Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 1111: CHƯƠNG 1111: GIÚP TA GIẾT ÔNG TA. 1

Sau đó, một suy nghĩ này ra trong đầu Văn Vũ——nếu như cậu bắt được cơ hội, khởi động ra linh hồn chiến trường, liệu những cường giả cấp 11 với linh hồn tàn tật này có bị giải quyết hay không?

Suy nghĩ đơn giản một lúc, Văn Vũ lập tứ đem cái suy nghĩ mạo hiểm này đè lại.

Trên lý luận mà nói, cái loại chiến thuật này tuyệt đối không được, mà trên thực tế, lúc cậu cảm nhận được cường giả cấp 11, cường giả cấp 11 cũng cảm nhận được cậu, sau đó…

Văn Vũ tự cho rằng, tốc độ ra tay của cậu, tuyệt đối không bì được với Thiên Đạo.

Một vài suy nghĩ loạn xị trong đầu Văn Vũ, một giây sau trong ánh sáng mơ hồ của linh hồn nhận biết, trong đó, Văn Vũ hình như nhìn thấy hai thể linh hồn mờ mịt chạm vào nhau.

Sau đó…

“Bùm!”

Toàn bộ phân bộ ma cung bát cực lập tức rung động, hàng loạt đá vụn rơi từ trên xuống, sự rung động lớn khiến cho toàn bộ căn phòng nơi Văn Vũ ngồi biến thành đống đổ nát.

“Khụ khụ khụ…”

Văn Vũ dùng lực ho ra bụi trong miệng, đồng thời khởi động Hắc ám thần quang.

Một ánh sáng màu đen tuyền bao phủ lên Văn Vũ và Đường Hạo Phi.

Đá vụn bên trên không ngừng rơi xuống, trong thời gian ngắn toàn bộ bức màn ánh sáng màu đen bị bao phủ, đồng thời bóng dáng giữa Văn Vũ và Đường Hạo Phi cũng bị ngăn lại.

Tất nhiên, đống đá này hoàn toàn không gây ra sự uy hiếp nào với Văn Vũ và Đường Hạo Phi,nhiều nhất chỉ khiến cho hai người họ hơi xấu hổ…

Bỏ qua lớp bụi trên người, Văn Vũ vừa triệu hồi Dây yêu thông thiên, bảo bối cuối cùng để đảm bảo mạng sống của mình, vừa mở ra linh hồn nhận biết, quan sát động tĩnh.

Toàn bộ ma cung bát cực bị bao phủ bởi một ánh sáng xàm mờ mịt, trong nhận biết của Văn Vũ, vô số phù văn không ngừng tuôn ra ánh sáng.

Văn Vũ biết rõ – đây có lẽ là trận pháp của Ma Cung bát cực, cũng bởi vì có trận pháp này, mà ma cung bát cực không bốc hơi ngay lập tức trong trận chiến của hai cường giả cấp 11 này.

Đồng thời, trong cảm nhận của Văn Vũ, hai đạo thể linh hồn bên trên đang quấn lấy nhau, tốc độ rất nhanh, khiến cho Văn Vũ căn bản không kịp cảm nhận được đâu là bóng của Thiên Đạo…

Vừa rồi cái suy nghĩ “khởi động chiến trường linh hồn có thể giết chết được Thiên Đạo, một thể linh hồn tàn tật , một cường giả cấp 11 hay không” lập tức trở thành một vấn đề sai lầm – không theo kịp, nhìn không thấy, sao mà đánh?

May thay, những điều nhỏ nhặt này không nằm trong suy nghĩ của Văn vũ.

Bởi vì, đang đối diện với Thiên Đạo , là Bạch…

Tuy nhiên cảnh tượng phía trên, không hề giống với cảm nhận của Văn Vũ.

Ngay lúc này, Bạch và Thiên Đạo đang ngồi trên mặt đất, phẩy tay ra những đòn tấn công, mà những đòn tấn công lại không phải đều đánh trên người đối thủ mà lại ở trên không trung không có ai.

