Nếu biết con khỉ này bị oan uổng, vậy Hàn Dược làm sao có thể bỏ qua cơ hội vàng này chứ?
Dù sao, bây giờ con khỉ vẫn còn bị đè dưới Ngũ Chỉ Sơn. Trên đời này còn chưa có Đường Tăng. Hắn hoàn toàn có cơ hội thu phục Tôn Ngộ Không về dưới trướng mình.
Tuy sức mạnh của Tôn Ngộ Không không thể sánh bằng Ngọc Hoàng Đại Đế, nhưng hắn xứng đáng là một siêu cấp đại tướng vô địch. Chỉ cần hắn nguyện ý trở thành một thành viên của Thần Điện, trong tương lai, khi công phá Thiên Đình, hắn tuyệt đối là một nhân vật tầm cỡ, đỉnh của chóp!
Nghĩ đến đây, Hàn Dược không chút do dự, ý niệm vừa chuyển.
Tìm kiếm Ngũ Chỉ Sơn.
Bản đồ như một cuộn tranh, hiện lên trong tâm trí Hàn Dược.
Rốt cuộc, hắn đã tìm thấy Ngũ Chỉ Sơn.
Nhìn từ trên cao xuống, nó thật sự giống như bị một bàn tay khổng lồ đè chết. Dĩ nhiên, đây chỉ là đường nét tổng quát mà thôi, Ngũ Chỉ Sơn thật sự quá lớn, lớn gấp mấy vạn lần thân thể Tôn Hầu Tử. Ngay cả khi có người xông vào Ngũ Chỉ Sơn, cũng khó mà phát hiện ra hắn.
Thế nhưng...
Con khỉ đó vẫn bị Hàn Dược tìm thấy.
Hô! Hô! Hô!
Hắn bay vút đi.
Không biết đã qua bao lâu, Hàn Dược rốt cuộc đã tới Ngũ Chỉ Sơn.
Mục tiêu của hắn rất rõ ràng, vì vậy hắn hạ xuống gần chỗ con khỉ.
Đi được một lúc lâu, liền nghe thấy một thanh âm:
"Thằng nhóc Như Lai, có giỏi thì thả lão Tôn ra ngoài!"
"Thằng nhóc Ngọc Đế, lão Tôn sớm muộn gì cũng có ngày đánh lên Linh Tiêu Bảo Điện của ngươi, đá đổ ngai vàng của ngươi!"
"Có giỏi thì thả ta ra ngoài, mau thả ta ra ngoài!"
". . . . ."
Hàn Dược theo tiếng động, chậm rãi tới gần.
Hắn còn chưa đến trước mặt Tôn Ngộ Không, liền nghe thấy giọng con khỉ đó: "Ê! Thằng kia! Lại đây! Ngươi lại đây! Có thể lên núi hái cho lão Tôn một quả đào không? Lão Tôn đã bao nhiêu năm chưa ăn qua quả đào rồi!"
"Được!"
Hàn Dược đồng ý một tiếng, đi tới bên cạnh, hái một quả đào.
Đi tới trước mặt Tôn Ngộ Không, hắn cười nhạt.
"Hắc hắc!"
Tôn Ngộ Không cũng trố mắt nhìn Hàn Dược hồi lâu: "Ngươi không sợ lão Tôn sao?"
Hàn Dược lơ đễnh cười ha hả: "Xin hỏi, ngươi có gì đáng sợ chứ? Chẳng qua chỉ là một Bật Mã Ôn bị nhốt trong lồng chim thôi mà."
Hống!
Tôn Ngộ Không lập tức nổi giận, hướng về phía Hàn Dược mà gầm gừ, khịt mũi một trận. Cái dáng vẻ lông khỉ dựng ngược đó thật sự khiến Hàn Dược cười không ngớt, quả thực quá đáng yêu vãi chưởng.
"Ta là Tề Thiên Đại Thánh!"
"Không phải Bật Mã Ôn!"
"Ngươi không phải phàm nhân, ngươi rốt cuộc là ai? Hỏa nhãn kim tinh của lão Tôn sao lại không nhìn thấu ngươi là yêu quái nào!"
"Nói mau, ngươi rốt cuộc là người phương nào?"
Hàn Dược ngửa mặt lên trời cười ha hả, thản nhiên nói: "Ta là người đến giải cứu ngươi! Hơn nữa muốn tiết lộ cho ngươi một bí mật động trời!"
"Thật sao?" Tôn Ngộ Không mừng rỡ, vội vàng nói, "Nhanh! Ngươi lên trên đó, gỡ bỏ phong ấn, lão Tôn có thể ra ngoài rồi!"
