"Hừ! Chỉ có mấy trăm đứa mà thôi, giết hết cho ta!"
Ở hướng Phiền Dư Đình, đại tướng Hoàng Cân Quản Hợi thấy mấy trăm hương dũng đột nhiên xông ra thì ghìm chặt chiến mã, bình tĩnh chỉ huy đội ngũ rồi bật cười khinh bỉ: "Đúng là lấy trứng chọi đá!"
Lúc này, quân Hoàng Cân đang giao tranh ác liệt, hai cánh trái phải đã sớm bọc sườn, vây chặt đội quân hơn trăm người này. Đối với Quản Hợi mà nói, hắn muốn nuốt chửng bọn họ trong một ngụm!
Trong chiến trường.
Hội trưởng công hội Thí Thần, Sư phụ Khang, hét lớn: "Anh em, đừng sợ! Tuy chúng ta bị phục kích, nhưng mấy công hội khác chắc chắn sẽ không ngồi yên được đâu, chẳng mấy chốc sẽ có viện quân tới thôi!"
Đao Rời Vỏ bám sát Sư phụ Khang. Vai trò của cậu ta bây giờ thuần túy là một tanker chính hiệu, tay cầm khiên, lượn lờ xung quanh Sư phụ Khang, không ham giết địch mà chỉ tập trung yểm trợ!
Bởi vì!
Cậu ta muốn nhường hết điểm tích lũy cho Sư phụ Khang!
Sư phụ Khang vung vũ khí, tả xung hữu đột, chém giết loạn xạ. Mấy tên lính quèn Hoàng Cân căn bản không phải đối thủ của hắn. Phập! Phập! Phập! Vài đường cơ bản, hắn đã tiễn mười mấy tên lính lên đường.
Điểm tích lũy +1
+1
+1
...
Điểm tích lũy không ngừng tăng lên.
Rất nhanh, trên bảng xếp hạng tiêu diệt đã xuất hiện tên của 【Thí Thần Giả】 và 【Sư Phụ Khang Tán Tỉnh Ngươi】.
Số lượng kẻ địch mà những người chơi khác của công hội Thí Thần giết được cũng đang không ngừng tăng trưởng.
Quân sư rởm Triệu Tiểu Cương đột nhiên phát hiện công hội đang bị quân Hoàng Cân bao vây, hắn vội vàng hét lớn: "Bộ binh cận chiến yểm trợ, bao vây cung thủ ở bên trong, kỵ binh tiếp tục xung phong, cố gắng chọc thủng đội hình đối phương!"
Nổ Tung Cúc Cậu vội quay đầu lại: "Vãi! Giết hăng máu quá, không ngờ chúng ta cũng bị bao vây. May mà có quân sư rởm Triệu Tiểu Cương ở đây, không thì bố mày phen này toang chắc rồi!"
Bắn Lên Mặt Ngươi: "Thằng ranh nhà cậu chết nhanh lên đi, cậu mà không chết là bố nổi điên đấy!"
Nổ Tung Cúc Cậu: "Tức chết mi đi! (icon)"
Người chơi của công hội Thí Thần lập tức bắt đầu di chuyển.
Đại bộ phận bộ binh cận chiến vội vàng quay về, cố gắng bảo vệ các cung thủ tầm xa ở trung tâm.
Nhưng...
Người chơi dù sao cũng chỉ là những cá thể riêng lẻ, tầm nhìn của họ quá hạn hẹp, trong một trận chiến biển người mênh mông thế này, căn bản không thể bày ra một trận hình hoàn hảo, không thủng chỗ này thì cũng thiếu chỗ kia!
Tức đến nỗi các người chơi tầm xa phải gào lên:
"Vãi! Chỗ này này, mịa nó đừng có chạy!"
"Mau yểm trợ tôi đi, mấy ông cận chiến làm ăn kiểu gì vậy?"
"Đệch! Không sợ đối thủ mạnh như thần, chỉ sợ đồng đội ngu như heo, đúng là cạn lời!"
"Vãi cả chưởng!!!"
"..."
NPC Hoàng Cân cũng không phải ngồi không.
Hàn Dược đã giết Trương Lương, lại lập đại công trong trận đại phá Nghiễm Tông. Nói không ngoa, Hàn Dược chính là kẻ thù số một của Đại Hiền Lương Sư Trương Giác, mà bọn chúng lại là những tín đồ trung thành của Hoàng Cân!
Vì vậy, bọn chúng ôm tâm trạng vô cùng phẫn nộ, từ Ký Châu đến tận U Châu để truy sát. Với tâm trạng này, sức chiến đấu của chúng tự nhiên tăng vọt theo cấp số nhân!
Giặc Khăn Vàng xông thẳng đến trước mặt các cung thủ, vung đao lên chém như điên!
Phập! Phập! Phập!
Đao quang loang loáng, máu tươi bắn cao ba thước!
Lực phòng ngự của cung thủ thực sự quá yếu, căn bản không chịu nổi hai ba nhát chém của quân Hoàng Cân, tại chỗ liền có hơn mười cung thủ hóa thành từng luồng sáng trắng, về làng tân thủ báo danh.
"Mẹ nó!!!"
Triệu Tiểu Cương tức đến nghiến răng kèn kẹt.
Chỉ huy chiến đấu đâu phải chỉ cần múa mép vài câu là có thể đạt hiệu quả tốt nhất được.
Mà hắn, với tư cách là một mưu sĩ, tuy vẫn đang được các cung thủ bảo vệ, nhưng mịa nó lại chẳng có chút sát thương nào.
Mắt thấy tướng sĩ dưới trướng cứ lần lượt ngã xuống trước mặt mình!
