Bị sức mạnh thần bí ngăn cản trọng quyền này, dưới phản lực của một quyền mạnh, cánh tay của Bàn Tử bị thương nhỏ không đáng kể.
Nhưng mà Đường Hạo Phi thốt ra chữ “Định”, thì sắc mặt lại hơi trắng.
Cho dù kỹ năng cấp bậc cao như thế nào, hiệu quả mạnh như thế nào, ngoại trừ kỹ năng riêng nào đó (như chiến trường linh hồn đã biểu hiện rõ ràng: Kỹ năng này chỉ có thể bị ngăn chặn bởi một số ít loại kỹ năng phòng ngự linh hồn cấp nội tình! Còn lại thì bất cứ kỹ năng gì cũng không thể ngăn cản sự mở ra của chiến trường linh hồn! Cũng không coi sự chênh lệch cấp bậc!), thì bất cứ kỹ năng gì còn lại đều sẽ thiết lập dựa trên thực lực của người phóng thích.
Thể chất cơ thể hiện tại giữa Đường Hạo Phi và Bàn Tử cơ bản có sự chênh lệch. Điều này liền dẫn tới sự tiêu hao phóng thích Chân Ngôn vượt xa sự mong muốn của Đường Hạo Phi.
Hơn nữa…
“Chết!!!”
Đồng thời, Bàn Tử hét to, chỗ cánh tay của Bàn Tử lập tức truyền ra tiếng “rắc rắc rắc” giòn vang.
Giống như một cái chắn không biết nào đó bị đánh vỡ, cánh tay vàng lấp lánh chuyển động, trong nháy mắt đánh vỡ sức mạnh của Chân Ngôn, sau đó thẳng đánh vào mặt Đường Hạo Phi!
“Ầm” một tiếng.
Văn Vũ từ nơi xa thậm chí cũng có thể xem thấy được máy chảy bắn ra xung quanh từ đầu và hàm răng của Đường Hạo Phi.
…
“Fuck…”
Tiếng mắng mơ hồ không rõ truyền ra từ trong miệng Đường Hạo Phi. Anh ta bị một quyền của Bàn Tử đánh vỡ hàm răng đầy miệng, đau, tuyệt đối là đau, nhưng mà chút vết thương này căn bản không nghiêm trọng đối với Đường Hạo Phi.
“Con mẹ nó, anh thật sự là đánh mặt tôi tới nghiện rồi…”
“Ầm!”
Giờ phút này, Bàn Tử căn bản là không có ham muốn nói chuyện phiếm với Đường Hạo Phi, anh ta lại trực tiếp đánh thêm một quyền vào đầu Đường Hạo Phi.
Đường Hạo Phi có Văn Vũ có chiến trường linh hồn làm hậu thuẫn, bản thân anh ta còn có thử thách khiêu chiến giả không biết sống lại bao nhiêu lần. Giờ phút này, ở trong mắt Đường Hạo Phi, trận chiến với Bàn Tử chỉ là một trận tôi luyện và thử thách với bản thân mà thôi, nhưng mà đối với Bàn Tử lại không giống vậy. Giờ phút này, Bàn Tử chỉ đơn thuần muốn xử lý Đường Hạo Phi, kéo Đường Hạo Phi cùng xuống địa ngục mà thôi!
Mắt thường có thể nhìn thấy được sóng xung kích được phun ra từ đầu của Đường Hạo Phi. Dưới tác động cực lớn, ánh mắt Đường Hạo Phi lập tức lóe lên —— Một quyền vô dụng? Vậy hai quyền thì sao?
Thương tổn vẫn không lớn, nhưng mà hiệu ứng chấn động do sức mạnh nắm đấm của Bàn Tử thật sự khiến Đường Hạo Phi bị choáng một chút —— Thông thường mà nói, đó là chấn động não rất nhỏ…
Giây tiếp theo, thân hình Bàn Tử cao hai mét, diện mạo tuấn tú, hình thể cân đối, cả người lấp lánh ánh sáng vàng giống như một con mãnh hổ, lao thẳng về phía Đường Hạo Phi.
Lực lượng to lớn giống như Thái Sơn đè đầu đánh mạnh vào người Đường Hạo Phi, trực tiếp khiến thân thể Đường Hạo Phi mất đi cân bằng. Sau đó, trên song quyền của Bàn Tử liền lóe lên ánh sáng vàng, mãnh liệt đánh vào đầu Đường Hạo Phi!
Giống như vương bát quyền của du côn lưu manh, giờ phút này, chiến trường của hai người chuyển dời từ không trung xuống mặt đất, ngược lại đã không còn hiệu ứng quang ảnh lộng lẫy hoa mỹ như vừa nãy nữa.
Tuy nhiên, đối với hai chiến sĩ đấu tay đôi mà nói, kiểu chiến đấu giống như những kẻ lưu manh đánh nhau mới là hình thức chiến đấu mà cả hai thực sự rất am hiểu!
…
Đường Hạo Phi miễn cưỡng tránh được một quyền đánh vào đầu của Bàn Tử. Nắm đấm màu vàng va chạm với mặt đất, tạo ra làn sóng xung kích khiến màng tai của Đường Hạo Phi rung lên ầm ầm. Giây tiếp theo, lại là một quyền khác đánh vào ngực anh ta.
Trong tiếng “Bùm bùm” vang lên, mắt thường có thể nhìn thấy ngực của Đường Hạo Phi lõm xuống, cùng với âm thanh giòn tan của xương gãy. Thân thể của Đường Hạo Phi bị sức mạnh rất lớn trực tiếp đâm vào trong lòng đất.
Đường Hạo Phi không hề có sức phản kháng dưới một chuỗi tấn công liên tiếp!
May mà bản năng chiến đấu giữa sự sống và cái chết quanh năm phát huy tác dụng, khi Đường Hạo Phi nhìn thấy một cái đùi rắn chắc từ trên trời giáng xuống, anh ta vận khí sức mạnh toàn thân, hét lên một tiếng!
“Định!”
Đợt tấn công của Bàn Tử ngưng kết lại trong nháy mắt. Giây tiếp theo, sức mạnh trời đất nhanh chóng được khởi động, thân thể của Đường Hạo Phi lập tức biến mất tại chỗ.
Súc địa thành thốn (*)…
(*) Súc địa thành thốn: một kiểu thuật pháp dạng như thu ngắn khoảng cách lại.
Trong không trung, Đường Hạo Phi thay trời hành phạt, điều khiển sấm sét.
Mà ở trên mặt đất, Đường Hạo Phi là con trai của đất trời, sự thêm vào của sức mạnh đất trời nhận được vượt xa sức tưởng tượng của người bình thường!
Cho nên, trong tầm mắt của Bàn Tử, trong nháy mắt, Đường Hạo Phi đã xuất hiện ở bên tay phải cách mình trăm mét.
…
“Khụ khụ khụ…”
Ngực đau nhói làm cho hô hấp của Đường Hạo Phi có chút bất tiện, cũng may lúc này Đường Hạo Phi đã giẫm lên mặt đất, sức mạnh đất liền cuồn cuộn không ngừng hòa vào trong cơ thể anh ta từ dưới chân.
Năng lượng thần bí ấm áp lưu động trong cơ thể anh ta. Trong trận chiến ngắn ngủi nhưng kịch liệt vừa rồi, sự tổn thương của hệ cơ xương khớp đang không ngừng phục hồi lại như cũ.
Chương 1055 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]