Cảnh tượng như vậy, trong hơn 10 ngày vừa qua, không biết đã xảy ra bao nhiêu lần.
Một ván cờ mới, Chủ Nhân đi trước, sau đó công thủ kết hợp với nhau, động tác của hai người rất nhanh, tốc độ hạ cờ, thậm chí dùng mắt thường thì không thể thấy được gì cả.
Một giọng nói phát ra từ miệng Chủ Nhân.
“Tâm tình của ông thay đổi rồi…”
“Ừm…”
Ma Chủ không hiểu tại sao lại đáp lại một tiếng.
“Cho nên thủ đoạn nhỏ của ông và Thông Thiên, tiến hành rất thuận lợi đúng không?”
Tay Ma Chủ hơi run.
“Ông đoán xem?”
“Ha ha…”
Chủ Nhân cười chế nhạo, sau đó đặt quân cờ trên tay xuống, nhìn không gian vây chặt lấy ông ta nãy giờ.
“Cái năng lượng của kết giới này càng ngày càng yếu rồi, năng lượng của ông cũng càng ngày càng yếu đi rồi, cứ như vậy tiếp, mấy thủ đoạn của ông, có lẽ sắp hoàn thành rồi, còn mấy ngày nữa? Một ngày? Hay là hai ngày?”
Ma Chủ im lặng không nói, cho đến khi Chủ Nhân đứng dậy.
“Nếu đã như vậy, ta không ở đây chơi với ông nữa, thật ra, ta cũng rất muốn xem xem, cái kẻ mà giúp ông đánh bại ta, rốt cuộc là ai?”
Lời Chủ Nhân vừa dứt, Ma Chủ lập tức ngẩng đầu lên.
Phía trước,cơ thể của Chủ Nhân đang phát ra sáng nhấp nháy, sau đó là một ánh sáng trắng phát ra, một năng lượng khủng khiếp tuôn ra tác động vào không gian kết giới xung quanh.
Sau đó, ma khí dao động, từ trên người của Ma Chủ phát ra một luông ánh màu đen quỷ dị, không ngừng gia cố thêm không gian kết giới xung quanh.
“Ông điên rồi à, ông có biết không vậy, ông cố gắng gia cố kết giới, sẽ tiêu hao rất nhiều năng lượng nguồn gốc của Ma giới…”
“Ồ,chỉ là năng lượng nguồn gốc mấy chục năm của Ma giời thôi mà, ta lại thấy ông có thể dùng năng lượng nguồn gốc mấy chục văn của Ma giới làm cái giá để giữ ta lại đây, bên ngoài chắc đang làm việc gì đó, như vậy có uy hiếp quá lớn với ta rồi đấy…”
“Cho nên…Chậc chậc, bên ngoài xảy ra chuyện gì đây ta.”
Một giọng cười như đang trêu chọc vang lên từ miệng của Chủ Nhân: “Để ta nghĩ xem…Dây yêu thông thiên, còn có trình tự số 2, lại còn cái Thiên Cung bảo địa tự dưng không hiểu sao lại mở ra, ừm, có lẽ là chuyện đó đi ha,nói đến mới nhớ, thế giới trước trình tự số 2 chưa từng xuất hiện, cứ có một cảm giác kỳ kỳ làm sao ấy, lại còn cả chức nghiệp hồn sư nữa chứ…”
“Đúng rồi, hệ thống kỹ năng chính của ông, có lẽ là hệ thống linh hồn nhỉ.”
Giọng điệu kỳ lạ xuất hiện ở khắp nơi trong không gian, một giây sau, ánh sáng trắng tiêu tan, bóng hình của Chủ Nhân lại xuất hiện ở vị trí cũ.
“Chậc chậc, chỉ là một suy nghĩ thôi mà, đừng có tức giận, đừng kích động, hạ cờ hạ cờ.”
Thấy thái độ dửng dưng của Chủ Nhân, Ma Chủ cười khan hai tiếng, ngồi lại vào bàn cờ.
Trong kế hoạch của Ma Chủ, nguy hiểm lớn nhất không phải là người nằm ngoài kế hoạch, mà là quân cờ tiếp theo trong bàn cờ này…
Nguy hiểm thật sự, từ lúc bắt đầu, chỉ là Chủ Nhân đang ngồi trước mặt đây mà thôi…
…
Sức mạnh linh hồn chiến trường dâng trào, cơ thể Văn Vũ, biến thành một luồng sáng màu đen, lập tức xâm nhập vào cơ thể Thiên Đạo.
Một cảm giác quen thuộc truyền đến, một giây sau, Văn Vũ đã đứng trong một không gian màu trắng, mà trước mặt cậu, một quả cầu phát ra ánh sáng trắng trong đang lơ lửng quay tròn trong không trung.
Quan sát sơ qua quả cầu trắng trước mặt——đây là một khối năng lượng linh hồn,dưới sự quan sát linh hồn nhận biết, Văn Vũ không hề thấy có gì bất ổn.
Một giây sau, một luồng sáng màu đen từ ngón tay Văn Vũ tuôn ra,dao động năng lượng hắc ám, như một ánh sáng laze xuyên qua quả cầu.
“Bùm” một tiếng.
Không hề có bất cứ một sự phòng ngự nào, dưới sự kết hợp của hắc ám thần quang là linh hồn tấn công , quả cầu vỡ vụn.
Những mảnh vỡ rải rác bắn ra xung quanh khiến cho cả không gian lấp lánh như xứ sở thần tiên, sau đó…
Lối ra của linh hồn chiến trường như dự liệu lại không hề xuất hiện, trong ánh mắt mơ hồ của Văn Vũ, một luồng ánh sáng mở ảo tụ hợp lại ở phía trước.
Một giây sau, Văn Vũ chỉ cảm thấy một sức mạnh cực lớn hình thành, kéo thể linh hồn của cậu, theo ánh sáng mờ ảo như một cái động, chớp mắt, đã kéo thể linh hồn của Văn vũ vào một không gian không biết là đâu.
Trong chớp mắt, Văn Vũ chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng, còn chưa kịp chỉnh lại tinh thần, khung cảnh trước mắt có sự thay đổi lớn.
…
“Chậc chậc chậc…”
“Sinh rồi, sinh rồi, là một thiếu gia!”
“Mau cầm máu, phu nhân sắp không ổn rồi!”
“Bà đỡ, bà đỡ ở đâu? Còn Bác sỹ nữa?”
Đủ thứ tiếng từ bốn phía vọng đến, Văn Vũ không hề nhận thức được cơ thể của mình ở đâu, chỉ cảm nhận được cơ thể cậu đang bị quấn trong một nơi tối tăm và chật hẹp, chỉ có thể mơ hồ cảm nhận những âm thanh xung quanh.
Cho đến khi có một bàn tay thô ráp xuất hiện.
Đôi bàn tay to lớn ấm áp, đem theo một năng lượng có thể xoa dịu lòng người, “oa oa oa” tiếng trẻ con khóc, dần dần biến mất, mà thay vào đó là tiếng cười của trẻ con.
“Phu nhân, phu nhân mất rồi…”
Một giọng nói hơi lạnh lùng từ cách đó không xa truyền đến, chủ nhân bàn tay kia trầm mặc một hồi, giọng điệu bình tĩnh nói ra một câu khiến Văn Vũ cảm thấy sợ hãi: “Vậy thì, cái nhà họ Lâm này, cũng không còn cần phải tồn tại nữa, giết tất cả những người biết chuyện này đi.”
Chương 1113 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]