“Tỉnh lại!”
Một tiếng hét vang vọng bên tai Văn Vũ, tiếng vang lớn khiến thể linh hồn của Văn Vũ run rẩy.
Văn Vũ giật mình, lập tức phục hồi tinh thần.
Quả cầu ánh sáng khổng lồ trước mặt Văn Vũ đã thu nhỏ lại khoảng chín mươi phần trăm, kích thước hiện tại chỉ bằng quả bóng đá, nhưng vẫn miễn cưỡng phát ra ánh sáng mờ ảo.
Còn ngược lại với nó chính là thể linh hồn của Văn Vũ. Thể linh hồn của cậu tỏa ra làn sóng linh hồn vô cùng kịch liệt và ánh sáng đến chói mắt.
Việc chuyển dời sức mạnh linh hồn vô cùng trực tiếp, năng lượng bên trong quả cầu đã được Văn Vũ hấp thu tám chín phần mười!
“Tôi…”
Chỉ một chữ mà Văn Vũ cảm thấy một sức mạnh sóng âm cực lớn từ trong miệng phát ra, giống như một cơn cuồng phong quét qua cả địa huyệt, sức mạnh dồi dào đến mức khiến Ma Chủ đứng cách đó không xa cũng phải nhíu mày.
Văn Vũ nhanh chóng ngậm miệng. Giây tiếp theo, một cơn đau như muốn xé rách linh hồn cậu đột nhiên trào ra.
Văn Vũ nhíu chặt lông mày, có lẽ là linh hồn và ý chí đang kết nối với nhau, Văn Vũ cảm giác như linh hồn của mình bị một thanh sắt xuyên qua!
“Ngươi đã ăn quá nhiều rồi…”
Ma Chủ hờ hững nói ra nguyên nhân của cơn đau này.
Đồng thời, Ma Chủ cũng đưa ra biện pháp giải quyết…
“Bây giờ ngươi phải trở thể thân thể để thích ứng với sự tăng lên dữ dội của sức mạnh linh hồn.”
Theo cách giải quyết của ma chủ, cơ thể linh hồn của Văn Vũ từ từ bay về cơ thể.
Linh hồn và cơ thể hợp nhất và không tạo ra bất kỳ sự thay đổi kỳ lạ nào. Ngay từ khi có được chiến trường linh hồn, thể chất cơ thể của linh hồn Văn Vũ đã tách rời với thể chất cơ thể xác thịt của Văn Vũ, trạng thái lúc này nhiều nhất là sự chênh lệch có lớn hơn một chút, nhưng không có ảnh hưởng tiêu cực nào.
Chậm rãi đứng lên, tùy ý cử động một vài khớp xương, Văn Vũ lại nhắm mắt, cẩn thận cảm nhận sức mạnh linh hồn tăng lên dữ dội. Sau đó quay đầu nhìn ma chủ.
“Ngươi thấy tốt rồi thì tiếp tục thôi.”
Ma chủ liếc nhìn Văn Vũ nói.
…
Sự gia tăng sức mạnh linh hồn cũng làm tăng uy lực kỹ năng của Văn Vũ trong trạng thái linh hồn.
Khi linh hồn xuất hiện trở lại và một lần nữa thi triển cú hút hắc ám, chỉ có một quả cầu ánh sáng có kích thước bằng quả bóng đá co lại với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường. Văn Vũ chỉ cảm thấy cảm giác thỏa mãn bộc phát như nhét một cái bánh bao vào mồm, sau đó quả cầu ánh sáng “bùm” một tiếng, biến mất không dấu vết.
Cùng lúc đó, một tiếng “ting” vang lên.
Trong quả cầu ánh sáng, một mảnh vỡ của hạt trân châu rơi trên mặt đất
Văn Vũ còn chưa kịp nhìn rõ, ma chủ vẫn luôn ngồi im bất động, chậm rãi mở mắt, sau đó đứng dậy.
“rắc rắc” tiếng các khớp xương ma xát vào nhau vang lên, cơ thể của ma chủ giống như một cỗ máy đã lâu không vận hành, từ từ lấy lại sức sống, sau đó vẫy nhẹ tay, mảnh vỡ trân châu trên mặt đất bị một sức mạnh không xác định hút lên trực tiếp rơi vào tay ma chủ.
“Đây là?”
“Hồn châu.”
Hai từ đơn giản. Ma chủ lập tức ngậm miệng, có vẻ không muốn giải thích nhiều.
Văn Vũ biết điều cũng không hỏi thêm.
…
Quay đầu quan sát cảnh vật trong hang động một lượt. Một lúc sau, ma chủ quay đầu nhìn Văn Vũ.
“Đi thôi, theo ta trở về ma cung cấp 8 tìm Bạch.”
Đây là chuyện đã được lên kế hoạch, cho nên ma chủ căn bản không quan tâm đến suy nghĩ và tâm trạng của Văn Vũ lúc này, bóng người lóe lên, trực tiếp tóm lấy vai của Văn Vũ.
Ánh sáng màu đen tỏa ra từ cơ thể hai người, giây tiếp theo, Văn Vũ chỉ cảm thấy cơ thể của mình như biến thành một hư ảnh, bay lên cùng ma chủ bên cạnh.
Cho đến khi cơ thể của hai người xuyên qua lớp đất dày trên đầu và đáp xuống mặt đất.
…
Ánh sáng mở ảo trên đầu từ từ đung đưa, cảnh sắc trên mặt đất giống như Văn Vũ đã từng thấy qua rồi.
Nhưng mùi hôi thối và mùi máu tanh bốc lên trong không khí lại khiến Văn Vũ nhíu chặt mày.
Trong trạng thái cảm nhận linh hồn, Văn Vũ cảm nhận rõ ràng nồng độ ma khí trên mặt đất lại tăng lên một lần nữa. Đồng thời, trong không khí xung quanh tràn ngập sát khí khiến Văn Vũ vô cùng khó chịu.
“Chiến tranh đã bắt đầu. Rất nhiều người chết.”
Văn Vũ nói nhỏ. Tình hình hiện tại cậu cảm nhận được giống với khi ma vật vây kích điểm tập trung Yến Kinh. Đến người bình thường cũng cảm nhận được không khí căng thẳng và rùng rợn của cuộc chiến, thì với sức mạnh của Văn Vũ làm sao mà không cảm nhận được.
“Không, không phải chiến tranh.”
Giọng nói trầm thấp của ma chủ vang lên, sau đó nhắm mắt, cảm nhận sức mạnh hoàn toàn phát tán ra ngoài.
“Một tên nhóc thú vị, đi, đưa ngươi đi tham quan.”
Ma chủ nói xong, từ từ mở mắt, trực tiếp đi về một hướng nào đó.
“Nhưng mà, bên phía Thiên Đạo…”
“Không cần lo lắng quá, kể cả Thiên Đạo là cường giả siêu việt cấp 11, cũng không thể muốn làm gì thì làm ở đây. Ngươi có thể đã đánh giá thấp sức mạnh của ma tộc. Tuy không thể với tới mức cường giả cấp 11, nhưng cũng không thể coi thường những ma chủng cấp phá vỡ giới hạn cấp 10. Cấp độ đối với những người phá vỡ giới hạn không hề là ranh giới không thể vượt qua. Nếu Thiên Đạo dám là gì, sẽ có ma vật đến ngăn cản hắn trước. ”
…
Chương 1101 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]