Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 1057: CHƯƠNG 1057: TÀN SÁT 3

Một luồng sáng vàng khổng lồ xuất hiện trong nháy mắt, Đường Hạo Phi trong trạng thái lùi về phía sau chỉ cảm thấy một luồng sức mạnh to lớn từ phía sau nổi lên, giây tiếp theo…

“Ầm” một tiếng, Đường Hạo Phi trong trạng thái lùi lại đã trực tiếp va vào một vật thể có cảm giác giống như vách tường, sau đó anh ta bị bắn ngược trở về!

Bàn Tử thấy một màn như vậy, anh ta chậm rãi nhẹ nhàng thở ra. Sau đó, anh ta nhẹ nhàng xoa mồ hôi lạnh trên trán, hai chân run nhè nhẹ. Lúc này, anh ta mới mắng nhiếc, cười dữ tợn nói.

“Lần này, ông đây xem cậu chạy như thế nào!”

Có thể là do cơn đau đến từ chỗ nhược điểm khiến Bàn Tử không phát động công kích ngay, đồng thời, đây cũng giúp Đường Hạo Phi có thời gian quan sát hoàn cảnh xung quanh một chút.

Lá chắn ánh sáng màu vàng hình bán cầu giống như một cái bát cố định chắc chắn Bàn Tử và Đường Hạo Phi tại chỗ —— Phạm vi của lá chắn ánh sáng không lớn, có thể chỉ gần trăm mét vuông.

Đối với hai người mà nói, đó thực sự là một chiến trường nhỏ đến nỗi không thể nào nhỏ hơn.

“Kết giới?”

Đường Hạo Phi cau mày hỏi một câu.

“Chẳng qua chỉ là một kỹ năng phòng ngự hai hướng mà thôi.”

Bàn Tử lạnh nhạt lên tiếng, nhưng nhìn từ hoạt động nhẹ nhàng trên hai chân của anh ta, không khó phát hiện giờ phút này anh ta đang chậm rãi thích ứng cơn đau trên cơ thể.

Lão Đường nhẹ nhàng nhíu mày, sau đó cảm giác một chút sức mạnh đất trời!

Sức mạnh đất trời của kỹ năng cấp nội tình vẫn có thể phát huy tác dụng, nhưng mà khi Đường Hạo Phi vận dụng sức mạnh đất trời để triển khai dịch chuyển, thì lại bỗng nhiên phát hiện mình không thoát ly được phạm vi của lá chắn ánh sáng màu vàng. Lúc này, anh ta mới hiểu mục đích của Bàn Tử.

Với một kỹ năng mang tính phòng ngự, anh ta tạo ra một phương tiện giống như kết giới —— mục đích của kỹ năng này chỉ là vì liên quan đến khả năng hành động của Đường Hạo Phi mà thôi.

Sức mạnh sấm sét trên nắm đấm bắt đầu lập lòe, Đường Hạo Phi quay đầu lại nhìn Bàn Tử đang từ từ di chuyển – Bàn Tử đã dần dần thích ứng với cơn đau ở thân dưới.

Đồng thời, thương thế trên cơ thể Đường Hạo Phi cũng đang nhanh chóng phục hồi như cũ.

Không đi thăm dò năng lực phòng ngự của lá chắn ánh sáng màu vàng này, Đường Hạo Phi sâu sắc hiểu rõ, nếu đã khống chế được khoảng cách dịch chuyển của mình, giờ phút này, cho dù như thế nào thì Bàn Tử cũng không thể nhìn thấy mình đánh vỡ cái lá chắn ánh sáng này.

Vậy thì đối với Đường Hạo Phi mà nói, lựa chọn chiến thuật cho trận chiến tiếp theo ngược lại đơn giản hơn không ít…

Sám sét màu lam trên thân thể cùng với vầng hào quang màu vàng đất dày nặng liên tiếp lóe lên. Trong khoảng thời gian ngắn, thân thể của Đường Hạo Phi nở ra giống như một quả khí cầu, thậm chí ngay cả hai mắt cũng chậm rãi biến thành màu lam, mãi đến khi giống như đèn pha, nhanh chóng bắn ra hai tia sáng màu lam nhạt.

Nhận thấy được ánh mắt của Đường Hạo Phi chậm rãi trở lên kiên định, lúc này Bàn Tử mới lộ ra một nụ cười không rõ nguyên do…

“Cảm ơn… Đây mới là thứ tôi muốn!”

Giây tiếp theo, ánh sáng vàng bùng nổ, ánh sáng xanh bay lên!

Màu vàng và màu lam điên cuồng quấn lấy nhau trong lá chắn ánh sáng màu vàng!

Ở trong mắt Văn Vũ, loại chiến đấu nhiệt huyết giao phong từng quyền này là hoàn toàn không có mỹ cảm gì …

Nhưng ở trong mắt hai vị đương sự, loại chiến đấu này có thể mới là thứ bọn họ muốn.

Trong lá chắn ánh sáng màu vàng, quyền ảnh đan chéo, bùn đất văng tung tóe, lực lượng cực lớn va chạm, thậm chí khiến lá chắn ánh sáng màu vàng bên ngoài không ngừng biến dạng.

May mà, thực lực của Bàn Tử thật sự không tầm thường, hơn nữa dựa theo suy đoán của Văn Vũ, cấp bậc của cái lá chắn ánh sáng màu vàng này chắc là không thấp —— cũng chỉ có như vậy mới có thể chống lại được dư chấn trận chiến của hai người.

Trong không gian chiến trường chưa đầy trăm mét vuông, hai con thú hung dữ nhe nanh múa vuốt không chút che giấu…

Mãi đến hai mươi phút sau, lá chắn ánh sáng màu vàng mới chậm rãi tiêu tán. Chờ đến khi bụi mù tan hết, Văn Vũ mới có thể nhìn thấy dáng vẻ của hai người bọn họ.

Thân thể của Đường Hạo Phi biến mất từ thắt lưng trở xuống, ngay cả nửa thân trên còn sót lại cũng để lại vô số vết đấm. Sức mạnh cực lớn của Bàn Tử đánh cho xương của lão Đường vỡ ra, thậm chí ở ngực còn có thể mơ hồ nhìn thấy xương trắng bệch…

Mà vẻ ngoài của Bàn Tử cũng không khá hơn nhiều…

Áo giáp màu vàng vẫn bao xung quanh thân thể, cho dù ánh sáng màu vàng có hơi mờ đi, nhưng những dao động năng lượng kinh người lộ ra trên đó vẫn không thể coi thường.

Nhưng mà, giờ phút này, Bàn Tử cũng đã mất đi hơi thở sinh mệnh …

Văn Vũ chậm rãi đi lên trước, đầu tiên là nhìn Đường Hạo Phi ngã trên mặt đất, sau đó cậu quay đầu nhìn miệng vết thương thật lớn trên cổ Bàn Tử.

“Xùy ~~”

Văn Vũ hít hà một hơi, sau đó mới quay người lại, trêu chọc nói với Đường Hạo Phi.

“Lão Đường, răng của anh cũng không tồi…”

Vết thương trí mạng của Bàn Tử là ở cổ —— toàn bộ cổ chỉ còn lại một chút da thịt nối với nhau, xương và mạch máu bên trong hoàn toàn vỡ nát. Nhìn dấu vết của miệng vết thương thì chắc là Đường Hạo Phi từng ngụm cắn đứt.

Chương 1057 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!