Lúc này, Thái Diễm cũng đã nhận ra vấn đề của bản thân. Ban đầu, hắn đã quá tự tin, thành ra suy tính nhiều chuyện không được thấu đáo cho lắm.
Khi đó, hắn còn cho rằng nhận thức của Triệu Vân về chuyện này chưa đủ sâu sắc, thậm chí còn thật thà chỉ bảo cho y nên làm thế nào.
Thế nhưng nhìn lại bây giờ, thực chất Triệu Vân còn hiểu rõ hơn cả hắn về việc nên làm gì.
Vì vậy, Thái Diễm thật sự cảm thấy mình đã có một cái nhìn mới về nhiều việc, sẽ không còn hành động theo lối suy nghĩ cũ kỹ trước đây nữa.
Hắn đã có thể sắp xếp lại mọi chuyện một cách ổn thỏa hơn, bởi vì bản thân hắn cũng không phải là người không hiểu cách đối nhân xử thế.
Chỉ là, đôi khi hắn đã bỏ sót quá nhiều thứ.
Xét về phương diện này, Thái Diễm cảm thấy khả năng kiểm soát chi tiết của Triệu Vân thật sự quá đỉnh.
Y nắm bắt những tiểu tiết nhỏ nhặt cực kỳ chuẩn xác, không bao giờ bỏ sót bất cứ chi tiết nào. Quả thật, đôi khi chính những thông tin vụn vặt này lại có thể quyết định kết quả cuối cùng.
Về phần mình, trước đây hắn đúng là không nghĩ nhiều đến vậy, ngược lại còn cho rằng đó chỉ là vài tiểu tiết không đáng kể, chẳng thể nào gây ra nguy hại gì lớn cho mình được.
Huống hồ, trước giờ hắn vẫn luôn thuận buồm xuôi gió, chưa từng gặp phải chuyện gì quá khó khăn.
Thế nên, trong một số việc, Thái Diễm đã từ bỏ trạng thái cẩn trọng vốn có của mình.
Hắn cảm thấy bây giờ mình đã có thực lực, có năng lực nhất định, nên khi làm bất cứ việc gì cũng không cần phải lo trước lo sau như trước nữa.
Bởi vì Thái Diễm cho rằng, nếu cứ mãi do dự sợ sệt, chẳng khác nào thừa nhận mình không đủ thực lực, không đủ năng lực để làm việc lớn.
Nếu vẫn giữ bộ dạng như trước đây, chẳng phải là tự phủ nhận thực lực của chính mình hay sao?
Vì vậy, thái độ của Thái Diễm đối với nhiều chuyện đã có sự thay đổi nhất định.
Khi làm bất cứ việc gì, hắn cũng không còn lo trước tính sau nữa, cảm thấy điều đó hoàn toàn không cần thiết.
Bởi vì hắn thực sự tin rằng, khi đã có thực lực trong tay thì chẳng cần phải bận tâm quá nhiều.
Nếu là trước kia, khi thực lực chưa đủ, hắn có thể sẽ phải tính toán chi li từng chút một, lo sợ những tiểu tiết ấy sẽ gây ảnh hưởng không tốt đến mình.
Nhưng bây giờ, khi thực lực đã có, việc để tâm đến những chi tiết nhỏ nhặt đó dường như không còn cần thiết nữa.
Đối với Thái Diễm mà nói, những tiểu tiết ấy quả thực không đáng để bận tâm.
Hắn cảm thấy chỉ cần hoàn thành được mục tiêu cuối cùng là đủ. Thái Diễm của hiện tại hoàn toàn không quan tâm quá trình ra sao, chỉ để ý đến kết quả cuối cùng thế nào mà thôi.
Thế nhưng, sau khi tiếp xúc với Triệu Vân, suy nghĩ của Thái Diễm đã thay đổi.
Sự ảnh hưởng của Triệu Vân đối với hắn quả thực rất lớn. Thái Diễm nhận ra, những thay đổi tích cực của đội hình chắc chắn có liên quan đến mình.
Nhưng trên thực tế, hắn cũng học được từ Triệu Vân những điều mà bản thân còn thiếu sót, và hắn biết mình thật sự cần phải thay đổi.
Cho nên, đôi khi con người ta chính là hỗ trợ lẫn nhau, cùng nhau hoàn thiện, học hỏi những ưu điểm của người khác để biến thành của mình. Như vậy, tự nhiên sẽ có lợi cho bản thân.
Việc có thêm ưu điểm trên người chẳng thể nào mang lại phiền phức không đáng có, hoàn toàn không có chuyện đó.
Thái Diễm cảm thấy, cách làm của Triệu Vân thực sự rất tốt. Cứ gạt bỏ hết những rủi ro tiềm ẩn thì tự nhiên sẽ chẳng còn nguy hiểm gì nữa.
Thật ra đôi khi, làm việc chính là phải tùy tâm sở dục, không nên quá để ý đến ánh mắt của người khác.
Bởi vì chuyện người khác nói chưa chắc đã áp dụng được vào việc của mình.
Hơn nữa, những gì người khác thấy, chưa chắc mình đã cho rằng nó sẽ gây ảnh hưởng đến sự việc.
Cho nên, bất kể thế nào, nếu có thể làm việc một cách tùy tâm sở dục, rất nhiều chuyện sẽ được giải quyết một cách dễ dàng.
Vì vậy, Thái Diễm cũng dần có chủ kiến của riêng mình về việc này. Hắn cảm thấy Triệu Vân nói như vậy chứng tỏ y cũng đang vô cùng trăn trở và thật sự muốn giải quyết vấn đề.
Nói cách khác, dù thế nào đi nữa, y cũng không thể cứ thế mà bỏ qua chuyện này.
Thái Diễm nghĩ, nếu Triệu Vân đã có suy nghĩ như vậy, vậy thì cứ để y làm theo ý mình là được.
Sau đó, y muốn làm gì thì cứ trực tiếp làm, bởi vì quả thực không cần phải do dự thêm nữa.
Bởi vì mọi người đều hiểu rõ ngọn ngành câu chuyện, đặc biệt là Triệu Vân.
Dù sao, Triệu Vân cũng đang đứng trên lập trường của chính mình để suy xét vấn đề, cho nên y là người hiểu rõ nhất.
Nói cách khác, y biết rõ những tiểu tiết này sẽ mang lại phiền phức gì cho bản thân.
Về chuyện này, Thái Diễm cảm thấy mình không có quyền gì để can thiệp vào suy nghĩ của Triệu Vân.
Huống hồ, bây giờ hắn cũng đã hiểu được ý nghĩ của y, nên quan điểm của hắn về chuyện này cũng đã thay đổi.
Hắn cảm thấy đôi khi, có những việc đúng là không cần thiết phải làm, nhưng hiện tại Triệu Vân đã hỏi ý kiến của hắn, vậy tức là muốn biết hắn nghĩ thế nào.
Thật ra, sau khi suy nghĩ và trải qua nhiều chuyện như vậy, hắn cảm thấy quan điểm của mình đã thay đổi ít nhiều.
Hắn không còn cứng nhắc như trước nữa, mà ngược lại, hắn thật sự cảm thấy những lời Triệu Vân nói vô cùng có lý.