La Hải vốn đi đến cửa rồi đột nhiên dừng bước, đứng ở cửa bổ sung một câu.
“Thiếu chủ thiên cung, thân phận này tuy cao, nhưng thân phận càng cao, trách nhiệm phải gánh vác cũng càng nặng. Ví dụ chiến tranh với ma tộc, phân bố tài nguyên của nội bộ v.v. Tôi nghe người ở thành Lăng Vân nói thiếu chủ cần rất nhiều thứ, nhưng theo quy tắc của Vạn Tiên Minh, có một số thứ, kể cả là thiếu chủ không không thể vô duyên vô cớ lấy không đi được. Ví dụ bảo vật duy nhất mà tiên đế đã để lại, cờ phúc thiên (cờ phủ trời). Tác dụng của bảo vật đối với đại thế giới tiên hiệp hiện tại không cần nói cũng biết, sau khi tiên đế chết, có rất nhiều con mắt nhắm tới kỹ năng công pháp và bảo vật truyền thừa mà tiên đế để lại. Hi vọng thiếu chủ điện hạ đừng khiến thông thiên tiên đế phía dưới cửu tuyền, chết không nhắm mắt.”
Nói xong, La Hải nhấc chân đưa đưa ba tên tay sai rời khỏi điện Thái Cực, chỉ còn lại Văn Vũ ngồi ở đó với vẻ mặt trầm tư.
…
Câu nói cuối cùng của La Hải đã giải thích rõ mọi chuyện.
Di sản của thông thiên tiên đế sau khi ngài chết để lại vốn thuộc về toàn bộ thiên cung. Thông thiên tiên đế đã về cõi vĩnh hằng, sau khi chết đã để lại bao nhiêu thứ? Giá trị của chúng sẽ là bao nhiêu?
Tất cả những điều này, Văn Vũ dùng ngón chân cũng có thể tưởng tượng ra được.
Tuy nhiên do cái danh thiếu chủ tự nhiên xuất hiện của mình xâm phạm đến lợi ích của một số người, hiện tại bị nhắm đến cũng không lấy làm lạ.
“Anh ta đang kiểm tra thực lực của cậu. Vừa rồi có dao động kỹ năng, tuy yếu nhưng tôi vẫn cảm nhận được.”
Đường Hạo Phi ở bên cạnh nói ra một mục đích khác của chuyến thăm lần này của La Hải.
“Đúng vậy, anh ta đang kiểm tra thực lực của tôi.”
Văn Vũ cũng đoán được phần nào tâm tư của La Hải. Thân phận của Văn Vũ rất cao, nhưng thân phận của La Hải cũng không thấp, nhưng thân phận không phải yếu tố quyết định. Khi hai người vì một số chuyện mà xảy ra tranh chấp, thì thái độ của thiên đạo và Đại La đương nhiên là yếu tố quyết định, nhưng sức mạnh của bản thân cũng là một phần rất quan trọng.
Nói trắng ra, tác dụng lớn nhất của thân phận chính là tăng thêm sức mạnh cho bản thân. Câu này cho dù là đặt ở mạt thế hay là trước mạt thế đều có thể xem là một chân lý. Thân phận không đủ có thể leo lên, nhưng sức mạnh không đủ thì đúng là đáng chết.
“Tên đó rất mạnh.”
Câu thứ hai của Đường Hạo Phi chính là nâng La Hải lên.
“Tôi đương nhiên biết là rất mạnh, không mạnh thì hắn cũng không thể ngồi trước mặt tôi, nói nhiều thứ với tôi như vậy.”
Vẻ mặt Văn Vũ càng thêm trầm mặc. Văn Vũ không nhìn ra được sức mạnh của La Hải, có nghĩa là La Hải này mạnh hơn cậu rất nhiều.
“Anh ta so với anh như thế nào?”
“Khác biệt không lớn.”
Sắc mặt của Đường Hạo Phi cũng có chút khó coi.
Sức mạnh của lão Đường ở giai đoạn này có thể đã mạnh hơn lúc cậu ở đỉnh phong nhất ở kiếp trước. Phải nói rằng kiếp trước lão Đường là cường giả cấp 8.
Tuy nhiên, sức mạnh của La Hải ở cấp 6 xấp xỉ với Đường Hạo Phi cấp 5 bây giờ. Điều này khiến Đường Hạo Phi phải suy nghĩ bản thân mình kiếp trước có phải sống trong bụng Độc Nhãn hay không.
…
Lời nói của La Hải đã thành công làm rối loạn tâm trí của Văn Vũ. Tự mình suy nghĩ không có kết quả, Văn Vũ dứt khoát thỉnh giáo dây yêu thông thiên.
“Câu nói cuối cùng vừa rồi của La Hải là có ý gì?”
“Không có ý gì. Theo kế hoạch ban đầu, những gì sau khi tiên đế chết để lại tôi đều chuẩn bị đưa cho anh. Nhưng trong Vạn Tiên Minh đúng là có quy định giống như La Hải vừa nói. Thực ra những thứ này đều không quan trọng, quan trọng vẫn là ý của Thiên Đạo và Đại La, tôi nói như vậy anh hiểu chứ?”
“Hiểu rồi.”
Cái gọi là quy định là chết, người là sống. Trong trường hợp khoảng cách mức độ quyền lực của từng người quá lớn, cường giả hoàn toàn có khả năng thiết lập lại các quy định.
Cái gì mà quy định của Vạn Tiên Minh, đều nhảm nhí. Thậm chí bây giờ Văn Vũ cảm thấy cái thân phận thiếu chủ này của cậu cũng chả là cái thá gì cả. Thực sự quyết định tất cả, vẫn chính là cao tầng hiện tại của Vạn Tiên Minh, một nhóm người thực sự đứng trên đỉnh của đại thế giới tiên hiệp.
…
Ít nhất La Hải cũng nói đúng một câu chính là ngày mai người nắm quyền thực sự của Vạn Tiên Minh, đại đệ tử Thiên Đạo của Thông Thiên tiên đế, và minh chủ hiện tại của Vạn Tiên Minh Đại La sẽ hạ giới, đích thân nghênh đón thiếu chủ là cậu.
Đương nhiên, bề ngoài thì nâng thân phận của cậu lên cao, nhưng tình hình thực sự ra sao, từ thái độ vừa rồi của La Hải đối với cậu cũng có thể biết rõ.
Văn Vũ đã có dự cảm, tiết mục nghênh đón thái tử rất có thế sẽ diễn biến thành vở kịch đạo đức cẩu huyết về mọi người hòa thuận phân chia lợi ích của người thừa kế thứ nhất.
…
Chương 1009 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]