“Thiếu Chủ điện hạ, thời gian đến rồi!”
Một chấp sự ở bên ngoài cửa nói rất tôn kính với Văn Vũ, sau đó quay người đi đến Thiên Cực Các.
Nhìn những chiếc xe được dùng hôm nay đã trang hoàng lộng lẫy ở bên ngoài, Văn Vũ mặt không biểu cảm đi đến Thiên Cực Các, lên xe với sự hướng dẫn của chấp sự.
Chiếc xe dần dần chuyển động, Văn Vũ ngồi trong xe cũng dần dần nhắm mắt lại.
Là sống là chết, tùy lúc!
…
Thực tế chứng minh sự lo lắng của Văn Vũ là hơi thừa.
La Hải cũng không phải là một tên to gan lớn mật, chí ít, trên đường đến Trận pháp dịch chuyển, La Hải cũng không có dùng thủ đoạn gì đặc biệt.
Điều này khiến cho Văn Vũ trên đường vô cùng lo lắng đã thở phào nhẹ nhõm.
Từ khi chiếc xe bắt đầu đi đến khi đi đến được trận pháp dịch chuyển, lúc Văn Vũ xuống xe, liền nhìn thấy cả căn phòng mọi người đều mặc trang phục trung hoa, khí tức dao động trên người họ vô cùng phi phàm mãnh liệt, đúng với khí tức của người ở Đại thế giới Tiên Hiệp.
“Thiếu chủ đến!”
Chấp sự phía sau Văn Vũ cao giọng hô to thân phận của Văn Vũ, nó giống như thái tử thời cổ đại đi tới, phía sau có thái giám đi theo.
Một tiếng hô, xém nữa dọa Văn Vũ hồn bay khỏi xác.
Tuy nhiên, điều khiến cho Văn Vũ kinh ngạc vẫn đang ở phía sau.
Tất cả mọi người ở hiện trường, nghe thấy ba chữ “Thiếu chủ đến”, lập tức quay đầu lại, cung kính lễ phép hành lễ với Văn Vũ.
“Bái kiến thiếu chủ!”
Khung cảnh rộng lớn, âm thanh vang vọng, khiến cho Văn Vũ không tin được – nếu như không phải đã tập dượt qua, có lẽ cả đời này Văn Vũ cũng không dám tin chuyện này!
…
Nhìn La Hải đứng ở phía trên cao của tất cả mọi người cúi lưng kình cẩn, Văn Vũ thật sự đánh giá cao anh ta hơn chút.
Hôm qua khi hai người ở riêng với nhau, biểu hiện của La Hải như không coi cậu ra gì, không cần nói, đó mới thật sự là thái độ của La Hải—— - cho dù bản thân cậu có thật sự là thiếu chủ, với thân phận địa vị cũng như có cha chống lưng như La Hải, La Hải không cần chịu uất ức trước bất kỳ ai.
Nhưng bây giờ,trước mặt tất cả mọi người của Liên minh Vạn Tiên Minh, La Hải lại thật sự bày tỏ sự tôn kính với cậu——bản thân cậu là thiếu chủ cũng được, không phải thiếu chủ cũng được,thái độ này của La Hải không ai có thể tìm ra thiếu sót được.
Thậm chí trong mắt Văn Vũ, dù có được Thiên Đạo thừa nhận là Thiếu chủ, bản thân cậu cũng không thể đến gây chuyện với La Hải——người ta đối với bạn bằng cả sự tôn trọng bạn lại kiếm chuyện với người ta, điều đó sẽ khiến cho những người ở Thiên Đạo cảm thấy thiếu chủ lấy quyền chèn ép người khác.
Còn về những gì đã xảy ra giữa hai người ngày hôm qua, thì đâu có ai biết?
Nhìn La Hải đứng ở đó không xa, cũng cúi người cung kính như mọi người, Văn Vũ từ từ nheo mắt lại.
Nếu như cái tên này có làm một động tác tào lao nhỏ xíu nào thôi, thì sẽ rất dễ để xử lý—— - động tác nhỏ càng nhiều, càng chứng minh được sự thông minh của anh ta càng thấp,không đủ, và việc lo lắng là không cần thiết.
Nhưng bây giờ, không cần nói, La Hải nhất định có chuẩn bị cho Văn Vũ một bữa ăn cực lớn và bất ngờ phía sau!
…
“Mời các vị đứng dậy.”
Văn Văn trên mặt nở một nụ cười như gió xuân với tất cả mọi người có mặt, rồi nói.
Nghe thấy giọng nói của Văn Vũ, tất cả những người của Đại thế giới Tiên Hiệp đều đứng thẳng người lại, khôi phục lại dáng vẻ ban đầu mà Văn Vũ nhìn thấy.
Đến La Hải, nở một nụ cười rạng rỡ trên mặt đi đến trước mặt Văn Vũ, cố ý cúi thấp người, đứng thấp hơn Văn Vũ, cung kính nói với Văn Vũ.
“Thiếu Chủ điện hạ, xin mời ngài ngồi lên trước, phái trước đã chuẩn bị ghế và trà cho ngài rồi”
Nhìn thấy thái độ cung kính của La Hải, Văn Vũ từ đáy lòng thầm đặt cho La Hải một dấu biểu thị La Hải là một con rắn độc.
Trước mặt khác, sau lưng khác, tuy là phong cách phản diện, nhưng mà không thể không thừa nhận, một kẻ thẳng thắn, có gì anh ta cũng sẽ nói ra hết, một người như vậy mới khó thật sự.
“Không cần đâu, La Hải, kêu người bỏ hết bà và đồ đó đi đi, Thiên Đạo đại nhân và Đại La đại nhân còn chưa đến, ta là hậu bối sao ngồi trước được cơ chứ, đó là đạo lý gì vậy?”
“Thiếu chủ điện hạ nói rất đúng, là do tại hạ suy nghĩ không chu toàn, bây giờ phân phó đến cho thuộc hạ ngay.”
La Hải nói xong, sau đó ra hiệu bằng mắt với chấp sự phía sau, rồi lại nói với Văn Vũ.
“Thiếu chủ điện hạ, mới theo tôi.”
Nói xong, La Hải dẫn đầu đi trước đám người.
…
“Cái tên này thật giả tạo.”
Văn Vũ đi theo phía sau La Hải, dùng làn sóng tinh thần nói chuyện với Dây yêu thông thiên.
“Tất nhiên phải giả rồi, không giả thì làm sao có ngồi cái vị trí người đứng đầu phân bộ thứ 6 của liên minh Vạn Tiên Minh.”
“Tất nhiên phải giả rồi, không gỉa thì làm sao có ngồi cái vị trí người đứng đầu phân bộ thứ 6 của liên minh Vạn Tiên Minh.”
Dây yêu thông thiên nói với Văn Vũ bằng cái giọng rất hiển nhiên.
Chương 1011 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]