Bữa sáng của khách sạn Noida không tệ,
Ít nhất thì ngon hơn nhiều so với lương khô Văn Vũ đã ăn ở nơi hoang dã.
Điểm tâm, thịt nướng, súp, mỗi thứ đều có một đĩa lớn, trong hoàn cảnh tiêu điều hiện tại, Văn Vũ dứt khoát thả ba con hồn sủng trong nhà hàng không một bóng người này.
Những điều tốt đẹp nên được chia sẻ cùng nhau.
Cho nên sau khi Lâm Na bước vào nhà hàng nhìn thấy cảnh mèo bay chó nhảy và cả một con cự long đang rống lên.
Văn Vũ thân là trình tự số hai, cũng được coi như là người của công chúng. Ít nhất thì tổ chức đặc công cũng có hồ sơ thình báo hoàn chỉnh của anh.
Mà cái chức nghiệp hồn sư này tất nhiên cũng có trong hồ sơ của tổ chức đặc công Hoa Hạ.
Lâm Na có một chút tò mò về ba con hồn sủng đang bay nhảy loạn xạ đạp hư đồ ăn kia – căn cứ theo hồ sơ tình báo, ba con hồn sủng trong danh sách đều là thú biến dị cấp năm vô cùng mạnh mẽ (tình báo đã quá hạn rồi), thậm chí trong đó còn có hai con là thần thú!
Vì vậy mà Lâm Na cố ý bước chậm lại một chút, nhằm quan sát chi tiết hơn tư thế hiên ngang và anh dũng của loài dã thú.
Tuy nhiên, làm gì mà thấy được tư thế hiên ngang của Tinh và Victor đâu chứ?
Những gì Lâm Na có thể nhìn thấy không gì khác ngoài trận chiến chó mèo bình thường mà thôi – chó đuổi mèo đen chạy loạn xa khắp nơi, cự long khổng lồ ở trạng thái thu nhỏ đang vừa ngậm thịt nướng vừa xem phim truyền hình.
Chờ đến khi Văn Vũ đang ngồi trong góc nhà ăn nhìn thấy Lâm Na.
“Ở đây.”
Văn Vũ vẫy vẫy tay với Lâm Na đồng thời nhìn thoáng qua khung cảnh hỗn độn trong nhà hàng lúc này, thản nhiên nói: “Đồ ăn của cô, xem ra cô phải tự mình chuẩn bị thêm rồi.”
Lâm Na cạn lời rồi.
Cũng không biết đây là địa bàn của ai…
…
Đặt đống giấy tờ trong tay xuống bàn, Lâm Na vô cùng lịch sự tao nhã ngồi xuống chiếc ghế ở trước mặt Văn Vũ.
Vẻ ngoài xinh đẹp cộng với cách trang điểm tinh tế, đặc biệt là phong thái mạnh mẽ của Lâm Na, tất cả đều khiến cô ta trông có chút rực rỡ chói mắt.
Nhưng cũng giống như những người đàn ông khác sau khi bùng nổ, Văn Vũ không phải là một con ngựa giống, giờ phút này Lâm Na rõ ràng là tốt hơn Grace nhưng không thể thu hút sự chú ý của Văn Vũ, cũng không thể lại một lần nữa gợi dậy tình cảm mãnh liệt trong người Văn Vũ.
Cho nên vừa mở miệng đã bàn về công việc.
“Tìm được người đó rồi sao?”
Sau đó Văn Vũ nhét một khối to thứ nhìn giống bánh nướng vào trong miệng.
“Tạm thời thì vẫn chưa…”
“Vậy cô đến đây làm gì?”
Giọng điệu của Văn Vũ thể hiện thái độ rất không kiên nhẫn, không có việc gì mà tới tìm mình, không phải có ý đồ gì đó với mình còn có thể là cái gì?
Cũng may hôm nay tâm trạng bản thân rất tốt, đổi lại là mình lúc tâm trạng xấu thì sớm đã tát cho da mặt người kia thành một đống bùn lầy rồi!
Lâm Na đột nhiên cứng đờ người, hơi thở mang theo sự buồn bực dâng lên, hai vùng đỏ ửng trên má nhanh chóng lan ra, chẳng trách trong hồ sơ có ghi chép về tính cách xấu xa của Văn Vũ, cái tôi này quả thực rất lớn.
Hít một hơi thật sâu, Lâm Na hồi phục lại tâm trạng ban đầu mới mở tập hồ sơ trên bàn ra, dùng giọng điệu của một MC để giải thích với Văn Vũ.
“Đã xác định được vị trí của Rahal, căn cứ theo tin tức mà nhân viên ngoại cần gửi đến. Sau khi Dejean bắt Rahal đi có thể anh ta đã sắp xếp cho Rahal ở một trong những cứ điểm của quân phiến loạn. Tuy rằng quân phiến loạn đã nổi dậy thất bại nhưng vẫn bảo tồn được toàn vẹn thực lực. Trước mắt quân phiến loạn có đến 82 cứ điểm, nhân viên mật vụ của chúng tôi đang điều tra từng cứ điểm một.”
Nói xong, Lâm Na đóng tập hồ sơ lại rồi bổ sung thêm một câu: “Việc này cần rất nhiều thời gian.”
“Bao lâu?”
“Không chắc chắn được.”
Văn Vũ nuốt đống đồ ăn trong miệng đồng thời buông dao nĩa xuống, ngón trỏ nhẹ nhàng gõ trên mặt bàn. Một lúc lâu sau, Văn Vũ ngẩm đầu nhìn về phía Lâm Na.
“Không cần phiền phức như vậy, các người có thể tìm được vị trí của Dejean không?”
Lâm Na có chút do dự nhưng cuối cùng cũng gật gật đầu – tuy hành tung của Dejean nhưng với tên tuổi của trình tự số 83 có bí ẩn hơn nữa cũng sẽ để lại dấu vết mà thôi.
Ở Ấn Độ, cường giả cấp trình tự là rất hiếm. Không, ngoại trừ Yên Kinh, cường giả cấp trình tự ở đâu cũng không nhiều. Đối với các đặc công mà nói, có một hay hai cường giả cấp trình tự đã giống như mặt trời vô cùng chói lọi vậy.
“Sau khi tìm được vị trí của anh ta thì nói cho tôi biết, tôi sẽ khiến anh ta phải nói ra vị trí của Rahal.”
Lâm Na đột nhiên sững sờ.
Đối với tổ chức đặc công mà nói cường giả cấp trình tự là thứ không thể với tới được, nhưng đối với Văn Vũ thì chỉ con cá tạp hơi lớn hơn mà thôi.
Nghĩ đến đây, Lâm Na đứng lên, trong lòng có chút cảm kích nói với Văn Vũ: "Vậy thì cám ơn đại nhân đã ra tay giúp đỡ."
Văn Vũ phất phất tay.
Chẳng qua anh muốn nhanh chóng trả xong mối ân tình này mà thôi.
…
Hiệu suất làm việc của tổ chức tình báo Hoa Hạ vô cùng cao.
Sau khi Văn Vũ ăn cơm sáng xong, bên phía Lâm Na đã có những tin tức cơ bản.
Nhìn tấm bản đồ trên tay, một điểm đen lớn trên bản đồ đã bị đánh dấu một cách nổi bật.
Lâm Na ở một bên giải thích: “Đây chính là tổng bộ của quân phiến loạn, ba phút trước, Dejean đã xuất hiện ở đây.”
Chương 1158 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]