Virtus's Reader
Trẫm Con Dân Thật Không Phải Là Npc

Chương 54: CHƯƠNG 54: LÁ THƯ GIỚI THIỆU CỦA LƯU YÊN

Hàn Dược đang suy tính về phó bản tiếp theo thì A Đại bên cạnh nhắc nhở: "Chủ Công, ngài nhìn kia kìa, Thứ Sử Đại Nhân hình như đang đợi ngài đó!"

Vãi chưởng!

Hàn Dược lập tức hoàn hồn, đưa mắt nhìn qua, bất ngờ phát hiện các quan văn võ của U Châu cũng đang đứng trong hàng ngũ đó.

Hắn vô thức thúc ngựa phi tới, đến chỗ cửa thành thì nhảy xuống ngựa: "Đại nhân, mạt tướng thật sự không biết ngài đích thân ra đón, có chỗ nào đắc tội, mong ngài lượng thứ!"

Lưu Yên gật đầu cười nhạt: "Huyện lệnh Phạm Dương đại phá vạn quân giặc Khăn Vàng, giúp cho bá tánh U Châu được an cư lạc nghiệp, là người có công lớn, tội lỗi ở đâu ra? Bản quan dẫn các quan văn võ ra nghênh đón là để khen ngợi công lao của ngươi!"

Hàn Dược chắp tay ôm quyền: "Mạt tướng được sủng ái mà lo sợ!"

Lưu Yên hít một hơi thật sâu, nhìn đám binh lính người chơi xung quanh, không khỏi tò mò: "Huyện lệnh Phạm Dương, bọn họ đều là thuộc hạ của ngươi sao?"

"Chuyện này..."

Hàn Dược lúng túng gãi đầu: "Đại nhân, chuyện này là do mạt tướng không phải, vì đánh thắng trận nên có hơi tự mãn, bèn cho các huynh đệ nghỉ ngơi, muốn để họ xõa một ngày."

"Ôi chao, không sao cả!"

Lưu Yên xua tay, nhẹ giọng nói: "Đều là thanh niên trai tráng, có chút công trạng mà đắc ý một chút cũng là chuyện thường tình. Chỉ cần đừng quá kiêu ngạo, tự mãn đến quên trời đất là không có gì đáng ngại cả."

Hàn Dược thở phào một hơi: "Đa tạ đại nhân đã dạy bảo, mạt tướng xin ghi lòng tạc dạ."

Lưu Yên cười vô cùng thân thiết: "Đi thôi, bản quan đã cho người chuẩn bị tiệc, thay ngươi đón gió tẩy trần!"

Hàn Dược chắp tay nói: "Đa tạ đại nhân ưu ái!"

Dưới hơn chục cặp mắt vừa ngưỡng mộ, vừa ghen tị lại pha chút căm hận, Hàn Dược và Lưu Yên sải bước đi phía trước, các quan văn võ còn lại theo sau, tiến vào trong thành.

"Không ngờ tên này cũng có chút bản lĩnh thật!"

"Đúng vậy! Chả trách có thể tiêu diệt đám sơn tặc gần hương Đào Nguyên, đúng là một nhân vật đáng gờm!"

"U Châu chúng ta có Hàn tướng quân, đám giặc Khăn Vàng kia có là gì!"

...

Đứng ở cuối hàng, Lưu Bị thầm nghĩ: "Chẳng qua chỉ diệt được 50.000 quân Khăn Vàng mà thôi. Đợi ta đến Ký Châu, đầu quân cho ân sư Lô Thực, nhất định sẽ chém chết Trương Giác, dương danh thiên hạ!"

Phủ Thứ Sử.

Trên đại điện.

Lưu Yên ngồi ngay ngắn ở ghế chủ tọa, Hàn Dược cũng ngồi ở hàng ghế bên dưới.

Mọi người nâng ly cạn chén, rượu đã qua ba tuần, thức ăn cũng dùng được năm món.

Lưu Yên lần nữa nâng chén, mời mọi người: "Nào nào, tất cả chúng ta hãy cùng nhau kính huyện lệnh Phạm Dương một ly!"

Mọi người vội rót đầy rượu ngon, nâng chén ra hiệu: "Kính huyện lệnh Phạm Dương!"

Nói thật, rượu thời Hán Mạt Tam Quốc đúng là không ra làm sao, vừa đục ngầu lại còn có mùi lạ.

Nhưng lúc này, Hàn Dược đã bị không khí của mọi người đẩy lên cao trào, chỉ có thể cắn răng uống cạn hết ly này đến ly khác.

Chỉ có điều...

Hàn Dược còn chưa say thì đã có một đám quan văn võ say đến thất điên bát đảo.

Nhân lúc Lưu Yên đang vui, Hàn Dược đứng bật dậy, chắp tay ôm quyền nói: "Đại nhân, mạt tướng có một câu đã giấu trong lòng từ lâu, không biết có nên nói ra không!"

Lưu Yên vung tay: "Huyện lệnh Phạm Dương có chuyện gì cứ nói thẳng."

Hàn Dược hít một hơi thật sâu, trầm ngâm giây lát rồi mở miệng: "Là thế này, hiện tại chủ lực của quân Khăn Vàng tiến vào U Châu đã bị tiêu diệt, U Châu có thể bảo toàn, nhưng quân Khăn Vàng ở Ký Châu vẫn còn đang lộng hành. Mạt tướng muốn dẫn quân đến Ký Châu, triệt để dẹp yên phản loạn Khăn Vàng!"

"Không biết Thứ Sử Đại Nhân có cho phép không?"

Hàn Dược biết rõ mình đã được Lưu Yên coi trọng, rất có thể đối phương sẽ không dễ dàng để mình đi, vì vậy chỉ có thể chủ động lên tiếng, vừa dùng lý lẽ vừa dùng tình cảm để thuyết phục!

