Đến cả trào phúng, mỉa mai, Văn Vũ cũng chẳng còn hơi sức nữa. Tuy nhiên, những lời giải thích vừa rồi của dây yêu thông thiên, lại khiến Văn Vũ thay đổi ý định, cậu từ từ thả lỏng ngọc bội dịch chuyển ở trong tay.
Sức mạnh là điều Văn Vũ muốn có, mà sinh mạng thì Văn Vũ cũng không muốn đánh cược… khi không thể đồng thời có được cả hai điều này…
Văn Vũ nghĩ về tình hình thảm hại của Thông thiên tiên đế và Đại thế giới tiên hiệp, cậu liền ai thán.
Nếu bây giờ cậu đi ra ngoài, thì cũng không biết sẽ chết ở xó xỉnh nào. So với việc sống tạm bợ qua ngày chết đi một cách không minh bạch ở bên ngoài, thì việc chết trên con đường theo đuổi sức mạnh cũng là một kết thúc tốt đẹp đối với Văn Vũ.
Tính đi tính lại thì trong tình huống của cậu, chết sớm hay chết muộn cũng chẳng có gì khác nhau —— Bây giờ đang là mạt thế chứ không phải là những ngày tháng yên bình như trước đây, không phải muốn hưởng thụ cái gì là hưởng thụ cái đó. Có lẽ tư tưởng của đại đa số những người đang sống trong thời kỳ mạt thế chính là chết sớm còn hơn chết muộn.
Nhưng đương nhiên, đây chỉ là một cách nghĩ bi quan của Văn Vũ mà thôi —— Còn thực tế ra sao, thì phải tiến lên phía trước xem tình hình thế nào thì mới có thể kết luận được!
…
Nhìn thấy Văn Vũ từ từ thả lỏng ngọc bội dịch chuyển, Đường Hạo Phi mới chậm rãi thả lỏng tay mình ra.
Đợi đến khi Văn Vũ để ngọc bội dịch chuyển vào nhẫn không gian, Đường Hạo Phi nghi hoặc hỏi.
"Vừa rồi cậu định làm gì vậy? Sao lại có hành động kỳ quái vậy?"
"Không có gì, tôi chỉ nghĩ về một số chuyện thôi."
Dây yêu thông thiên vẫn luôn nằm trong tay phải của Văn Vũ. Trước mặt Đường Hạo Phi, Văn Vũ chưa bao giờ để dây yêu thông thiên lộ diện. Cho nên Đường Hạo Phi tự nhiên không thể ngờ được, trong cơ thể của Văn Vũ lúc này còn có một ‘ông nội’!
Đường Hạo Phi lại ngờ vực quan sát Văn Vũ vài lượt, rồi mới thu hồi tầm nhìn của mình – Đương nhiên là Đường Hạo Phi hiểu rằng những gì nên hỏi thì có thể mở miệng hỏi thoải mái, nhưng những gì không nên hỏi thì tốt nhất là ngậm miệng không hỏi nhiều.
Ngược lại là Văn Vũ, lúc này cậu thoáng nhìn về phía Đường Hạo Phi đang đứng cạnh mình. Phải nói rằng đến giờ phút này Văn Vũ chợt nhận ra, việc cậu kéo theo Đường Hạo Phi thật là quyết định chính xác, đúng là chó ngáp phải ruồi.
Văn Vũ có thể ước lượng được sức chiến đấu của Đường Hạo Phi. Với cục diện trước mắt, thì sức mạnh của anh chàng này trở thành một thứ cực kỳ quan trọng đối với Văn Vũ.
Văn Vũ không thể dựa vào các tông phái của Đại thế giới tiên hiệp, trong tâm trí của Văn Vũ thì Đường Hạo Phi đáng tin cậy hơn những người đó nhiều.
Văn Vũ hít một hơi thật sâu, rồi giương mắt nhìn về phía trận pháp truyền tống trước mặt. Cậu thấp giọng nói với Đường Hạo Phi một câu.
"Đến tầng trên, hết thảy đều phải cẩn thận đấy."
Đường Hạo Phi còn chưa kịp đáp lại, thì Văn Vũ đã bước vào trong trận pháp truyền tống.
Một cảm giác choáng váng quen thuộc ập đến, Văn Vũ nhắm mắt lại, yên lặng tận hưởng cảm giác giống như say rượu vậy.
Đợi tới khi cảm giác choáng váng tan biến mất, lúc này Văn Vũ mới mở mắt, nhìn thẳng về phía trước.
Phía trước, ba người mặc đồng phục của hệ Vạn Tiên Minh màu đen, trên quần áo có treo bốn hoa văn màu vàng kim, đứng ở phía trước, đôi mắt không chớp mắt mà nhìn chằm chằm Văn Vũ.
Bốn sọc vàng tượng trưng cho thân phận chấp sự của Vạn Tiên Minh – nói cách khác, ba tên trước mặt đang đón tiếp mình, tất cả đều tồn tại ngang hàng với Mặc Huyền.
Đương nhiên, Mặc Huyền cấp năm, những người này cấp sáu, vẫn còn chút khoảng cách.
“Tham kiến thiếu chủ.”
Ba người trước mặt cung kính mà cúi đầu hành lễ với Văn Vũ, thậm chí còn không để ý Đường Hạo Phi bị dịch chuyển tới phía sau của Văn Vũ, giống như là nhìn không thấy vậy.
Nhưng mà, làn sóng tinh thần mà dây leo Thông Thiên truyền tới, khiến Văn Vũ sâu sắc mà hiểu được cái gì gọi là chó biết cắn người sẽ không sủa **.
**Chó biết cắn người sẽ không sủa: chỉ những người ác độc mà không biểu hiện ra sự tàn độc của mình.
“Thật sự phiền phức rồi, Văn Vũ, tự mình cầu phúc đi, ba người này đầu là tay sai từ một phe khác của Vạn Tiên Minh! Mọi việc có thể sẽ xảy ra chút thay đổi, tự ngươi suy nghĩ cách đi.”
Cách? Văn Vũ làm sao lại có cách gì được!
Nhìn ba người có thái độ cung kính trước mặt, Văn Vũ hít thật sâu vào một hơi – thái độ của họ càng tốt, thì có nghĩa là đằng sau họ có càng nhiều âm hiểm, âm mưu càng thâm độc!
“Đứng dậy đi.”
Âm thanh giả vờ bình thường của Văn Vũ truyền tới, ba tên chấp sự Vạn Tiên Minh lúc này mới ngẩng đầu lên.
Văn Vũ bây giờ mới có thời gian đánh giá về ngoại hình và hơi thở chập chờn của ba người trước mặt một cách tỉ mỉ.
Cả ba người đều để tóc dài, râu trắng, có da có thịt, ngoại hình không khác nhau là mấy, đều là bộ dạng già nua, tuy nhiên ngoại hình và thực lực của họ chắc chắn không có quan hệ gì với nhau.
Cảm nhận được những dao động năng lượng khổng lồ phát ra từ ba người họ, Văn Vũ sâu sắc nhận ra rằng sức mạnh của bản thân thật kẻm cỏi – ba người ở trước mặt, thực lực của mỗi người đều mạnh hơn mình!
Chương 1004 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]