Linh hồn chiến trường được bắt đầu mở ra, thể linh hồn của Văn Vũ từ từ bay ra khỏi cơ thể cậu.
Bốn chữ Runes kỳ lạ quấn lấy nhau trên cơ thể linh hồn Văn Vũ nhấp nháy không ngừng, và Sự trả thù của thế giới mới có được đang biến thành một quả cầu ánh sáng, lơ lửng bên cạnh thể linh hồn của cậu.
Văn Vũ Chậm rãi nắm được Sự báo thù của thế giới, sau đó cậu ấn quả cầu ánh sáng lên thể linh hồn của mình, từng đợt sóng linh hồn từ trong tay nổi lên, Sự báo thù của thế giới trực tiếp "đập" vào trong thể linh hồn của cậu.
Runes thứ năm được tạo ra!
Tại thời điểm này, toàn bộ quá trình hấp thụ đã kết thúc.
…
Văn Vũ lại kiếm được một cái khác, à không, phải nói là Văn Vũ với bốn kỹ năng cấp nội tình có ích cho cậu ta, tự nhiên không cần nói thêm, cậu ta vui vẻ ngâm nga một giai điệu nhỏ, liếc nhìn môi trường trong Vạn cổ thần cung. Và sau đó cậu ấy nhàn rỗi như không có chuyện gì, sắp xếp một chút các cuộn giấy, nhẫn không gian và các vật dụng khác ở tầng hai của gác mái, trước khi quay người đi xuống tầng một.
Văn Vũ chạm vào tấm bia đá, và sau đó được truyền tống ra ngoài.
Văn Vũ nghe có tiếng chó mèo sủa ồn ào bên tai truyền đến.
"Wang wang wang, Đại ca mất tiêu rồi."
"Đồ ngốc im đi! Đại ca không phải nói là chúng ta đợi ở đây hay sao?"
"Wang Wang wang, đó là nói như thế, nhưng Đại ca người to lớn như thế nói biến mất là lập tức không thấy đâu nữa…"
"E hèm."
Sau khi ho hai lần, cuộc cãi vã giữa Độc Nhãn và Victor biến mất ngay lập tức. Sau đó, Văn Vũ chỉ cảm thấy có ba cặp mắt với hình dạng khác nhau đang quét về phía mình.
Văn Vũ sờ sờ gò má của mình, cười nói.
"Làm sao vậy? Không nhận ra ta nữa hay sao?"
"Đại ca…"
Độc Nhãn với bóng dáng xám xịt chui vọt vào trong tay Văn Vũ, hung hăng ngoắc ngoắc mũi chó liếc mắt một cái ở trên người Văn Vũ, sau một lúc lâu, nó mới do dự ngẩng đầu lên.
"Cũng may đây là Đại ca của tôi vẫn còn là mùi đó, nhưng sao hơi thở của Đại ca lại mất hút không thấy đâu thế…"
…
Hiệu ứng hơi thở bị ẩn của Áo choàng che trời thật có hiệu quả. Ngoài năm giác quan căn bản như thị giác, thính giác và khứu giác, Văn Vũ mặc Áo choàng che trời lại không bị phát hiện bởi nhận thức của tâm linh hoặc linh hồn. Và đối với những người chức nghiệp ở cấp độ này mà nói thì việc nhận biết được năm giác quan truyền thống đã được thay thế bằng nhận biết tinh thần nhanh hơn, hiệu quả hơn và tinh tế hơn.
Theo quan điểm này, hiệu quả của hơi thở bị ẩn này có thể lớn hơn những gì Văn Vũ đang mong đợi.
Văn Vũ làm dịu linh hồn của mình, nhìn lại các kỹ năng của Tinh, và sau một lúc lâu, anh ta từ bỏ việc đặt Quan sơn cho Tinh.
Việc này cũng không vội, hãy đợi đến cấp 6 xem kỹ năng thứ 6 của Tinh thức tỉnh là gì, lúc đó sắp xếp cũng chưa muộn.
Sau khi lấy thiết bị liên lạc từ nhẫn không gian ra, Văn Vũ suy nghĩ một chút trước khi bấm liên lạc với Đường Hạo Phi.
"Du du du…"
Âm báo bận rộn liên tục vang lên, lần này, Đường Hạo Phi mất một lúc lâu mới trả lời điện thoại.
"Văn Vũ?"
"Vâng, là tôi. Tôi muốn thỏa thuận với quân đội."
"Thỏa thuận gì?"
Giọng của Đường Hạo Phi không "sôi nổi"giống như trước đây rất mà ngược lại nghe có vẻ hơi lạnh lùng.
"Trong tay tôi có một số lượng lớn các quyển trục và các cuộn kỹ năng, giống như đồ chuyên dành cho quân đội, và rất nhiều các khoa học và công nghệ trong Đại Thế Giới Tiên Hiệp, còn có cuộn kỹ năng cấp nội tình cũng như giống như quân đội mà tôi không sử dụng đến. Tôi muốn nói chuyện với quân đội để đổi một vài kỹ năng tốt. "
Đối diện micro im lặng hồi lâu, cho đến khi.
"Ha ha ha, anh thu hoạch không nhỏ thật đấy. Được rồi, tôi biết rồi, tôi sẽ nói cho Lâm Hải Phong biết."
"Vâng."
Văn Vũ cúp liên lạc.
Tuy nhiên, không đợi ba giây sau, Đường Hạo Phi lại liên lạc gọi lại.
"Văn Vũ, tôi muốn nhờ anh làm một việc."
Trong văn phòng to lớn và ngăn nắp, Đường Hạo Phi đang đứng trước cửa sổ lớn kiểu Pháp. Từ góc độ này, Đường Hạo Phi có thể nhìn thấy những bóng đen to lớn đang lắc lư trên đầu mình.
Đó là thành phố thiên không vĩnh hằng.
"Văn Vũ, tôi muốn nhờ anh giúp đỡ một chuyện."
Đường Hạo Phi nói xong, sau lưng anh liền vang lên một tiếng cười cực kỳ trầm thấp.
Đường Hạo Phi quay người lại, và phía sau anh ta là Lâm Hải Phong đang ngồi trên ghế văn phòng, hai tay như đang cắm hoa. Không bao lâu sau ông được đưa tới một tách trà bốc khói vừa mới được pha.
"Anh là có chuyện gì vậy? Tôi sẽ giúp nếu chỉ là chuyện nhỏ."
Ái chà, tên này xem ra đã thu hoạch được không ít đây. Có thể được Văn Vũ giúp việc miễn phí, thì ngoài lời của Đường Hạo Phi nhờ vả ra thì còn phải phụ thuộc vào yếu tố là Văn Vũ đang có tâm tình tốt.
Lâm Hải Phong đưa ra sự phán đoán này ngay lập tức.
Đường Hạo ở trước cửa sổ suy tư một chút, rồi mới trả lời.
"Không, sự việc lần này, tôi là muốn đòi lại một phần nhân tình trước đây của anh mà thôi!"
"Chậc , chậc, anh nói đi."
Chương 1146 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]