Nhìn bóng lưng xám xịt của đại quân Lưu Bị, đám người chơi không khỏi thất vọng:
"Vãi! Đi rồi á? Còn chưa kịp xin chữ ký nữa!"
"Tiếc quá, tao còn muốn lấy thước đo xem râu Quan Vũ dài bao nhiêu cơ."
"Lầu trên không sợ bị Quan Vũ băm ra bã à?"
"Nhân vật trong game thôi mà, chết thì hồi sinh, sợ qué gì!"
"Đợi mày hồi sinh rồi chạy từ huyện Phạm Dương tới đây, chắc bọn tao đã đến Nghiễm Tông rồi."
"Ặc... Thôi vậy!"
...
Hàn Dược cười bất đắc dĩ.
Người chơi lần đầu thấy Quan Vũ, Trương Phi bằng xương bằng thịt nên có hơi phấn khích cũng là chuyện bình thường.
Nhưng mà, cái gã Lưu Bị này cũng hẹp hòi quá rồi, chỉ bị người chơi soi từ đầu đến chân một tí thôi mà đã tức giận đến mức xám ngoét mặt mày bỏ đi.
Sử sách ghi lại hắn không bao giờ để lộ cảm xúc, điểm này đúng là không sai, nhưng mẹ nó chứ, hành động đã tố cáo tất cả rồi! Có giỏi thì đừng chạy, ở lại mà chịu đựng màn công kích bằng võ mồm của người chơi đi chứ!
Đồ chết nhát!
Hàn Dược đưa ra một đánh giá khách quan và công bằng, rồi tiếp tục thúc ngựa thong dong quay về U Châu.
*
Trong lúc Hàn Dược tiêu diệt giặc Khăn Vàng, khải hoàn trở về thì ở biên giới U Ký xuất hiện một tiểu đội người chơi.
Tiểu đội này không đông, chỉ có mười một, mười hai người, đều là những người chơi tinh anh của công hội Ngạo Thế.
Công hội Ngạo Thế là một công hội nhỏ.
Hội trưởng Giang Sơn Lão Tửu thậm chí còn chưa thăng cấp võ tướng, chỉ là một 【 Tiên Đăng Tử Sĩ 】 Chuyển 5 mà thôi.
Những người chơi bên cạnh hắn đa phần cũng chỉ ở Chuyển 3 hoặc Chuyển 4.
Nhìn xác giặc Khăn Vàng la liệt trên đất, các người chơi xì xào bàn tán:
"Hội trưởng, có mấy mống chúng ta thế này, e là không bem lại đám giặc Khăn Vàng đâu!"
"Chứ còn gì nữa! Mấy đợt gần đây ít nhất cũng là đội ngũ mấy trăm người, mấy đứa lính quèn như mình còn chưa đủ cho chúng nó nhét kẽ răng!"
"Tuy hồi sinh được về thành miễn phí, nhưng chúng ta có hơi lãng phí thời gian không? Đi cày phó bản, săn boss dã ngoại còn ngon hơn cái trò này!"
...
Giang Sơn Lão Tửu hít sâu một hơi, gắt lên: "Mẹ kiếp! Mấy người biết cái gì, bây giờ tài nguyên trong làng Đào Nguyên về cơ bản đã bị mấy công hội lớn bao thầu hết rồi, chúng ta muốn chen chân vào là chuyện không thể!
Muốn phất lên mà không đi đường tắt thì làm sao được? Giàu sang tìm trong hiểm nguy, chúng ta ra ngoài kiếm ăn, một khi thành công, chắc chắn sẽ hốt bạc đầy bát. Dù không rớt đồ tím thì farm ít đồ lam, đồ trắng bán lấy tiền cũng ngon chán."
Một người chơi nhíu mày nói: "Nhưng hội trưởng à, với thực lực của chúng ta, gặp đội ngũ hơn hai mươi người thì còn xoay xở được, chứ giặc Khăn Vàng toàn kéo cả trăm, cả ngàn quân, chúng ta sao mà là đối thủ, đây chẳng phải là đi nộp mạng sao?"
Những người chơi khác lập tức hùa theo:
"Đúng vậy! Rõ ràng là đi tự sát mà."
"Khối công hội đã dựa vào vé hồi sinh miễn phí để quay về làng Đào Nguyên rồi."
"Hội trưởng, thay vì lãng phí thời gian ở đây, chúng ta cũng về làng Đào Nguyên đi, cày phó bản còn được lên cấp, ở đây thì làm được gì? Chẳng được cái tích sự gì cả!"
...
Giang Sơn Lão Tửu nhìn chằm chằm vào đống xác giặc Khăn Vàng trên mặt đất, trầm ngâm hồi lâu.
Bỗng nhiên!
Trong đầu hắn lóe lên một ý nghĩ, khiến hai mắt hắn sáng rực: "Các huynh đệ, ta có cách rồi."
"Cách gì?" Có người hỏi.
