Chờ đợi luôn là một quá trình dài đằng đẵng.
Nhưng mà...
Đối với Hàn Dược mà nói, cũng không hề khô khan tẻ nhạt.
Hắn liền lao đầu vào diễn đàn game, cảm nhận cái không khí tấu hài đậm đặc của đám người chơi này mà cười muốn trẹo cả hông.
[SỐC] Trong game đừng làm màu, làm màu bị sét đánh! Hóng hớt đại thần đầu tiên trong lịch sử Vinh Diệu bị sét đánh!
[Vinh Diệu] Đại thần Sư phụ Khang bị sét đánh lần đầu, làm thế nào để solo với BOSS, hành Trương Lương ra bã?
...
[Tự chế] Bộ meme bị sét đánh, cười không nhặt được mồm!
Hàn Dược chỉ lướt qua sơ sơ mà đã kinh ngạc phát hiện, video và bài đăng về việc Sư phụ Khang bị sét đánh đã nhanh chóng chiếm sóng trang đầu diễn đàn, số lượt click ít nhất cũng đã vượt qua 100.000, hơn nữa còn đang tăng lên đều đặn.
Hắn tiện tay mở bài đăng về bộ meme ra xem, phần bình luận quả là nhân tài lớp lớp, khiến người ta phải ôm bụng cười lăn lộn.
"Ha ha! Sư phụ Khang giây trước còn đang cười ngặt nghẽo, giây sau đã bị đánh thành Quỷ Đen, độ chân thật của game này trâu bò vãi, không cần ra tay, chỉ cần múa mép là có thể kéo cừu hận!"
"Khoảnh khắc chủ thớt screenshot phải nói là hoàn hảo, cái vẻ mặt ngáo ngơ của Sư phụ Khang chỉ tồn tại có 0.01 giây mà lại bị ông bắt trọn một cách hoàn mỹ. Chút quà mọn tỏ lòng thành, meme này tôi xin nhé."
"Đang ăn cơm mà không cẩn thận lướt trúng bộ meme, cười phụt cơm! (phụt.jpg)"
"Sư phụ Khang bị đánh thành than đá, trên đầu còn bốc khói, thật không biết nếu rắc thêm chút thì là Ai Cập thì mùi vị sẽ thế nào nhỉ? Tha lỗi cho cái bụng đói đáng xấu hổ của tôi, trưa nay đi ăn đồ nướng thôi!"
"So với meme của Sư phụ Khang, hình như meme của BOSS Trương Lương còn chất hơn, nhất là cái biểu cảm kinh ngạc kia, đúng là trước không ai có, sau không ai bằng. Hy vọng chủ thớt có thể làm một bộ."
...
"Vãi chưởng! ID game của chủ thớt là gì, có ngon thì tung ra đây, tin công hội Thí Thần của bọn tao có thể giết mày về thành dưỡng sức luôn không!"
"Khuyên mày một câu, trong vòng 10 phút mau xóa bài đi, nếu không để bọn tao truy lùng info ra thì nửa phút cho mày bay màu, tin không! Bây giờ là 10:00 sáng giờ Bắc Kinh!"
"Mẹ nó chứ! Đã 11:23 rồi, thằng chó này mày vẫn chưa xóa bài, muốn chết à! (chửi thề.jpg)"
"Ông đây cảnh cáo mày, mày dính phải chuyện lớn rồi đấy, toang rồi con ạ!"
...
Hàn Dược quả thật sắp cười đến tắt thở.
Đám người chơi tấu hài này, có cần phải lầy lội đến thế không?
Lướt xong diễn đàn game, Hàn Dược nghĩ không biết tình hình ở làng Đào Nguyên thế nào rồi, bèn lập tức chuyển sang góc nhìn toàn cảnh, di chuyển đến khu vực lân cận làng Đào Nguyên.
Các người chơi vẫn đang miệt mài cày game ở đó. Do phần lớn tinh anh của các công hội đều đã tham gia chiến dịch thảo phạt Hoàng Cân, nên BOSS dã ngoại trở thành món khoái khẩu của các công hội nhỏ, cảnh tượng tranh giành chém giết lại tái diễn.
Các phó bản game vẫn đông nghẹt người!
Mỗi ngày đều có người hoàn thành chuyển chức, chỉ có điều số người thăng cấp lên võ tướng có hơi ít đi một chút. Dù sao thì những người chơi thực lực mạnh đa phần đã đến Quảng Tông, phó bản [Trái Tim Dũng Sĩ] không còn lực lượng nòng cốt nên thật sự là quá khó nhằn.
Tầm nhìn tiếp tục lướt đến Ký Châu.
Khắp nơi đều có những chấm nhỏ màu xanh lục, chứng tỏ đám người chơi tấu hài đã xâm chiếm đến Ký Châu. Lực lượng game thủ tự do này cũng không thể xem thường, không ăn được thịt thì cũng phải húp được miếng canh chứ?