Triệu Tiểu Cương dù không nỡ, nhưng mịa nó sắp uy hiếp đến tính mạng của mình rồi, chuyện này đúng là khiến người ta phát điên.
Toàn bộ chiến trường lập tức hỗn loạn!
Trận chiến diễn ra không hề có chút cảm giác thuận buồm xuôi gió nào.
"Ha ha ha!"
Đại tướng Hoàng Cân Quản Hợi tay cầm cương đao, ngửa mặt lên trời cười lớn: "Lũ tép riu! Chẳng qua chỉ là một đám gà đất chó sành, làm sao đỡ nổi đợt tấn công của Quản Hợi ta!"
"Truyền lệnh của ta!"
Quản Hợi cao giọng quát: "Mau chóng tiêu diệt đám cường đạo này, đại quân phải đến được Phạm Dương trước tối nay, lão tử muốn đánh cho hắn một trận không kịp trở tay!"
Chúng tướng sĩ: "Dạ!"
Quân lệnh truyền đi từng đợt, các tướng sĩ Hoàng Cân càng thêm sôi sục ý chí chiến đấu, đồng thanh hô vang:
"Thương Thiên Dĩ Tử, Hoàng Thiên Đương Lập, Tuế Tại Giáp Tử, Thiên Hạ Đại Cát!"
"Giết~~~~"
Mấy trăm người của công hội Thí Thần đối mặt với vòng vây của mấy nghìn quân địch, gần như mỗi phút mỗi giây đều có người chết trận, hóa thành ánh sáng trắng biến mất trong không khí.
Nhưng...
Các người chơi căn bản không sợ chết.
Dù vậy, trên mặt họ cũng không có nửa điểm sợ hãi.
Lúc cần ra tay thì tuyệt đối nghiêm túc, cho dù sắp chết cũng phải kéo theo một tên đệm lưng.
Mẹ nó chứ...
Đây không chỉ đơn thuần là kinh nghiệm, mà còn là điểm tích lũy nữa!
Hơn nữa, không chừng còn rớt cả trang bị, đúng là nhất cử lưỡng tiện!
Đao Rời Vỏ la lên: "Hội trưởng, Bắn Lên Mặt Ngươi bay màu rồi, bị một thằng lính quèn Hoàng Cân chém cho thành bã luôn!"
Sư phụ Khang gật đầu: "Ta biết rồi, đừng phân tâm, chúng ta cố gắng hết sức đột phá vòng vây. Đây mới chỉ là đợt đầu tiên thôi, ta cảm giác phía sau còn nhiều quân Hoàng Cân nữa, chú ý giữ máu."
Đao Rời Vỏ: "Hội trưởng yên tâm, em quý mạng lắm!"
Người chơi của công hội Thí Thần không ngừng chết trận, những người có thể trụ lại đến bây giờ về cơ bản đều là những người chơi tinh anh của công hội.
Bọn họ không ngừng chiến đấu, liên tục nốc thuốc, tả xung hữu đột, dũng mãnh vô cùng.
Đại tướng Hoàng Cân Quản Hợi hầm hừ nói: "Hừ! Còn lại có hai thằng lính quèn mà sao mãi vẫn chưa giết xong? Hai ngươi, lên đi, diệt bọn chúng cho ta, càng dây dưa ở đây, chúng ta càng dễ bị lộ!"
Hai viên hãn tướng Hoàng Cân bên cạnh lập tức chắp tay ôm quyền: "Dạ!"
Dứt lời, hai người ghìm ngựa quay đầu, trực tiếp lao vào trận địa của quân Hoàng Cân!
Đao Rời Vỏ nhìn thấy từ xa có tướng Hoàng Cân cưỡi ngựa xông tới, vội vàng nhắc nhở: "Hội trưởng, có hai con boss điểm cao đang tới kìa."
Sư phụ Khang cũng nhìn thấy, nhắc nhở: "Mau nốc thuốc giữ máu đi, ráng cầm cự thêm chút nữa, chắc chắn sẽ có viện quân tới nhanh thôi. Lão tử không tin mấy công hội khác có thể ngồi yên nhìn miếng mồi béo bở thế này mà không động lòng!"
Đúng lúc này!
Trên chiến trường vang lên tiếng hò hét vang dội.
Một đội quân từ trong khu rừng bên cạnh xông ra, trên đầu họ đều mang tên công hội:
【Đao Minh】
Hí hí hí~~~
Đao Hồn thúc ngựa giơ đao, lớn tiếng quát: "Ha ha, đồng chí Tiểu Khang, Đao Minh bọn ta đến húp canh đây! Anh em, không cần khách khí, giết cho ta, đánh chết đám tép riu Hoàng Cân này!"
Ngay sau đó, từ một hướng khác, lại có một đội hổ tướng xông ra.
Họ chính là 【Công hội Thương Long】!
Cửu Trảo Tổ Long giơ thương hô lớn: "Anh em, cơ hội cải thiện bữa ăn đến rồi, cho lão tử đánh thật mạnh vào đám chó má này, giết một đứa lời một đứa, giết hai đứa lời một đôi!"
"Giết~~~~"
Quản Hợi đang đứng xem trận chiến nhất thời kinh hãi, mặt biến sắc: "Đây... Đây là từ đâu chui ra nhiều người như vậy?"
Ngay lúc hắn đang kinh ngạc đến tột độ, một giọng nói vang lên từ sau lưng: "Thằng nhóc nhà ngươi chính là đại BOSS à! Lão tử Giang Sơn Lão Tửu, đến thông cúc nhà ngươi đây! Anh em, hấp diêm nó cho ta!"