“Cậu không phải có biện pháp cứu mạng sao?”
Văn Vũ xua xua tay, tỏ ra mình không muốn dùng biện pháp cứu mạng của dây yêu thông thiên là con át chủ bài của mình.
Một lúc sau, Văn Vũ tổng kết: “Quan trọng là đề phòng đội 8 người. Bây giờ khoảng cách của họ khá xa. Gác chuyện này sang một bên, anh còn cần bao lâu nữa?”
Đường Hạo Phi nhìn vết thương trên người mình, lập tức đưa ra con số chính xác.
“Nửa tiếng là hoàn toàn hồi phục!”
“Được. Chờ nửa tiếng sau, chúng ta không lo mấy tên này, tôi đưa anh đi tìm chút gì đó để chơi.”
“Chơi gì vậy? Còn nữa, cậu đừng cười như vậy, cứ cảm giác là muốn đào hố cho tôi vậy.”
Văn Vũ không trả lời, chỉ chớp mắt thần bí với Đường Hạo Phi, khiến lão Đường cảm thấy ớn lạnh.
Thực lực của lão Đường, nếu Văn Vũ không coi anh ta là tay chân, sức chiến đấu của lão Đường phát huy tới mức cao nhất, vậy đúng là phí của trời cho.”
Lúc Đường Hạo Phi và Văn Vũ đang trò chuyện về chuyển động của các đội.
Cách Văn Vũ không xa, Hag nghiêm túc nhìn dao động năng lượng dần tiêu tan ở phía xa. Một lúc sau, nó mới nhíu chặt mày, quay đầu, nghiêm nghị nói với cự ma một mắt bên cạnh.
“Dừng rồi.”
Cự ma một mắt gật đầu, trước tiên nhìn ma vật bên cạnh như con rối treo đầy bom trên người, lại nhìn sang đám đội viên đang sợ hãi, sau đó hít một hơi thật sâu.
“Kế hoạch cần phải thay đổi, thực lực của kẻ địch vượt sức tưởng tượng…”
Đỉnh cao cấp 7, và phá hạn giả cấp 7, hoàn toàn là 2 khái niệm. Thực lực của phá hạn giả không có giới hạn trên. Còn đỉnh cao cấp 7, thể chất cơ thể bị khóa ở 20.000 điểm!
Dao động năng lượng nổ ra trong trận chiến giữa Bàn Tử và Đường Hạo Phi, đủ để tiểu đội tuần tra ma vật này nhận ra một hiện thực, sức chiến đấu thật sự của kẻ thù dường như mạnh hơn phe cậu một sao rưỡi…
“Chúng ta cần tiếp viện!”
Nghe cự ma một mắt nói vậy, Hag rất quyết đoán gật đầu: “Lúc nãy ta đã phát ra tín hiệu cứu viện, nhưng ngươi hiểu được vị trí hiện tại của chúng ta, tiếp viện gần nhất, e là cũng cần mất mấy chục phút.”
“Vậy tránh trước đã.”
Chuyện liên quan sống chết, cự ma một mắt dứt khoát chiếm quyền nói chuyện trong đội. Thực lực của cự ma một mắt có thể yếu hơn Hag, nhưng não dùng tốt hơn. Hơn nữa Hag cũng không phải loại ma vật hẹp hòi, rất coi trọng quyền lực.
Nghe cự ma một mắt nói vậy, Hag không nhịn được nhìn đội viên như con rối treo đầy bom trên người.
Nó khẽ bĩu môi: “Nó phải làm sao?”
“Giữ lại đi. Những quả bom này có lẽ có thể gây ra một số rắc rối cho phá hạn giả cấp 7…”
Cự ma một mắt nói một câu, sau đó quay người đi theo hướng ngược lại đến vị trí của Văn Vũ trước.
Nhưng ở nơi Xa mà tiểu đội ma vật không phát hiện, một con mèo đen ẩn trong khoảng không đã nhìn thấy mọi hành động của tiểu đội ma vật.
“Vị trí cách thiếu chủ chừng 30 phút chân đi.”
Nghe báo cáo của đồng đội, La Hải từ từ chạy chậm lại, sau đó lấy la bàn ra, cẩn thận so sánh các điểm sáng phía trên.
“Trận chiến ở đó đã phân thắng bại, thiếu chủ điện hạ toàn thắng! Hơn nữa, lúc nãy đã xác định thông tin của đội khai chiến với thiếu chủ điện hạ. Nếu không sai thì chắc là tiểu đội Hà Lạc.”
“Tiểu đội Hà Lạc?”
Nghe La Hải nói vậy, người mạnh nhất trong đội, gã vạm vỡ đầu trọc hơi bất ngờ hỏi một câu.
“Không phải chứ. Hào quang sóng biếc của Hà Lạc là kỹ năng ngay cả tôi và còn có Bàn Tử cảm thấy khó giải quyết. Tôi nhớ tên đó đã chơi với tôi trước đây, cũng có thể tiếp được khoảng 20 chiêu từ tay tôi, năng lực tổng hợp của tiểu đội Hà Lạc không coi là yếu, vậy là xong rồi ư?”
La Hải chắc chắn gật đầu: “Chắc là tiểu đội Hà Lạc không sai đâu. Thiếu chủ có thể còn có đường rút, không phải bảo vật mà tiên đế để lại chính là kỹ năng siêu cấp nào đó! Chút nữa tiếp xúc thì mọi người chú ý.”
“Hiểu rồi.”
Tiếng hét tập trung từ miệng các đội viên truyền ra, là tiểu đội tinh anh cấp 7 của Vạn Tiên Minh, các quy tắc và kỷ luật đã thấm sâu vào xương của từng người!
“Vậy bây giờ chúng ta đi sao đây? Hay là đi vòng?”
Cô gái hỏi.
“Không cần đâu. Lúc nãy chúng ta không phải đã nghe thấy tiếng đánh nhau mơ hồ gì hay sao? Đi vòng ngược lại sẽ không thích hợp.”
“Trực tiếp men theo đường thẳng, nhưng chú ý kiểm soát tốc độ, cố gắng liên quan đến tiểu đội Ngũ Long. Chúng ta sẽ ở đó, cùng nhau giải quyết 2 rắc rối này!”
“Còn nữa, chút nữa gặp thiếu chủ, mọi người đừng nói chuyện. Tôi lên tiếng trước, nghe chỉ thị của tôi mà ra tay!”
“Hiểu rồi.”
Nghe tiếng của đồng đội, La Hải thu la bàn về, bỗng dưng bước nhanh hơn.
Phía sau có 7 đồng đội bám sát theo, 8 người giống như 8 mũi tên sắc bén màu đen, bắn về phía Văn Vũ.
“Bùm!”
“Bùm!”
“Ầm!”
Tiếng nổ liên tiếp làm rung chuyển vùng đất xung quanh, bụi đất cuồn cuộn.
Một chân nổ tung đầu ma vật đỉnh cao cấp 7, Ngô Long ngơ ngác nhìn la bàn trong tay.
“Mục tiêu đổi hướng, La Hải có thể đã biết mục tiêu của chúng ta chính là họ.”
Chương 1060 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]