Đột nhiên!
Hàn Dược phát hiện trong thành Quảng Tông cách mình không xa lại có mấy chấm xanh nhỏ.
Hắn lập tức phóng to tầm nhìn, quả nhiên phát hiện một người chơi tên Giang Sơn Lão Tửu đang dẫn theo một nhóm người chơi khác, quây đánh hai tên giặc Khăn Vàng trong một góc khuất, lại còn rớt ra hai món trang bị lam.
Đệch!
Hàn Dược nhất thời đứng hình.
Hắn thật sự không ngờ, sức chiến đấu của đám người chơi lầy lội này lại trâu bò đến thế, ngay cả quan binh còn chưa đánh vào được thành Quảng Tông, vậy mà lại bị chính người chơi của mình ung dung giết vào!
Thần cmn!
Ngầu vãi~~~~
(Gằn giọng)
Hàn Dược tiếp tục phóng to tầm nhìn, kinh ngạc phát hiện, trên đầu những người chơi này đều quấn một chiếc khăn vàng.
Hàn Dược bừng tỉnh ngộ ra, bọn họ vậy mà lại giả dạng thành giặc Khăn Vàng, trà trộn vào đội ngũ của chúng, tùy thời đánh lén kẻ địch. Đầu óc đám này cũng lanh gớm nhỉ!
Sau khi điều tra kỹ lưỡng thông tin của những người chơi này, Hàn Dược biết được bọn họ đều đến từ cùng một công hội – công hội Ngạo Thế, hội trưởng chính là [Tiên Đăng Tử Sĩ] Giang Sơn Lão Tửu ở bên cạnh.
Tên này đúng là có tài!
Hàn Dược thầm kinh ngạc, xem xét trang bị của tất cả người chơi xung quanh.
Không xem thì thôi, xem xong hết cả hồn.
Trong hơn mười người chơi, chỉ có hai người là chưa full set đồ lam, những người còn lại toàn bộ đều là trang bị lam. Giang Sơn Lão Tửu lại càng khủng bố hơn, trên người còn có một vũ khí tím và một chiếc mũ tím!
Đệch!
Dân chơi hệ cày chay mà được đến mức này, các người đúng là có một không hai đấy!
Can đảm, cẩn trọng, tư duy khéo léo, giỏi ẩn mình!
Giang Sơn Lão Tửu này quả nhiên là một game thủ lão làng, rất đáng để bồi dưỡng. Tuy hiện tại công hội vẫn còn nhỏ, nhưng ước chừng đợi sau khi chiến dịch thảo phạt Hoàng Cân kết thúc, bọn họ có thể một bước lên mây.
Quan trọng hơn là!
Bọn họ vậy mà có thể nhịn được, không lên diễn đàn game khoe khoang chiến tích của mình.
Điều đó đủ để chứng minh họ là một nhóm người chơi có tâm lý trưởng thành, cho dù không phải ai cũng như vậy, thì ít nhất cũng chứng tỏ hội trưởng Giang Sơn Lão Tửu là người như thế!
Thế kỷ hai mươi mốt cần nhất là gì?
Nhân tài!
Hàn Dược đang lo không có cách nào đánh vào thành Quảng Tông, thì đám người chơi tấu hài này lại tạo ra cho hắn một cơ hội tốt đến vậy!
Mà hắn chỉ cần giao cho Giang Sơn Lão Tửu một nhiệm vụ ẩn, nhiều nhất là cho thêm hai món trang bị và một ít tiền, chắc chắn có thể khiến gã ngoan ngoãn làm nội ứng, giúp đại quân phá cổng thành!
Ha ha!
Cứ theo đà này phát triển, Hàn Dược muốn không phất lên cũng khó!
Bây giờ, công trạng chém giết Trương Lương đã vào tay, nếu như đem cả công lao chém giết Trương Giác cũng nắm trong tay, mà không cho ông đây cái chức Quận Thủ, Thứ Sử hay quan lớn nào đó, thì đúng là thiên lý khó dung!
Đến lúc đó...
Danh vọng tăng vọt, số lượng người chơi tăng mạnh, thành trì dưới trướng càng nhiều, Hàn Dược sẽ có thể tạo ra càng nhiều phó bản game hơn, mở khóa thêm nhiều nội dung trò chơi hơn, còn có thể thành lập khu giao dịch, đấu trường các kiểu, làm phong phú thêm tính giải trí của game!
Nghĩ đến đây, Hàn Dược không khỏi bật cười thành tiếng.
Vừa hay, Vương Mãnh bước ra khỏi lều chỉ huy, thấy cảnh Hàn Dược đang cười trộm một mình, không khỏi tò mò hỏi: "Huyện lệnh Phạm Dương, ngài đây là..."
Hàn Dược vội vàng lấp liếm: "À, không có gì, tướng quân đến đây là có việc..."
Vương Mãnh nói: "Lô Trung Lang muốn gặp ngài, theo ta đi!"
-----