Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 1016: CHƯƠNG 1016: CẬU CÒN THẬT SỰ COI TÔI LÀ ĐẠI SƯ HUYNH HẢ? 1

Cho dù Thông Thiên Tiên Đế trước đây có gây bao sóng gió thế nào, sau khi chết rồi cũng vẫn là không có gì đó sao?

Mà bây giờ đây chỉ một câu nói của Thiên Đạo, chính thái độ của Thiên Đạo cũng hình dung ra được – người chết cũng chết rồi, người chết như ngọn đèn tàn, người đi trà nguội không phải sao?

Giọng nói của Thiên Đạo rất nhỏ, nhỏ đến mức chỉ có Văn Vũ và Đại La là nghe thấy.

Văn Vũ im lặng không nói, nhưng Đại La lại tức giận lên.

“Cái tên nghịch đồ này! Vô ích khi sư bá cứu ông ra khỏi Ma Tai, lại còn dạy dỗ ông hết mực! Ông lại báo đáp sự phụ như vậy sao?”

Đối diện với lời chất vấn của Đại La, Thiên Đạo chỉ khẽ vẫy tay.

“Minh chủ Đại La đừng lo lắng, đối với chuyện này, tôi đã có kế hoạch hết rồi…”

"Minh chủ Đại La, ông hãy bình tĩnh một chút chớ nóng nảy, trong lòng tôi đã có tính toán về vấn đề này rồi…"

"Tính toán? Ông có tính toán gì? Quanh đi quẩn lại vẫn là Cờ trời – di vật mà Thông thiên để lại khiến kẻ khác thèm thuồng! Ông thì giỏi rồi, hiện giờ ông là cường giả mạnh nhất của Đại thế giới tiên hiệp, cánh cứng lắm rồi!"

Lúc này, Đại La đã không thể khống chế được tâm tình mà nâng cao âm lượng lên, ông ta nhìn chằm chằm vào khuôn mặt chẳng có biểu tình gì của Thiên Đạo với ánh mắt hết sức lạnh lẽo, giọng điệu cũng tràn đầy giận dữ.

Theo quan sát của Văn Vũ thì sự tức giận của Đại La không giống làm bộ, nhưng cũng chính vì vậy mà Văn Vũ lại càng cảm thấy bối rối – chuyện này là sao? Người đáng nhẽ phải làm chỗ dựa thì lại không làm chỗ dựa, người mà Văn Vũ nghĩ là kẻ thù thì không ngờ lại đứng ra cho bênh vực cậu.

Mọi thứ bỗng trở nên khó hiểu, hướng đi của câu chuyện có nhiều khúc chiết đến mức Văn Vũ nói không ra lời nữa. Cậu chỉ có thể thấp thỏm ngồi một bên nhìn Đại La tranh chấp với Thiên Đạo.

"Đúng như lời La Hải nói, chỉ có ở trong tay tôi thì Cờ trời mới có thể phát huy giá trị lớn nhất của nó. Với tình hình chiến sự khốc liệt như hiện giờ, nếu trao nó cho thiếu chủ, thì nguy cơ Cờ trời bị mất là rất cao. Minh chủ Đại La, ông phải hiểu rằng Cờ trời là bảo vật có thể đảm bảo Thiên Ngoại Thiên hàng chục ngàn năm không bị thất thủ!"

"Nói thì nói như vậy, nhưng bây giờ…"

Đại La vẫn muốn nói thêm điều gì, nhưng Thiên đạo lại vẫy vẫy tay đánh gãy lời ông ta.

"Minh chủ Đại La, tôi nghĩ rằng sống tạm bợ còn tốt hơn là chết một cách tử tế! Có được sinh mệnh lần thứ hai không phải chuyện dễ dàng gì. Dù là ông không muốn, nhưng hàng trăm triệu vong hồn trọng sinh ở Đại thế giới tiên hiệp đều rất vui mừng vì điều này!Vì đại nghĩa của Đại thế giới tiên hiệp, Minh chủ Đại La nên sớm từ bỏ một chút cảm xúc cá nhân đi!"

Đại nghĩa, cảm xúc cá nhân…

Tất cả mọi thứ đều làm cho Văn Vũ bối rối.

Sau khi nghe được những lời của Thiên Đạo, Đại La liền trầm mặt không nói lời nào nữa, mà chỉ hung hăng nhìn chằm chằm vào đứa con trai La Hải đang ngồi bên cạnh.

Mà La Hải thì không có vẻ gì là sợ hãi, anh ta chỉ ngồi bên cạnh cúi đầu một cách cung kính. Không ai có thể nhìn ra được tâm tư hiện giờ của anh ta.

Thiên Đạo nhìn thoáng qua Đại La, rồi lại quay đầu nhìn sang Văn Vũ đang ngồi cạnh, tiếp đó biểu tình trên khuôn mặt của Thiên đạo vẫn chẳng hề thay đổi, tiếp tục nói.

"Xét về tầm quan trọng cũng như tác dụng của Cờ trời đối với Đại thế giới tiên hiệp, thì nó để ở chỗ của tôi là hợp lý nhất. Trước mắt không thể giao bảo vật quý giá này cho tiểu sư đệ, hy vọng tiểu sư đệ có thể hiểu được nỗi khổ tâm của sư huynh."

Thiên Đạo nói xong thì lập tức quay sang nhìn Văn Vũ.

"Sư đệ hiểu…"

Dưới ánh nhìn chăm chú của Thiên đạo, Văn Vũ không thể không trái lương tâm nói ra câu này.

"Ừm."

Khi nhận được câu trả lời khiến mình hài lòng, mặt Thiên đạo vẫn không hề có cảm xúc, nhưng ông ta cũng gật đầu và tiếp tục nói.

"Ngoài ra còn có một số tài nguyên mà Thông thiên tiên đế để lại cho tiểu sư đệ nữa. Trước mắt, tất cả các tài nguyên này đều nằm trong tay tôi, số lượng cụ thể rất nhiều, chủng loại cũng rất phức tạp. Theo ý kiến cá nhân của tôi thì trong một khoảng thời gian ngắn tiểu sư đệ không thể kham được hết những thứ này. Mà hiện tại tình hình chiến sự của Đại thế giới tiên hiệp đang căng thẳng, tôi nghĩ rằng những đạo cụ này nên phân phát cho toàn bộ binh sĩ của Đại thế giới tiên hiệp. Nếu làm như vậy thì cũng có thể tạm thời giải quyết tình hình hiện giờ!"

"Tiểu sư đệ cảm thấy thế nào?"

Cứ nói một câu là lại quay sang hỏi một vấn đề. Mà mỗi vấn đề đều nhằm tước đoạt đi những lợi ích của Văn Vũ!

"Ông…"

Văn Vũ trừng mắt há hốc mồm nhìn người ngồi bên cạnh mình, cho đến khi một dao động tinh thần truyền vào trong tâm trí của Văn Vũ.

"Cậu nên nghĩ kỹ rồi hãy trả lời, đừng quên thân phận của mình. Cậu còn thực sự coi tôi là đại sư huynh của cậu hả?"

Câu uy hiếp trắng trợn này khiến sắc mặt của Văn Vũ ngay lập tức trắng bệch —— ‘Tình huynh đệ sâu nặng’ trong tưởng tượng không hề xuất hiện, mà thay vào đó là ác ý gần như không hề che lấp của Thiên đạo.

Chương 1016 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!