Ánh sáng chói lóa và tiếng nổ lần lượt vang lên, những đòn tấn công của hai cường giả cấp 11, đã nhẹ nhàng phá hết Ma Cung bát cực.

“Chuẩn bị thế nào rồi?”

Người nói là Ma Chủ ở bên cạnh.

Ma chủ ngay lúc đó, đang dùng hai tay giữ một con giấu kỳ lạ, một nguồn năng lượng ổn định tuôn ra từ cơ thể Ma Chủ, rồi ra cả chiến trường, lập tức, có thể nhìn thấy hai bóng người hư ảo trong làn sóng năng lượng này, xẹt qua như tia chớp giữa không trung.

Cùng với các cuộc tấn công của Bạch và Thiên Đạo,toàn bộ chiến trường như được sắp xếp lại, nó giống như Bạch và Thiên Đạo đang ác liệt tiến hành giao chiến với nhau.

Nghe thấy lời nói của Ma Chủ, Thiên Đạo im lặng không nói gì, lúc sau, mới ngẩng đầu lên, khẽ gật đầu hai cái.

“Thiên ngoại thiên Vạn cổ thần cung, đã bị ta xử lý sạch sẽ rồi, chìa khóa cũng lấy rồi, kỹ năng, đạo cụ, thậm chí cả kỹ thuật tâm huyết của Đại thế giới Tiên Hiệp, cũng để ở đó…”

“Còn cái này nữa”

Ma chủ nói xong, rút nhẫn không gian trên tay ra,ném qua cho Thiên Đạo.

“Đây là đồ ta vì Văn Vũ mà chuẩn bị, cùng nhau mang đến Vạn Cổ Thần Cung đi…”

Nghe thấy lời Ma Chủ nói, Thiên Đạo một lần nữa im lặng, lúc sau, mới ngẩng đầu lên, ánh mắt nghi ngờ nhìn Ma Chủ.

“Có thể thành công không? Kế hoạch của ông, kế hoạch của sư bá, cũng như ước nguyện ấp ủ từ lâu của toàn bộ Đại thế giới Tiên Hiệp…”

Nhìn thấy giọng nói đáng thương và ánh mắt bi thảm của Thiên Đạo, Ma Chủ im lặng hồi lâu, từ từ lắc đầu.

“Ta không biết…”

“Có hy vọng đúng không…”

“Đúng! Có hy vọng!”

Lần này, Ma Chủ vô cùng chắc chắn gật đầu.

“Vậy thì tốt, vậy thì tốt…”

Thiên Đạo ngơ ngác gật đầu như mất hồn, ánh sáng trong tay vụt tắt, và nhẫn không gian vốn cầm tên tay, lập tức biến mất.

Nhìn thấy cảnh này,Ma Chủ thở dài nặng nề.

“Vậy thì bắt đầu đi, kế hoạch cuối cùng của chúng ta.”

Từ từ nhắm mắt lại. Cơ thể Thiên Đạo bất động như một tảng đá.

Ma Chủ thấy vậy, chậm rãi đi về phía trước, sau đó ánh sáng trong tay dần sáng lên, rồi tay phải Ma Chủ khẽ xoa đầu Thiên Đạo.

Ánh sáng yếu ớt không ngừng tuôn ra, mà trong ánh sáng kỳ dị đó, thể linh hồn của Thiên Đạo thu nhỏ lại bằng mắt thường cũng có thể nhìn thấy, cho đến khi biến thành một hạt chân trâu nhỏ.

Cho đến khi toàn bộ chuyện này hoàn thành, Ma Chủ mới thở phào, cả người ngã khụy xuống đất như mất sức.

Nhìn thấy cảnh này, Bạch từ từ đứng dậy, nhìn Ma Chủ ngã trên đất.

“Ông không sao chứ?”

Ma chủ yếu ớt lắc đầu.

Bạch thấy vậy, bất lực thở dài, bóng dáng khẽ động, rồi bay đi xa.

Chương 1111 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!