"Đừng nóng vội!" Hàn Dược ngồi xuống bên cạnh Tôn Ngộ Không, nhẹ giọng nói, "Ngươi cứ nghe bí mật của ta trước đã, ta cảm giác ngươi chắc chắn sẽ hứng thú hơn nhiều, nếu không thì thả ngươi ra cũng chẳng có ý nghĩa gì!"
"À?"
Tôn Ngộ Không ngơ ngác, không hiểu mô tê gì, nhưng hắn suy nghĩ một hồi lâu, vẫn gật đầu: "Ngươi nói đi, nhưng chúng ta đã giao hẹn, sau khi ngươi nói xong, nhất định phải thả lão Tôn ra đấy!"
"Xem ngươi biểu hiện rồi!"
Khóe môi Hàn Dược khẽ nhếch, cười tủm tỉm: "Chuyện này, còn phải bắt đầu từ việc ngươi đại náo Bàn Đào Hội trên Thiên Đình. Ngươi có lẽ cũng giống ta, không biết Bàn Đào Hội là để làm gì."
"Nhưng ta có thể nói cho ngươi biết, trong Bàn Đào viên có hơn vạn cây, ngươi một con khỉ dù có ăn, thì ăn được bao nhiêu, trộm được bao nhiêu? Vậy rốt cuộc những quả đào đó đã đi đâu hết?"
Tôn Ngộ Không cũng dần hiểu ra: "Đúng vậy! Lão Tôn chỉ ăn được bao nhiêu quả đào, trong Bàn Đào viên có hơn vạn quả đào, có chết no lão Tôn cũng không thể ăn hết được."
"Thằng cha Ngọc Đế dựa vào cái gì mà trừng phạt lão Tôn, còn gán cho tội danh biển thủ? Thật bất công! Ngọc Đế bất công, Ngọc Đế đáng chết, rốt cuộc là vì sao?"
Hàn Dược lắc đầu: "Còn về nguyên nhân, ta vẫn chưa điều tra rõ ràng triệt để. Sau khi điều tra rõ ràng, khẳng định sẽ nói cho ngươi biết, điều này, ngươi cứ yên tâm."
"Nhưng ta có thể khẳng định một điểm."
"Ngọc Đế đã biến ngươi thành vật tế thần. Hơn nữa, không lâu sau khi ngươi bị đè dưới Ngũ Chỉ Sơn, Thiên Đình lại mở thêm một lần Bàn Đào Hội, nhưng không hiểu vì lý do gì, những thần tiên đó đến giờ vẫn chưa trở về."
Tôn Ngộ Không lập tức chấn động.
"Hả?"
"Đây là tình huống gì?"
"Không phải nói Bàn Đào bị mất hết sao? Sao lại có thể mở Bàn Đào Hội?"
Hàn Dược chỉ đành cười ha hả, thằng nhóc Tôn Ngộ Không này, có phải đầu óc thiếu dây thần kinh không mà phản ứng chậm thế?
"Cho nên nói!"
Bất đắc dĩ, Hàn Dược đành phải nhấn mạnh lại một lần: "Ngươi bị thằng cha Ngọc Đế lừa đến chết, ngươi là vật tế thần, chẳng lẽ không muốn báo thù ư? Không muốn đạp thằng cha Ngọc Đế xuống khỏi ngai vàng sao?"
Tôn Ngộ Không không ngừng gật đầu lia lịa: "Nghĩ chứ, lão Tôn nằm mơ cũng muốn! Chỉ cần ngươi thả lão Tôn ra, lão Tôn lập tức đá đổ Thiên Đình của Ngọc Đế, hừ, dám ức hiếp lão Tôn!"
"Con khỉ ngốc nghếch này!"
"Ngươi thật sự nghĩ Ngọc Đế không đánh lại ngươi sao?"
"Đừng nói đùa, hắn chẳng qua chỉ là trêu ngươi chơi thôi."
"Thật sự là quá ngu xuẩn!"
Hàn Dược lắc đầu, nhẹ giọng nói: "Nếu muốn báo thù, ngươi chỉ có thể nghe lời ta, ta bảo ngươi làm gì, ngươi làm nấy. Bằng không thì đừng hòng nghĩ đến chuyện báo thù!"
"Cái này..."
Tôn Ngộ Không hơi chút khó xử.
"Thôi vậy, ta đi đây."
Hàn Dược đứng dậy liền muốn rời đi.
"Đừng mà, lão Tôn đồng ý là được chứ gì?"
Tôn Ngộ Không vội vàng chặn lại.
"Tốt!"
Hàn Dược nghiêng đầu nhìn lại: "Ngươi có thể giúp ta nhìn một chút, ở Nam Thiên Môn, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy?"
✥ Đọc, nghe, và cảm ✥ Thiên Lôi Trúc luôn bên bạn