp lực mạnh mẽ của Hàn Dược.
"Ha ha!"
Hàn Dược ngửa mặt lên trời cười ha hả, nhìn Giả Hủ đầy hứng thú: "Văn Hòa à Văn Hòa, ta gọi ngươi là Độc Sĩ quả không sai chút nào."
"Nước cờ này của ngươi thật đúng là vừa độc vừa thâm vừa hiểm, khiến người ta khó lòng phòng bị, chắc chắn sẽ làm Lưu Bị sợ mất mật. Chúng ta cứ ra tay với Lưu Loan, ngồi chờ Quan Đông lại nổi sóng lớn!"
Giả Hủ ái ngại nhún vai: "Có thể phục vụ cho chủ công là vinh hạnh của Hủ."
Hàn Dược hít một hơi thật sâu, lập tức ra lệnh: "Truyền lệnh cho Văn Viễn, Trương Cáp, mỗi người suất lĩnh ba mươi nghìn đại quân, chia quân đóng ở Bác Bình và Liêu Thành, tạo thành thế áp bức cao độ đối với Tể Bắc quốc, xem hắn phản ứng thế nào."
Giả Hủ cúi người chắp tay: "Dạ!"
Hai người chắp tay rời đi.
Hàn Dược thở ra một hơi thật dài.
Những gì có thể làm về cơ bản đã làm xong, việc còn lại chính là chờ ngày hái quả ngọt.
Một khi Lưu Loan không chịu nổi, chắc chắn sẽ gây ra chấn động khắp Duyện Châu, và Lưu Bị nhất định sẽ phái binh viện trợ, sau đó thì được ăn cả ngã về không, lấy danh nghĩa "thanh quân trắc" mà dấy lên sóng lớn!
Hàn Dược thầm vui trong lòng!
Tới đi!
Cùng nhau chơi tới bến nào.
Hắn yên tâm trở lại, xử lý thêm một vài chính vụ rồi lao thẳng vào diễn đàn game, muốn xem động thái gần đây của đám người chơi.
"Chịu thật đấy, dạo này gần như chẳng có nhiệm vụ gì cả."
"Đúng vậy, bây giờ đến cả Tây Xuyên cũng giải quyết xong rồi, lẽ nào game này sắp kết thúc à? Mẹ nó chứ, tao còn chưa chơi đã đâu."
"Kết thúc? Ông nghĩ nhiều rồi đấy? Tây Vực, Quý Sương, An Tức, La Mã còn chưa giải quyết, ông nghĩ có thể kết thúc được sao? Tuyệt đối không có khả năng đó!"
"Vậy thì tốt quá rồi."
"..."
"Ủa? Mọi người có phát hiện không, nhiệm vụ dạo này lạ lắm, lẽ nào bố già Hàn Dược sắp bem Lưu tai to rồi à?"
"Đúng thế! Tôi cũng nghi vậy, Triệu Vân, Lữ Bố đều đã ra tay, giờ lại có thêm nhiệm vụ mới, Trương Liêu và Trương Cáp cũng xuất trận rồi, mẹ nó chứ, đây chắc chắn là có biến lớn."
"Ừ ừ! Chứ còn gì nữa, dạo này Lưu Bị cũng không yên phận, Quan Vũ, Trương Phi mới phái đi chưa lâu giờ lại triệu về, chắc là để phòng Triệu Vân với Lữ Bố."
"Vô nghĩa! Quan Vũ, Trương Phi mà cân được Triệu Vân với Lữ Bố à? Một mình Lữ Bố thôi cũng đủ hành hai ông kia lên bờ xuống ruộng rồi, chắc kèo luôn!"
"..."
Hàn Dược chỉ biết cười trừ.
IQ của đám người chơi này cũng không thấp đâu.
Chỉ từ một vài manh mối mà có thể đoán được mình sắp ra tay với Lưu Bị.
Nhưng như vậy cũng tốt, dù sao cũng hơn một đám ngốc chỉ biết cắm đầu vào đánh. Đến lúc tấn công Tây Vực, Quý Sương, An Tức, khả năng tự chủ của họ sẽ cao hơn, biết đâu lại có kết quả bất ngờ
ღ Từng câu chữ, một giấc mơ ღ Thiên Lôi Trúc gửi đến bạn nghe