"Chuyện này..."

Sắc mặt Lưu Yên trầm xuống, ông nâng bình rượu lên rồi lại từ từ đặt xuống.

Lúc này, Lưu Bị đột nhiên đứng dậy, chắp tay ôm quyền nói: "Thứ Sử Đại Nhân, Bị cũng có ý định rời U Châu, đến Ký Châu để kiến công lập nghiệp, báo đáp triều đình."

"Ngươi cũng muốn đi?"

Lưu Yên nhíu mày, có chút không vui.

Lưu Bị gật đầu: "Đại nhân, Bắc Trung Lang Tướng Lô Thực chính là ân sư của Bị. Bị đang chuẩn bị đầu quân cho ân sư, giúp ngài ấy quét sạch quân Khăn Vàng, triệt để diệt trừ mối họa của triều đình."

Hàn Dược cũng chắp tay hành lễ: "Đại nhân, quốc gia hưng vong, thất phu hữu trách. Hiện nay U Châu tuy đã yên ổn, nhưng thiên hạ vẫn còn vô số bá tánh đang chịu khổ!

Mạt tướng lần này tiến quân vào Ký Châu, không phải vì thăng quan phát tài, càng không phải để ăn tiệc uống rượu, mà là để quyết một trận sống mái với giặc Khăn Vàng, phấn đấu vì sự an khang của bá tánh thiên hạ!"

Nói đến đây, Hàn Dược càng thêm trịnh trọng cúi người thật sâu: "Mong đại nhân chấp thuận!"

Lưu Bị liếc Hàn Dược, mày hơi nhíu lại, thầm nghĩ: Mấy lời hùng hồn sao toàn bị ngươi nói hết vậy!

Đệch!

Hàn Dược ơi là Hàn Dược!

Ngươi đúng là khắc tinh trong mệnh của Lưu Bị ta mà!

Có điều, lần này tiến quân vào Ký Châu, Lô Thực là ân sư của ta, không tin ngươi còn tranh hơn được ta!

Các quan văn võ trong điện sớm đã muốn Hàn Dược rời đi, bởi vì hào quang của kẻ này quá lớn, sẽ che lấp mất ánh sáng của bọn họ. Chỉ cần hắn rời khỏi U Châu, tất cả công trạng sẽ thuộc về chính họ.

Ngay lập tức, Huyện lệnh Trác Huyền bước ra một bước: "Nghĩa cử cao đẹp của Hàn tướng quân thật khiến chúng ta vô cùng khâm phục. Không sai, chỉ khi yêu đạo Trương Giác hoàn toàn bị tiêu diệt, thiên hạ mới có thể thật sự yên bình!"

Quan quận Ngư Dương cũng bước ra: "Hàn tướng quân có thể dùng 20.000 hương dũng đại phá 50.000 quân Khăn Vàng, chắc chắn là tướng tài mà Lô Trung Lang Tướng đang cần. Bản quan chúc ngài chiến thắng trở về!"

Các quan văn võ lúc này đã hiểu ý, đồng loạt phụ họa:

"Nghĩa cử của Hàn tướng quân thật cao cả, chúng ta hổ thẹn quá!"

"Nếu ta có 20.000 hương dũng, chắc chắn cũng sẽ như Hàn tướng quân, thẳng tiến Ký Châu, triệt để diệt trừ quân Khăn Vàng!"

"Hàn tướng quân hãy mang theo ý chí của chúng ta, đến Ký Châu chiến đấu, xem như chúng ta cũng đã góp một phần sức lực!"

...

Tuy cùng là đội ngũ muốn rời U Châu đến Ký Châu, nhưng mức độ được chú ý rõ ràng là khác nhau một trời một vực.

Lưu Bị như một đứa trẻ bị bỏ rơi, ngơ ngác đứng bên cạnh Hàn Dược, cảm thấy gió thu hiu hắt, nỗi thất vọng đau đến thấu xương.

Lưu Yên thấy tình hình này, biết rằng dù có giữ Hàn Dược lại cũng sẽ gây ra rạn nứt trong nội bộ. Chẳng thà thuận nước đẩy thuyền, để hắn đi còn có thể bán cho hắn một cái nhân tình.

"Nếu huyện lệnh Phạm Dương đã một lòng vì quốc gia, ta đây Lưu Yên tự nhiên không thể ngăn cản."

Lưu Yên trầm ngâm một lát, thở ra một hơi dài rồi nhẹ giọng nói: "Ta và Lô Thực kia cũng có chút giao tình, có thể viết một lá thư giới thiệu cho hắn. Tin rằng có thư của ta, huyện lệnh Phạm Dương nhất định sẽ được trọng dụng."

Hàn Dược mừng rỡ trong lòng: "Đa tạ đại nhân."

Lưu Yên hô: "Người đâu, chuẩn bị bút mực."

Lập tức có thị vệ mang giấy bút đến, Lưu Yên múa bút thành văn, nhanh chóng viết xong một bức thư, thổi khô mực rồi xem lại một lượt, sau đó đưa cho Hàn Dược: "Huyện lệnh Phạm Dương, cầm lấy nó, đến Ký Châu đi!"

Hàn Dược nhận lấy thư, đảo mắt nhìn một lượt: "Đại nhân, lá thư này..."

Lưu Yên xua tay: "Ta biết ngươi có bản lĩnh, nên viết như vậy hoàn toàn không có vấn đề gì. Đến dưới trướng Lô Thực rồi, phải chiến đấu cho tốt, đừng làm mất mặt người U Châu!"

Hàn Dược: "Đại nhân yên tâm, mạt tướng xin ghi lòng tạc dạ!"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!