"Chúng ta ngụy trang một phen, bề ngoài trông cũng quấn khăn vàng trên đầu thì có khác quái gì giặc Khăn Vàng thật đâu. Chúng ta sẽ chơi trò vàng thau lẫn lộn, lượn lờ gần doanh trại của chúng, chuyên tìm mấy đứa đi lẻ để thịt!"
Giang Sơn Lão Tửu phấn khích nói: "Lão tử không tin bọn nó không đi vệ sinh, không đi lượn lờ, cứ túm tụm trong doanh trại suốt ngày được chắc? Chỉ cần có đứa đi lẻ, đó chính là cơ hội ra tay của chúng ta!"
Mọi người có chút hoang mang: "Hội trưởng, thế có được không? Lỡ bị phát hiện thì..."
Giang Sơn Lão Tửu lập tức ngắt lời: "Phát hiện thì sao? Cùng lắm là về thành miễn phí thôi, lão tử vẫn nói câu đó, giàu sang tìm trong hiểm nguy, có làm hay không thì cho một câu dứt khoát, đừng có lề mề như đàn bà thế!"
Mọi người nhìn nhau, cuối cùng đưa ra quyết định thống nhất:
"Mẹ nó! Đằng nào cũng đến rồi, lão tử chơi!"
"Tao cũng khô máu!"
"Rớt hai món đồ trắng là huề vốn, một món đồ lam là lời to, nếu có được một món đồ tím, lão tử sẽ thành triệu phú."
"Chơi!"
"Được thôi, chúng ta cũng làm!"
...
Giang Sơn Lão Tửu mừng rỡ: "Ha ha! Thế mới là anh em tốt chứ, mau kiếm cái khăn vàng đi, gặp đội ngũ Khăn Vàng thì chúng ta cứ lẳng lặng trà trộn vào, lão tử sẽ cho chúng nó một vố vàng thau lẫn lộn, quậy cho bọn nó long trời lở đất!"
Không nói hai lời, cả đám lập tức tiến lên lột khăn vàng trên xác chết rồi quấn lên người.
Bình thường họ chắc chắn sẽ không đeo, vì như vậy quá thu hút thù hận, gặp quan binh là chỉ có chết. Nhưng khi gặp đại quân Khăn Vàng, họ lại đeo khăn vàng lên trán, chắc chắn có thể trà trộn vào!
Giang Sơn Lão Tửu dẫn người tiếp tục đi sâu vào trong, chưa đầy nửa giờ sau, quả nhiên phát hiện một tiểu đội Khăn Vàng bị đánh tan tác, quân số khoảng hai, ba trăm người.
Giang Sơn Lão Tửu mừng như điên, vội vàng ra lệnh: "Các huynh đệ, cơ hội của chúng ta tới rồi!"
Mọi người hiểu ý nhau, tất cả đều quấn khăn vàng lên trán, theo Giang Sơn Lão Tửu tiến lại gần đám giặc.
Một tên giặc Khăn Vàng đi lướt qua họ.
Tim Giang Sơn Lão Tửu như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, nhưng đối phương hoàn toàn không phát hiện ra, cứ thế thất thểu bước đi.
Cả đội mừng rỡ, tự tin hơn hẳn.
Họ dựa vào gốc cây, giả vờ chán nản như vừa bại trận, nhưng thực chất là đang quan sát tình hình xung quanh, tìm kiếm những tên giặc đi lẻ.
"Lão tử khát khô cả họng rồi, đi, lão tử dẫn mày đi uống nước!"
"Uống nước? Nước ở đâu!"
"Phía trước có một con sông nhỏ, không biết còn nước không."
"Đi đi đi, chúng ta đi tìm xem."
...
Giang Sơn Lão Tửu đảo mắt một vòng, lập tức đi theo sau: "Ta nói này huynh đệ, ta cũng muốn uống nước, hì hì."
Tên giặc Khăn Vàng kia xua tay: "Đi đi, ta cũng không biết còn nước hay không."
Giang Sơn Lão Tửu vội vàng khúm núm: "Được thôi!"
Hắn quay đầu ra hiệu cho anh em, mọi người đều hiểu ý, ánh mắt lóe lên tia sáng sắc lẹm.
Bởi vì!
Họ có thể thấy rõ, tên giặc Khăn Vàng kia dùng đao.
Cả đội lẳng lặng bám theo sau.
Một lát sau.
Quả thực họ đã thấy một con suối nhỏ, chỉ là dòng nước đã cạn đi nhiều.
Khi hai tên giặc Khăn Vàng kia mừng rỡ chạy đến cúi xuống uống nước, Giang Sơn Lão Tửu không chút do dự, giơ thương lên tấn công chớp nhoáng!
Phập! Phập!
Đầu thương vung lên, hàn quang lóe rực, máu tươi bắn tung tóe!
Bùm!
Trang bị rớt ra.
1 món lam, 2 món trắng.
Cả đội đứng hình.
Vãi!
Thế là xong á?
----
, phiếu đánh giá!..