"Đây là… Đại Thế Giới Tiên Hiệp…"
Tiếng thở dài phát ra từ miệng Văn Vũ, cùng với những gì cảm giác thấy trong bóng tối chính là mối liên hệ giữa thần thú chủng và ý chí của thế giới.
Tuy nhiên, Đại Thế giới Tiên Hiệp đã bị hủy diệt…
Trong một giây tiếp theo, Văn Vũ chỉ cảm thấy tự nhiên cảm thấy cô đơn, bên tai dường như còn quanh quẩn tiếng gào thét lúc sắp bị hủy diệt của thế giới, cuối cùng biến thành một tiếng thở dài: "Con của ta…"
"Suỵt ~~~"
Hít một hơi thật sâu, Văn Vũ miễn cưỡng mới ổn định lại được tâm thần, cảm giác hưng phấn kích động khi vừa mới thăng cấp thành thần thú chủng, đã hoàn toàn bị chấn động bởi dư âm ý chí của Đại Thế giới Tiên Hiệp mà tan biến không còn một chút nào.
Từ trong đáy lòng hiện lên một ý nghĩ: "Hóa ra, chính cậu ta là một thần thú chủng, thế mà lại chỉ là một đứa trẻ mồ côi không có nhà để về…"
Giây tiếp theo, ý niệm chợt lóe lên đó, đã bị Văn Vũ trực tiếp ném thẳng vào đống rác!
"Mình không phải cô nhi, mình còn có địa cầu! Còn có sức mạnh của thần thú chủng trong Đại Thế giới Tiên Hiệp là trợ lực giúp mình luôn tiến về phía trước!”
Nghĩ như vậy, tâm trạng của Văn Vũ đã khá lên rất nhiều.
Nhưng…
Nhìn bốn phía xung quanh một lượt cuối cùng, Văn Vũ nhìn tất cả các bức bích họa đều bị phong ấn của Thiên Cung tầng thứ mười một.
"Chào tạm biệt và hẹn gặp lại sau nhé, Đại Thế giới Tiên Hiệp!"
Một tiếng lẩm bẩm trầm thấp vang lên.
Nơi này, là một góc của Đại Thế giới Tiên Hiệp đã bị hủy diệt, giống như một lăng mộ của Thiên Cung.
Văn Vũ một khắc cũng không muốn ở lại nữa!
…
Bóp nát ngọc truyền tống trong tay, bóng dáng của Văn Vũ được bao phủ bởi ánh sáng truyền tống trận.
Một giây sau, cảnh tượng trước mắt đột nhiên thay đổi, tiếp theo là một thanh âm khác có chút liều lĩnh vang lên.
"Các cậu nhìn xem, thật ra tôi cũng chỉ là muốn các cậu làm hướng dẫn viên du lịch thôi mà, tại sao lại phải đánh nhau làm gì cơ chứ? Mấu chốt là đánh nhau các cậu cũng có đánh lại được đâu, cậu nói các cậu là người…”
"Văn Vũ lão đại! Văn Vũ lão đại! Cứu chúng tôi! Cái tên độc ác này…"
"Mắng ai độc ác?"
Một tiếng "bốp", âm thanh bị đánh vô cùng chát chúa.
"…"
Văn Vũ vừa quay đầu lại, trong nháy mắt đã nhìn thấy ba người Diệp Nam đang bị xếp chồng thân thể thành la hán cách đó không xa, còn có một thanh niên tuấn tú đứng ở bên cạnh.
Ánh sáng trong mắt cậu chợt lóe, trong khoảnh khắc đó, Văn Vũ đã kích hoạt cảm giác nhận biết của mình, nhìn từ góc độ này, một hơi thở linh hồn quen thuộc lập tức xuất hiện trước mắt Văn Vũ.
Khóe mắt Văn Vũ chợt động…
Chuyện này TMD, tên này làm sao mà chạy được tới đây…
Có thể là cảm nhận được sự trầm lặng của Văn Vũ, nụ cười của Bạch chậm rãi tiêu tán, rồi im lặng lui về phía sau hai bước, đi tới một góc chết trong tầm mắt của ba người Diệp Nam.
Sau đó, Bạch giơ ngón trỏ lên và làm động tác im lặng với Văn Vũ.
"Lão đại…"
Tiếng rên rỉ của Diệp Nam vang lên, nhìn Diệp Nam mặt mũi bầm dập, lại nhìn Bạch với nụ cười mê hồn phía xa, Văn Vũ thở dài một hơi.
"Các cậu cứ nghe theo cậu ta đi, loại chuyện vớ vẩn này đừng tìm tôi!"
Nói xong, Văn Vũ xoay người rời đi.
…
"Dựa vào, Văn Vũ thật sự không để ý tới!"
Trương Thiệu Kiệt nằm ở phía dưới cùng bực bội chửi một câu, sau đó lại nghênh đón cái đánh tàn bạo của Bạch .
"Câm miệng đi, tình huống đã rõ như ban ngày rồi, hãy ngoan ngoãn đi theo tôi !"
Giọng của Bạch không còn là tiếng cười đùa như lúc nãy nữa… mặc dù, bản thân chính là cường giả cấp 11 nhưng tố chất của thân thể hiện tại của Bạch chỉ là ở cấp năm đỉnh phong. Cho dù đã tổ chức lại kỹ năng và nghề nghiệp, nhưng khi đối mặt với Văn Vũ, chắc chắn sẽ không thể đánh lại được, cũng may Văn Vũ là kiểu người căn bản không muốn quản những chuyện vớ vẩn như thế này.
Nhanh chóng kéo ba người Diệp Nam trên mặt đất đứng lên, Bạch rất nhanh đã quyết định, lập tức chạy ngược hướng với Văn Vũ.
"Đi mau, chỗ này không thích hợp ở lâu…"
Phản ứng của Bạch tuyệt đối là quá rồi…
Bởi vì căn bản Văn Vũ không có ý định quan tâm đến sự sống chết của ba người Diệp Nam, mà đối với chuyện đột nhiên sống lại của Bạch, tất nhiên Văn Vũ cũng không cần để ý tới… sau khi có được ký ức của Thiên Đạo, tính tình của Văn Vũ cũng xảy ra một chút thay đổi.
Đại Thế Giới Tiên Hiệp đã từng trở thành đức hạnh của sự hùng mạnh, vậy mà tất cả đều đã bị kết thúc trong sự tàn phá và hủy diệt, trái đất rồi sẽ như thế nào? Văn Vũ ở chỗ này chứng kiến sự suy vong.
Cho nên, càng loạn càng tốt, nước đục càng tốt để bắt được cá!
Mà Bạch, chắc sẽ là một viên đá khi khuấy động vũng nước này…
Ý nghĩ trong đầu chợt lóe lên, Văn Vũ tùy tiện chọn một lối đi, rồi bước nhanh về phía trước.
Văn Vũ cần có thời gian để nghỉ ngơi, và cần phải tẩy rửa sạch sẽ vết máu dính trên người. Ngoài những việc đó ra, Văn Vũ còn có một chuyện khác quan trọng hơn cần phải nhanh chóng giải quyết.
Chương 1136 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]